Mục lục
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1005

Cộng thêm việc trước giờ cô ta luôn tiêu tiền như nước, chuyện này lại phải chi nhiều tiền như vậy, giờ cô ta cũng chẳng còn đồng nào nữa rồi.

Cô ta rút hết số dư trong các loại thẻ ra, cố lắm mới được khoảng một trăm nghìn để cầm về nhà họ Tô.

Qua một đêm, người nhà họ Tô đều mệt mỏi ra mặt.

“Mẹ, mẹ còn bao nhiêu tiền vậy? A Dịch nói mấy lần với con là anh ấy đã tiêu hết tiền rồi, cần lấy thêm nữa.”

Tô Nhược Vân cũng ngại mở lời, không dám nói với mọi người rằng chuyện này vẫn chưa tiến triển gì cả.

Mặc dù Vương Vãn Hương không tình nguyện lắm, nhưng cũng không thể tránh được.

Bà ta quay lại phòng ngủ, một lúc sau cầm một quyển sổ tiết kiệm ra ngoài.

“Vân Vân, đây là khoản tiền tiết kiệm cuối cùng của nhà họ Tô mình rồi, chỉ còn có ba triệu thôi. Con nói với A Dịch, bảo nó dốc sức một chút, nhà mình không còn tiền nữa rồi.”

“Mẹ, A Dịch đã cố gắng lắm rồi, hôm qua anh ấy đi uống rượu với người ta rồi còn bị say rượu. Tất cả cũng chỉ là vì chuyện nhà mình thôi, anh ấy cũng rất áp lực đấy.” Tô Nhược Vân vội vàng nói đỡ cho Mộ Dung Dịch.

Tô Nhược Diệu ngồi bên cạnh chơi điện thoại, đảo mắt một vòng: “Bố, mẹ, chị, con có một người bạn rất tốt, cậu ta nói chú của cậu ta là tổng giám đốc tập đoàn Sùng Sơn này đấy!”

Tất cả mọi người đều đồng loạt quay lại nhìn Tô Nhược Diệu.

“Thật vậy sao Diệu Diệu?”

“Tất nhiên rồi, trước kia người bạn ấy của con còn từng đến nhà mình chơi đấy, mọi người nhớ không? Người mà trông trắng trắng ấy.” Tô Nhược Diệu vừa nói vừa tả.

“Hình như là có người như vậy, cậu ta là cháu của tổng giám đốc Lục thật à?” Vương Vãn Hương cảm thấy hơi nghi ngờ.

“Mấy hôm trước con gọi điện nói chuyện với cậu ta thì mới biết việc đó, con rất thân với cậu ta, hay là chúng ta nhờ cậu ta giúp đỡ?”

“Nếu có người như vậy thì cũng nên thử một lần.” Tô Nhược Vân phân tích: “Mấy người họ hàng với nhau như vậy thì thường dễ nói chuyện với nhau hơn.”

“Yên tâm đi, cứ giao chuyện này cho con!”

Tô Nhược Diệu ra vẻ như đã tính toán xong rồi.

“Diệu Diệu, đây là việc lớn của nhà mình đấy, em đừng có mà giả vờ để lừa tiền nữa.”

Tô Nhược Vân hiểu rất rõ em trai mình.

“Chị, chị nói gì vậy, em đã lớn ngần này rồi, chị làm như em không biết đây là chuyện lớn ấy.”

Tô Nhược Vân lấy thẻ ngân hàng ra: “Trong thẻ này của chị không có nhiều tiền lắm đâu, em phải mời bạn ăn cơm, rồi mua đồ này nọ cho người nhà người ta thì cũng cần tiền, em cầm thẻ này mà tiêu đi.”

Sau đó Tô Nhược Vân bảo Vương Vãn Hương cầm sổ tiết kiệm: “Mẹ, sổ tiết kiệm này mẹ cứ để tạm đấy đi. Con hỏi thêm bên A Dịch cho, nếu cần tiền thì con sẽ hỏi mẹ sau.”

“Ừ.” Vương Vãn Hương vội vàng đưa sổ tiết kiệm.

Vương Vãn Hương biết là cô ta cũng chẳng thể trông chờ gì nhiều ở chỗ Mộ Dung Dịch, nên cô ta cũng lo rằng tiền của nhà mình sẽ đổ xuống sông xuống biển mất.

Rồi sau này trong nhà chẳng còn đồng nào thì đúng là bị dồn đến mức đường cùng.

Tốt nhất là nên để lại một ít tiền.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK