Mục lục
Ảnh Hậu Thành Đôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Lục Ẩm Băng nhíu mày lại rất đẹp, chần chừ nói lại lần nữa: "Kim cô có chút ngọt, dù sao trẫm đã gầy dựng giang sơn này."
Tay của Hạ Dĩ Đồng vịn ghế ngồi của mình, vậy mới không cười quỳ ra đất.
Dưới đài toàn là tiếng cười vang.
Ai có thể nghĩ được đức nghệ song hinh Lục ảnh hậu lại là quả tạ trong trò chơi này, cũng lạ là Lục Ẩm Băng chưa từng chơi qua loại trò chơi này trước đây, còn như những trò chơi dựa vào trí tuệ thì đều chơi rất tốt, bản thân cô ấy cũng cho rằng mình có thiên phú trong trò chơi, do vậy khi nhận được quá trình của buổi công chiếu hoàn toàn không lường trước được sẽ xuất hiện tình huống này.
Nhưng bản thân cô sao có thể nhịn được, khán giả phía dưới nhìn biểu tình của cô, liền ngừng cười, còn nghi ngờ bản thân, tại sao lại mắc cười?
Một câu truyền tới truyền lui rối tung cả lên, tới phiên người cuối cùng nói.
Người dẫn chương trình vẫn muốn chơi tiếp đợt thứ hai, chủ động kiến nghị nói: "Hay là Lục ảnh hậu làm người đầu tiên đi?"
Lục Ẩm Băng nhàn nhạt ừ một tiếng, dường như người vừa rồi xấu mặt không phải là cô vậy, cùng Hạ Dĩ Đồng đổi vị trí, Lục Ẩm Băng đọc ra lời thoại: "Nghe nói ngươi là một tên ma ốm, không ngờ cũng thật sự có tài."
Đây là lúc Kinh Tú ở ngoài điện Chiêu Dương bị bắt, lời thoại của tên tù trưởng địch.
Hạ Dĩ Đồng đối với lời thoại này hẳn là không quen đi, cô nghĩ thầm, bỏ đi, dù sao em ấy cũng không kém hơn mình.
Người dẫn chương trình tuyên bố bắt đầu tính giờ.
Hạ Dĩ Đồng đang đeo tai nghe, trong tai toàn là tiếng nhạc ồn ào, hai mắt chăm chú nhìn khẩu hình của cô.
Lục Ẩm Băng đem tay tạo thành hình vòng cung, đầu hơi lệch sang trái, làm ra cử chỉ lắng nghe, nói từng chữ rõ ràng: "Nghe nói."
Hạ Dĩ Đồng: "Nghe nói?"
Lục Ẩm Băng giơ ngón tay cái lên.

Hạ Dĩ Đồng mỉm cười.
Lục Ẩm Băng chỉ vào cô, ngón tay chỉ xuống mạnh mẽ theo từng chữ một: "Ngươi, là, một."
Hạ Dĩ Đồng do dự 2s, nói: "Ngươi là một?"
Lục Ẩm Băng lần nữa lại giơ ngón cái lên, lộ ra ý cười, lại nói: "Ma ốm."
Nói xong lập tức lấy tay che miệng, làm ra dáng vẻ yếu ớt, kho han, trợn trắng mắt ngã vào ghế liên tục ho khụ khụ, sau đó ngồi dậy, lại lần nữa nói: "Tên ma ốm."
Hạ Dĩ Đồng: "Tên? Tên...!ma ốm!"
Lục Ẩm Băng khϊếp sợ mà mở to hai mắt, ngón tay cái liền dựng thẳng lên không giơ xuống được!
Hạ Dĩ Đồng đem những chữ khi nãy xâu chuỗi lại, nói: "Nghe nói...!ngươi là một tên....ma ốm?"
Lục Ẩm Băng gật đầu, đang muốn tiếp tục nói, Hạ Dĩ Đồng liền kích động thốt lên: "Nghe nói ngươi là một tên ma ốm, không ngờ cũng thật sự có tài."
Hạ Dĩ Đồng khẩn trương hỏi cô: "Đúng không? Đúng không?"
Lục Ẩm Băng phản ứng lại bằng cách gật đầu mạnh mẽ, đúng đúng, sao có thể không đúng chứ, em là đúng nhất.
Trời ơi, bạn gái của cô đúng là tuyệt vời mà!
Cô ở trong đầu tưởng tượng, muốn trực tiếp kéo tay Hạ Dĩ Đồng, long trọng giới thiệu với mọi người: "Đây là bạn gái của tôi, có phải rất ăn ý không, trên đời này chỉ có em ấy là cùng tôi ăn ý nhất! Mọi người ganh tị sao? Ganh tị thì cũng là của tôi hihi!"
Cái nụ cười hihi kia chủ yếu là trào phúng, ban nãy ai chê cười cô, cô đều thấy được.
Hạ Dĩ Đồng chắc chắn nhận được đáp án, hướng Lục Ẩm Băng nở một nụ cười lúm đồng tiền cực kỳ xán lạn, xoay người đối mặt với Dư Thanh Ngôn, Dư Thanh Ngôn câu đầu tiên thì đoán đúng, câu sau thì đoán sai một chữ, truyền đến người cuối cùng thành: "Nghe nói ngươi là một tên ma ốm, không ngờ lại còn biết võ công."
Tuy rằng như cũ vẫn chênh lệch, nhưng cũng có thể nói là tạm được.
Kế tiếp là phần hỏi nhanh đáp nhanh, trong vòng 1 phút phải trả lời 10 câu hỏi, có hai lần bỏ qua, nếu không trả lời được hoặc hết thời gian thì phải bị chịu phạt, về phần trừng phạt như nào, trước tiên giữ bí mật.
Lục Ẩm Băng trả lời trước.
Người dẫn chương trình bấm đồng hồ trong lòng bàn tay, "Chuẩn bị, bắt đầu!"
Lục Ẩm Băng mở tập giấy trong tay ra, trên tay chỉ có một tờ giấy A4 với 10 câu hỏi được ghi trên đó, đọc với tốc độ nhanh chóng:
"Bánh bao hay là màn thầu....!Màn thầu!"
Câu hỏi đầu tiên vừa nói lên liền có người cười, này là câu hỏi gì trời.

Hạ Dĩ Đồng âm thầm cảm thán, Lục Ẩm Băng nói chuyện thanh âm quá dễ nghe, chị ấy cứ nói chuyện như vậy, bản thân mình có thể bị say mất.
"Sủi cảo hay là bánh trôi....!Sủi cảo!"
"Màu sắc yêu thích của bạn là màu gì....!Màu xanh."
"Nhân vật mà bạn thích nhất...!Diễn cái gì thì thích nhân vật đó."
"Nhân vật mà bạn có ấn tượng sâu sắc nhất...!Hạ Phiên Phiên."
"Nam nghệ sĩ nào mà bạn thích nhất khi diễn cùng....!Bách Sâm."
Nếu là người khác trả lời những câu hỏi này, sợ là sẽ khiến người ta chỉ trích, nên có thể lựa chọn bỏ qua, nhưng Lục Ẩm Băng thì hoàn toàn không hề băn khoăn, trong giới này có cùng vị trí như cô cũng không nhiều lắm.
"Nữ diễn viên mà bạn thích nhất là ai...!Hạ Dĩ Đồng." Cô trả lời không chút do dự.
Khóe miệng của Hạ Dĩ Đồng gần như không thể phát hiện mà cong lên một chút, mắt thấy càng cong lên thì càng lộ, vội vàng khó khăn nhịn xuống.

"Một khuyết điểm của đạo diễn mà bạn ghét nhất là gì...!khóc sướt mướt."
Ông đây khi nào khóc sướt mướt, tui đây không phải là một cô nương yếu đuối, là một người đàn ông mạnh mẽ! Lục Ẩm Băng dám bôi đen tui, Tần Hàn Lâm khoát tay định lao lên, Chiêm Đàm cười, liền ngăn lại.
Tần Hàn Lâm ủy khuất, lập tức bổ nhào vào lòng ngực của chồng cầu an ủi.
Bộ dáng này thật giống như là khóc chít chít vậy.
Dưới đài nghe thấy Lục Ẩm Băng nói vậy, liền đảo mắt nhìn qua, nhất thời cho là đúng liền gật gật đầu.
"Ở phim trường xảy ra chuyện vui vẻ nào...!gặp được một người rất tốt."
"Tâm nguyện lớn nhất năm nay của bạn là gì...!《 phá tuyết 》bán chạy phòng vé!"
Người dẫn chương trình công bố thời gian: "55s! Thành công vượt qua."
Lục Ẩm Băng đưa tập giấy trở lại, đứng ở một bên.

Dựa theo thứ tự, người thứ hai chính là Hạ Dĩ Đồng, cũng trong vòng 1 phút, nhưng Hạ Dĩ Đồng không có trả lời thành thạo như vậy.
"Bánh chưng ngọt hay là bánh chưng mặn....!Ngọt!"
"Bạn ăn bánh kếp có bỏ thêm trái cây không...!Có! Nhưng người phía Nam cơ bản ăn bánh kếp thì không bỏ thêm trái cây." Cô lại nhàn rỗi bỏ ra 2s để bổ sung thêm câu sau.
"Đồ ăn mà bạn thích ăn nhất.....!À, cơm."
Lục Ẩm Băng vội vàng lấy tay che trán, mới không để cho ý cười của mình lộ ra một cách lộ liễu như vậy.
"Nam diễn viên trong nước mà bạn thích nhất....!bỏ qua!"
"Nữ diễn viên trong nước mà bạn thích nhất...!Lục Ẩm Băng!"
"Ngoại trừ Lục Ẩm Băng, thì nữ diễn viên thích hợp đóng vai Kinh Tú là...!trời ơi, bỏ qua!"
"hiện tại có bạn trai chưa...!không có!"
Lục Ẩm Băng bất ngờ nhìn về phía Hạ Dĩ Đồng, cảm giác tốc độ trả lời câu hỏi của em ấy đang chậm lại, chứng tỏ những câu hỏi về sau cần thời gian để suy nghĩ.
"Mối tình đầu xảy ra khi nào...!Hồi trung học."
Người truyền thông ở dưới đài rõ ràng là đang hứng phấn và dao động, đèn flash nhấp nháy không ngừng, nhiệt độ sân khấu vốn bị ánh đèn sáng rực như đốt cháy lại càng tăng thêm, cả đám người hận không thể xông lên đưa micro trước mặt Hạ Dĩ Đồng, đây là lần đầu tiên Hạ Dĩ Đồng tiết lộ chuyện tình cảm của cô, mặc dù là trong một dịp như vậy.
Vẻ mặt của Lục Ẩm Băng không chút do dự, bất kỳ ai thấy vẻ mặt của cô lúc này, hẳn là không nên đi chọc giận cô.

Người dẫn chương trình cũng cao hứng không kém, vô tình nhìn lướt qua khuôn mặt Lục Ẩm Băng, đột nhiên im lặng.
"từng có mấy người bạn trai...!Không có!"
"Mối tình dài nhất của bạn kéo dài trong bao lâu...!Chín năm."
Lục Ẩm Băng kinh ngạc liếc nhìn cô một cái, không khỏi rung động, em ấy thật sự là dành 8 năm để yêu thầm mình.
Hạ Dĩ Đồng vẫn đang đọc câu hỏi kế tiếp: "Ừm..

bạn đã yêu đương mấy lần..."

Người truyền thông hầu như ai nấy đều đứng lên, người dẫn chương trình hoàn toàn quên đồng hồ bấm giờ ở trong tay, chỉ muốn nhận được câu trả lời.

Hạ Dĩ Đồng chậm chạp không trả lời, bên cạnh liền lên vang lên một giọng nói lạnh nhạt nhưng mang theo uy hϊếp: "Này, hết giờ rồi."
Lục Ẩm Băng không cầm micro, chỉ có người dẫn chương trình nghe được, cô không khỏi run người, có loại cảm giác như Hắc Bạch Vô Thường tới đòi mạng, "Đã đến giờ, đến lúc lên đường xuống hoàng tuyền rồi." Người dẫn chương trình sợ hãi chủ động nhấn đồng hồ bấm giờ, nhìn xuống đã vượt quá mấy giây, giả vờ không có chuyện gì xảy ra, cao giọng nói: "Được rồi, hết giờ, mời Dĩ Đồng trở về chuẩn bị chịu phạt."
Truyền thông nhất thời một trận tiếc hận, không biết phải đợi đến khi nào mới có cơ hội như vậy.

Hạ Dĩ Đồng quá xảo quyệt, muốn từ miệng cô cạy ra chuyện gì đó, quả là khó như lên trời.
Kế tiếp là Dư Thanh Ngôn cùng với một vai phụ khác, Dư Thanh Ngôn thuận lợi vượt qua, câu hỏi của vai phụ cũng có chút hố, nhưng vẫn có thể trả lời được, bởi vì tốc độ quá chậm, chỉ trả lời được đúng 8 câu, cũng bị phạt.
Lúc trừng phạt, Dư Thanh Ngôn xung phong giúp Hạ Dĩ Đồng chịu thay, Hạ Dĩ Đồng miễn bị phạt.
Phỏng vấn bao gồm cả tiết mục trò chơi, kéo dài hai giờ, Tần Hàn Lâm còn mời người hát ca khúc chủ đề, buổi lễ công chiếu tạm thời thưởng thức giọng hát êm dịu kia.

Lục Hạ cùng các diễn viên khác thông báo kết thúc, không tham gia vào buổi lễ truyền thông của một nhóm người khác.

Vẫn còn hai buổi lễ như vậy, diễn ra ở thành phố S và thành phố G.
Sau khi Lục Ẩm Băng và Hạ Dĩ Đồng rời khỏi sân khấu, cũng không có cơ hội nói chuyện với nhau.
Tiết Dao phát hiện Lục Ẩm Băng đi ra, đi từng bước rất nhanh, mỗi bước chân như uy vũ sinh phong, cô mang giày cao gót chạy theo phía sau, Lục Ẩm Băng ngồi vào trong xe, cửa xe đóng lại, trực tiếp bỏ mặc Tiết Dao ở bên ngoài.
Tiết Dao tự mình mở cửa, cả tâm và thể xác đều mệt mỏi: "Này Tổ tông, là ai chọc giận em?"
Lục Ẩm Băng: "Chị giúp tôi điều tra một chút, buổi họp báo hôm nay là do công ty nào bày mưu tính kế phụ trách, người dẫn chương trình kia là ai mời tới, tên là gì, ở nhà đài nào, câu hỏi của Hạ Dĩ Đồng ở trên giấy là do ai làm, đều điều tra rõ ràng hết cho tôi!"
Tiết Dao ngạc nhiên nói: "Em muốn điều tra cái này làm gì?"
"Để nói cho họ biết một triết lý nhân sinh."
"Triết lý gì?"
"Không phân biệt lúc nào hóng chuyện thì phải trả giá đắt." Lục Ẩm Băng nheo đôi mắt lại, giống như báo đốm sống trong rừng nhiệt đới bị chọc giận, để lộ hàm răng sắc bén.
Tiết Dao: "Cái này có phải hỏi một chút ý kiến của đạo diễn Tần hay không?"
"Tần Hàn Lâm?" Lục Ẩm Băng hừ lạnh một tiếng, nhắm mắt lại, "Đây là lễ công chiếu phim, ổng là muốn cái gì? Là lễ hóng chuyện à? Tôi còn chưa đi tìm ông ấy tính sổ, lại không biết trấn cửa ải, lại để cho tạp nham dơ bẩn trà trộn vào."
Tiết Dao im lặng, không nói lời nào, vội vàng lấy điện thoại gọi điện đi điều tra..


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK