Mục lục
Ảnh Hậu Thành Đôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Phải chăng đây là sét đánh giữa trời quang??
Điện ảnh dự tính sẽ quay tổng cộng trong sáu tháng, hiện tại đã đi qua một nửa, Tần Hàn Lâm không đề cập tới chuyện này thì Hạ Dĩ Đồng cũng không biết, cư nhiên đã qua một nửa.

Ba tháng nay, tâm tình của cô mỗi ngày đều không ổn, từ trên xuống dưới, ngày đêm đều tơ tưởng tới nữ nhân bên cạnh, ngọt ngào nhưng cũng chua xót.

Hiện nay thật vất vả mới có thể nhìn thấy tia hy vọng, cô cảm thấy Lục Ẩm Băng hẳn là cũng có một chút thích cô, mặc dù không có, thì cũng có thói quen có cô bên cạnh làm bạn.
Cùng tới cùng về, cùng ngủ chung với nhau, mà bây giờ sinh hoạt thường ngày như vậy lại sớm bị phá vỡ.
Hạ Dĩ Đồng ở tỉnh X chỉ có hai cảnh diễn phối hợp cùng với Lục Ẩm Băng, một cảnh là cô và Lục Ẩm Băng ở địch doanh gặp nhau, một cảnh khác là Lục Ẩm Băng bắt được cô, giam lỏng trong cung.
Cảnh cuối cùng là đóng máy diễn ----- "Tuyết Trung", phải chờ tuyết rơi dày vào cuối mùa đông, Tần Hàn Lâm không thích lấy bọt biển dùng, sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới cảm xúc quay phim của ông.
Ba cảnh diễn, cộng thêm thời gian mà cô điều chỉnh ở trong đoàn phim, có thể tranh thủ thời gian bên cạnh Lục Ẩm Băng, nhiều nhất là nửa tháng.
Mãi cho đến khi trở về khách sạn, Hạ Dĩ Đồng cố lấy lại tinh thần, Lục Ẩm Băng so với cô cũng không tốt hơn là mấy, chỉ là cô giỏi che giấu.

Vì không thể "ở chung" với nhau mà cô khổ sở buồn bã, như thế nào cũng không thấy phù hợp với phong tác của cô.

Vì vậy, khi Hạ Dĩ Đồng nhiều lần nhìn lén cô để tìm một chút dấu vết trên mặt cô, Lục Ẩm Băng chuyển đề tài nói: "Em tắm trước hay là tôi tắm trước?"
"Em trước đi." Hạ Dĩ Đồng nói, cầm váy ngủ đi vào.
Trong lòng cô nổi lên trống lớn.
Lục Ẩm Băng tìm thấy cái túi ở một góc phòng, bên trong là váy ngủ có dây đeo mà Tiểu Tây mua cho cô.

Vừa lấy ra, Lục Ẩm Băng: "......"
Váy ngủ dây đeo này thật sự có thể đáp ứng được chuyện giữ ấm, nhưng nếu dây đeo có thể màu nhạt hơn, không cần có lớp lông xù xù phía trên thì thật tốt.

Váy ngủ này y như bức họa tiết trên Taobao vậy, cái này cô làm sao mà mặc?
Mặc nhất định sẽ có biện pháp để mặc.
Một mặt là có thể cùng Hạ Dĩ Đồng tiếp xúc thân mật, một mặt nữa là mặt mũi của cô, cái nào nặng cái nào nhẹ hơn, suy nghĩ là biết.

Ngày mai là ai đi đường nấy rồi, nếu không để lại chút hồi ức trân quý thì sẽ muộn.
Đem váy ngủ gói lại, sau khi Hạ Dĩ Đồng tắm rửa xong, thần bí mà đem túi gói tiến vào.
Hạ Dĩ Đồng cầu xin giúp đỡ từ Lai Ảnh ——【 Chị, chị chị, ngày mai em với chị ấy từng người phải bay đến nơi khác đóng phim? Em có nên thổ lộ không?】
Chênh lệch thời gian một chút, Lục Ẩm Băng cũng gửi tin nhắn cho Lai Ảnh ——【 ngày mai bay đến nơi khác, hôm nay là đêm cuối cùng, tớ có nên đánh cược một phen? 】
Lúc có thời gian để hóng chuyện thì Lai Ảnh lại không có mặt, do hôm nay chồng của cô vừa vặn rảnh rỗi, hai người ngọt ngào ở trong khách sạn, nấu cháo điện thoại, sớm đem hai người bạn tốt của cô ném sang một bên.
Lục Ẩm Băng tay đè một bơm sữa tắm, nhớ tới kế hoạch tối qua của cô dùng sắc dụ, nếu không thành công thì sao? Cô phải giả vờ như thế nào thì Hạ Dĩ Đồng mới có thể tin, có hay không sẽ trực tiếp đưa cô đến bệnh viện, nhưng khả năng lớn là sẽ chăm sóc cô cả đêm mà không ngủ.
Thôi bỏ đi, đừng làm ra nhiều chuyện như vậy, an tĩnh trôi qua đêm nay cũng không tệ, qua một tháng nữa vẫn sẽ gặp lại nhau mà.
Lục Ẩm Băng vừa suy nghĩ thì đem bọt sữa tắm tắm sạch sẽ, xấu hổ mặc váy ngủ vào, váy ngủ có hơi ngắn, chỉ che đến đùi, khom lưng, từ phía sau nhìn chính là một tư thế có chút xấu hổ a.
Hạ Dĩ Đồng nôn nóng mà chờ Lai Ảnh nhắn lại, bên tai đã truyền đến tiếng mở cửa, vừa nâng mắt lên, ngẩn người tại chỗ.
Lục Ẩm Băng một thân mát mẻ ---- lúc này thật sự mát mẻ, một bộ váy ngủ màu xanh nhạt chỉ đến đùi, tuy kiểu áo ngủ có chút quỷ dị, nhưng không hề để vẻ đẹp của Lục Ẩm Băng bị cắt giảm chút nào, mái tóc đen dài mềm mại ở sau vai cô.

Bọt nước dọc theo cổ thon dài mà trượt xuống, dừng lại ở xương quai xanh gợicảm, cô nghiêng người một chút, hai xương quai xanh song song nhau lại càng thêm nổi bật, bọt nước lại theo xương quai xanh mà trượt xuống ngực.

Hai chân thẳng tắp thon dài, bắp chân có chút độ cong, rất đẹp.
Hạ Dĩ Đồng là lần đầu tiên nhìn thấy Lục Ẩm Băng mặc như vậy, ở phim trường, bởi vì thế vai nên cô không để lộ quá nhiều, nhiều nhất chỉ lộ ra một chút lưng, như vậy cũng đủ làm cho Hạ Dĩ Đồng mặt đỏ tim đập nhanh, choáng váng.
Hiện tại.....

Cô tựa hồ đã mất đi năng lực suy nghĩ, chỉ ngẩn ngơ mà nhìn.
Lục Ẩm Băng đối với phản ứng của cô rất hài lòng, giơ tay của mình thưởng cho trán Hạ Dĩ Đồng một cái, Hạ Dĩ Đồng theo bản năng che trán lại, mới phát hiện hoàn toàn không đau xíu nào, chớp chớp mắt, hoang mang.
Lục Ẩm Băng: "Là ngày cuối cùng ở chung, đối với em ôn nhu một chút, em còn không quen?"
Hạ Dĩ Đồng: "Không có không có."
Lục Ẩm Băng cởi dép ra, bên kia thì lại không đi, một hai phải vòng qua Hạ Dĩ Đồng mà đi, cô đứng trên giường, chân dài bước qua người Hạ Dĩ Đồng, người dưới thân không bỏ sót cảnh sắc nào.
Hạ Dĩ Đồng tâm tư như nổi trống, dời mắt nhìn di động, bất động thanh sắc mà nuốt nước miếng.
Lục Ẩm Băng ở không trung dừng lại ước chừng có ba giây --- cô cảm thấy như vậy ---- phàm là người có tình cảm với cô thế nào cũng sẽ phản ứng, nhưng Hạ Dĩ Đồng không có, cô ấy căn bản không có nhìn cô, là Hạ Dĩ Đồng không thích cô hay là cô ấy lãnh đạm, từ từ, vì cái gì mà cô lại nói hay là?
Muốn lấy phong cảnh cho Hạ Dĩ Đồng xem, nhưng Lục Ẩm Băng trong lòng lại phiền muộn, như vậy sẽ phá hỏng hình tượng của cô trong lòng Hạ Dĩ Đồng, có nên lén lút nói với cô ấy không? Không nói rõ cho cô ấy biết? Nhưng làm như vậy lỡ như cô ấy hiểu lầm là người khác thổ lộ với cô ấy thì làm sao bây giờ?
Thần tượng Lục đại ảnh hậu có thể nói là phi thường nặng a.
Trên tủ đầu giường đồng hồ vang lên, là buổi tối 9g rưỡi, đi ngủ hơi sớm, không nói lời nào nhưng miệng lại thấy khô.

Hạ Dĩ Đồng lấy ly nước, rót vào rồi uống mấy ngụm, trong miệng liền mát lạnh, khô nóng ở cổ liền biến mất, nhịp tim trong người cô đập loạn xạ, mở miệng nói: "Lục lão sư, em có chuyện muốn hỏi chị."
"Chuyện gì?" Lục Ẩm Băng nói.
"Hợp đồng của em ở công ty tới tháng 7 là hết hạn, tối qua người đại diện của em có gọi hỏi em có gia hạn hợp đồng hay không.

Em lưỡng lự, muốn chị giúp em phân tích một chút."
Nói đến chuyện chính sự, không khí giữa hai người vô cùng hài hòa, Lục Ẩm Băng xếp bằng ngồi trên giường, Hạ Dĩ Đồng cũng khoanh chân ngồi đối diện cô, nỗ lực khiến tầm mắt của mình chỉ dừng ở trên mặt Lục Ẩm Băng.
Xương quai xanh? Ngực? Đều không tồn tại, không thể nhìn a.
Lục Ẩm Băng so với cô cũng không sai biệt lắm, cô sợ lang tính của mình phát tác, dọa tới cây xấu hổ.
Lục Ẩm Băng: "Em nói trước một chút những ưu và khuyết điểm của công ty em."
Hạ Dĩ Đồng ngẫm lại: "Trước nói về nhược điểm đi, công ty quy mô quá nhỏ, tài nguyên tốt tổng cộng chỉ có như vậy, chỉ có thể nghiêng về một người, hiện tại là em, những người khác đều không có gì, không có cơ hội tốt."
Lục Ẩm Băng mỉm cười, vui đùa nói: "Em là chê tài nguyên công ty cho em quá nhiều hả? Thánh mẫu nha."
Hạ Dĩ Đồng thật lòng gật đầu một cái: "Không hoàn toàn như vậy, nhưng cũng có nhiều nguyên do khác.

Công ty nhiều nghệ sĩ như vậy, chỉ chú trọng đến mỗi mình em, em thấy cảm giác đeo vương miện lên đầu là một gánh nặng, một khi em flop, lập tức sẽ có người mới xuất hiện, có thể duy trì mãi cục diện như bây giờ, em sợ là em không chịu nổi."
"Tiếp tục nói."
"Sau đó chính là, chị hiểu là chỗ khó khăn lớn nhất của em là tìm chỗ ký hợp đồng, thực xin lỗi em quên mất, Lục lão sư xuất đạo là tự mở phòng làm việc, khả năng sẽ không hiểu, chính là.....A!"
Trán Hạ Dĩ Đồng tê rần, Lục Ẩm Băng nói: "Ai nói tôi không hiểu, tôi hiểu chứ.


Không phải là không có tính tự chủ sao? Người đại diện ở công ty em xem ra còn có đầu óc, tiếp nhận bộ phim truyền hình rồi nổi tiếng về sau, nếu không em hiện tại cho dù bộ phim điện ảnh có tốt cỡ nào cũng không đứng dậy nổi."
"Chị Tô Hàn đối với em thực tốt."
Lục Ẩm Băng giơ tay muốn đánh, Hạ Dĩ Đồng vội vàng bổ sung: "Đương nhiên Lục lão sư đối với em là tốt nhất.

Chị là nhất, những người khác chỉ xếp hạng thứ mười thôi."
Lục Ẩm Băng khóe miệng cong một chút, "Tiếp tục."
Hạ Dĩ Đồng: "Chị hiểu đó, có đôi khi không phải do cô ấy sắp đặt, là do bài trí từ phía trên công ty xuống, yêu cầu em nhận những bộ phim có doanh thu cao, cô ấy chỉ cố gắng tiếp nhận, sau đó chọn ra vai diễn phù hợp với em, chọn ra con đường phát triển tốt nhất cho em."
Lục Ẩm Băng nhíu mày: "Em cùng lão bản công ty Tần Mộ không phải là có quan hệ đặc biệt tốt sao?"
Hạ Dĩ Đồng bật thốt lên nói: "Chị như nào lại biết?"
Còn không phải là vì em cố ý đi tra hả! Lục Ẩm Băng trong lòng nổi sóng gió mãnh liệt, mặt ngoài thản nhiên nhún vai: "Tôi nghe người ta nói, tốt như chị em ruột vậy, phải không?"
Trong lời nói để lộ ra một mùi chua chua.
Hạ Dĩ Đồng bật cười, không nghĩ sẽ làm Lục Ẩm Băng hiểu lầm, vội giải thích: "Chỉ là tình chị em đơn thuần, cùng với những người khác đều xếp thứ mười."
Xin lỗi chị Mộ.
Lục Ẩm Băng lười biếng mà vươn vai, giữa mày không giấu được một vẻ đắc ý nhỏ, nói: "Nếu sếp với em xem nhau như chị em, vậy trong việc lựa chọn tài nguyên, không phải quyền tự chủ ở em là rất lớn sao? Ngay từ đầu em chọn kịch bản này là vai cung nữ, cũng không có ai làm khó dễ cho em, nghe nói là sếp của em một tay giải quyết hết? Cô ấy thật sự thích em." Đắc ý thì đắc ý nhưng lại chua a.
Hạ Dĩ Đồng vừa định mở miệng, Lục Ẩm Băng liền giành nói: "Có phải hay không Tần tổng ở công ty mặc kệ chuyện này, công tác thực tế vẫn do ở phía trên đó nắm giữ, cô ấy có thể giúp em một lần, không giúp được em lần hai lần ba, em lại nghĩ không muốn cô ấy bị cha mình trách cứ."
"Chị như nào lại biết?" Hạ Dĩ Đồng cả kinh nói.
Lục Ẩm Băng lại lần nữa nhún vai, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Tôi nghe người ta nói.".

ngôn tình ngược
Hạ Dĩ Đồng lặng lẽ thè lưỡi:"......"
Hơ, người này cũng thật là dẻo miệng.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK