Mục lục
Ảnh Hậu Thành Đôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Các minh tinh lỡ tay nhấn like trong showbiz rất nhiều, cho nên bọn họ đều dùng acc clone để lướt weibo, ngoại trừ những người không lướt weibo ra.

Hạ Dĩ Đồng dùng acc clone lướt weibo một cách thoải mái, nhấn like hết tất cả hình CP và MV cô thích, còn truyện đồng nhân thì cô lại không thích, nuốt không nổi, nhìn thấy tên mình và Lục Ẩm Băng xuất hiện trong truyện đồng nhân, ít nhiều gì cũng làm cô cảm thấy nó OOC.

Buổi sáng Lục Ẩm Băng có lịch quay, đang ngồi đợi chuẩn bị quay phim, lâu rồi mà vẫn không thấy Hạ Dĩ Đồng đi ra, trong lòng đột nhiên thấy không vui.

Nhưng mà nghĩ lại cô ấy đang bệnh nên nén cảm xúc không vui đó xuống, chắc là đang ngủ ở bên trong.

Nhưng hoàn toàn không biết rằng đối phương đang lướt weibo một cách ngon lành.

Hạ Dĩ Đồng xác nhận lại lần nữa là đang đăng nhập bằng acc clone, rồi mới follow weibo "Cắn Chặt Băng Tôm Không Buông", trở thành một trong 40.000 fans trung thành của Băng Tôm.

Phương Hồi cho mắt nhìn mũi, mũi nhìn ngực mình, cho cô ấy nửa tiếng để sa đọa, thời gian vừa đến liền nhắc nhở: "Hạ lão sư, chị nên về nghỉ ngơi rồi."
"Tới liền." mắt Hạ Dĩ Đồng vẫn dán sát vào màn hình, trả lời đại.

"Chị nên nghỉ ngơi rồi."
"Được thôi." khóe mắt của Hạ Dĩ Đồng đều là ý cười, chủ weibo này trí tưởng tượng quả là bay cao bay xa, quick sketch cũng vẽ rất tốt, lướt xem mấy tin đời thường, thì ra là người vẽ truyện tranh chuyên nghiệp.

Phương Hồi chỉ còn cách ra tuyệt chiêu: "Lục lão sư đã quay được nửa tiếng đồng hồ rồi, cô ấy nếu mà không thấy được chị......"
Nhất định sẽ giận đó!
Trong đầu Hạ Dĩ Đồng hiện ra cái suy nghĩ này đầu tiên, tuy cô ấy giận vẫn rất đáng yêu, nhưng Hạ Dĩ Đồng rất sợ làm cô ấy giận.


Phương Hồi đề nghị nói: "Chúng ta ra ngoài xem Lục lão sư đóng phim xíu đi, sau đó về khách sạn nghỉ ngơi, có được không?"
"Được." Hạ Dĩ Đồng mau chóng cất điện thoại, ra khỏi phòng hóa trang.

Tuyến tình cảm và cốt truyện của Phá Tuyết đều rất khó, những cảnh quay mà Hạ Dĩ Đồng không cần tham gia gần như đều phải tranh quyền, diễn viên tham gia cực đông, Lục Ẩm Băng là nhân vật linh hồn trong đó.

Nhân lúc Lục Ẩm Băng vẫn đang ăn kiêng, Tần Hàn Lâm mau chóng cho quay hết những cảnh cần quay trong thời kỳ đầu bộ phim, hôm nay quay cảnh Kinh Tú bị cấm túc trong cung, trồng hoa nuôi cỏ, trò chuyện với Ảnh tử bên cạnh.

Kinh Tú không phải là hoàn toàn không có thế lực, chàng có một Ảnh tử lớn lên cùng mình.

Ảnh tử lại có các thuộc hạ khác, mấy người này có thể lấy 1 chọi 100, cực kỳ tinh anh, là vũ khí quan trọng để chàng giữ liên lạc với bên ngoài và bảo vệ mình.

Ảnh tử từ đâu đến, chàng cũng không rõ, từ khi bắt đầu có ký ức là Ảnh tử đã theo mình rồi.

Chàng thường xuyên cảm thấy được một đôi mắt đang nhìn mình nhưng lại không biết rốt cuộc là ai.

Cũng nhiều năm trôi qua rồi, không thể truy cứu cũng không có cách nào truy cứu.

Lục Ẩm Băng mặc bố y, cổ quấn một khăn lông vải thô, xoắn tay áo lên một nửa, cổ tay trắng ngần như đọng sương tuyết.

Cô hơi cong khóe miệng lên, đang vọc cây cỏ, Ảnh tử đứng hầu bên cạnh, hai người cực kỳ thân mật.

Nói xong chính sự, Lục Ẩm Băng đặt bình phun nước qua một bên, phủi vai và cánh tay, thả tay áo xuống, động tác thành thục dùng tay lau đại vào vạt áo: "Lấy cho ta hai quyển thoại bản (tiểu thuyết hồi xưa)."
"Điện hạ muốn xem thoại bản gì?"
"Có chút thần thần quỷ quỷ, quái lực loạn thần đi, không thích xem nam nữ si tình, vô vị."
"Vâng, điện hạ."
Ảnh tử biến mất ngay tại chỗ.

Tần Hàn Lâm: "Cut, qua."
Ông mặt trời đã ló dạng hẳn ra, một vùng trời phía Đông được chiếu sáng, đang cố gắng phát huy hết sức nóng của mình.

Tần Hàn Lâm dùng chung một loại khăn lông với Lục Ẩm Băng trong phim, lau mồ hôi trên trán, nói: "Mọi người nghỉ ngơi, uống nước, rồi quay lại lần nữa."
"Em sao chưa đi" Lục Ẩm Băng vừa nhìn thấy Hạ Dĩ Đồng, bất giác cau mày lại, sau đó lại đến cảnh tượng Hạ Dĩ Đồng bị cô nạt tới phát khóc, nên nhẹ giọng lại, hơi kỳ quặc nói, "Không phải từ sớm đã kêu em về nghỉ ngơi rồi hả?"
Hạ Dĩ Đồng: "......"
Lục Ẩm Băng còn tưởng bản thân vẫn chưa biểu đạt ra được thiện ý, quả thật không muốn nhìn thấy cô ấy khóc nữa, do đó mặt hơi đỏ, quay qua chỗ khác, nói thẳng ra: "Tôi đang quan tâm em."
Cái biểu cảm, ngữ khí đó suýt chút nữa là nói câu "Tôi không phải hung dữ với em, không được khóc nữa".

Hạ Dĩ Đồng lần đầu tiên thấy được cô ấy đỏ mặt, kinh ngạc đến không thốt nên lời, cứ nhìn chằm chằm vào cô ấy.

Cô ấy sao lại dễ thương đến thế?!!! Hạ Dĩ Đồng gào thét trong lòng.

Lục Ẩm Băng chỉ duy trì vẻ mặt đó được một lát, dưới ánh nhìn của Hạ Dĩ Đồng cực kỳ thấy không tự nhiên, cảm thấy mình giống như là một con khỉ trong sở thú mặc người ta ngắm nhìn, à không, nên nói là con khỉ chuyên thuộc về nghệ sĩ họ Hạ, cho một mình cô ấy ngắm vậy.


"Còn nhìn nữa" Lục Ẩm Băng nhịn không nổi, quay mặt qua, không vui nói, "Còn nhìn nữa là thu tiền, một giây 300 triệu."
Hạ Dĩ Đồng nhanh chóng cho ánh mắt nhìn sang chỗ khác.

300 triệu, cả gia tài chỉ nhìn được có nửa giây, nhìn không nổi, nhìn không nổi.

Hừ.

Lục Ẩm Băng ngồi vào trong vòng vây của các trợ lý, nhìn thấy Hạ Dĩ Đồng không còn nhìn thấy cô được nữa, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, cái cảm giác trói buộc và khác thường đó biến mất, dường như mọi thứ lại trở về quỹ đạo.

Có một giọng nói vang lên, nói cho cô biết: Như vậy mới đúng.

Tần Hàn Lâm không biết xấu hổ qua đây hưởng ké máy lạnh lại còn ké thức uống, trợ lý D lấy cho ông ấy một cái ghế, mắc công ông ấy lại giành ghế của nghệ sĩ nhà mình.

Tần Hàn Lâm ngồi xuống cái ghế nhỏ, lập tức vẫy tay với Hạ Dĩ Đồng: "Mau đến đây, mau đến đây."
Hạ Dĩ Đồng chỉ vào mình, Tần Hàn Lâm gật đầu như gà mổ thóc.

Bộ 3 chủ xị của bộ phim ngồi chung với nhau.

Lục Ẩm Băng và Hạ Dĩ Đồng đều không nói chuyện, Tần Hàn Lâm thổi bộ râu vô hình của mình, trừng mắt nhìn, siêu hung dữ nói: "Lúc nãy là ai đã nói quan hệ cá nhân cũng rất tốt?"
Lục Ẩm Băng thấy thú vị nhìn Hạ Dĩ Đồng, dù gì cũng không phải là cô nói ra, cái họa nói bậy thì con bé này tự gánh.

Hạ Dĩ Đồng nói: "Em đang bị cảm, sẽ lây cho hai người đó."
Tần Hàn Lâm: "......"
Cái lý do cực kỳ chính đáng.

Tần Hàn Lâm nói: "......Mặc kệ em có bị cảm hay không, dù sao em sẽ nhanh chóng hồi phục, rồi phải ở chung với nhau vài ngày, đợi hai em bồi dưỡng được cảm giác CP thì sẽ cho đóng cảnh hôn."
Cả quá trình Lục Ẩm Băng đều nhìn Hạ Dĩ Đồng, nếu như cô đoán không sai thì Hạ Dĩ Đồng chắc chắn sẽ đỏ mặt.

Quả nhiên, Hạ Dĩ Đồng vừa nghe đến cảnh hôn là cả người không còn bình thường được nữa, bộ não giống như bị đứt dây, một hồi lâu, cổ họng khẽ chuyển động vài cái, đỏ mặt miễn cưỡng phát ra âm thanh không mấy kích động cho lắm: "......Cảnh...cảnh hôn?"
Nếu Lục Ẩm Băng không nhìn cô ấy rất chăm chú thì hoàn toàn không nhìn ra được chi tiết cô ấy nuốt nước bọt.

Hành động nuốt nước bọt, thông thường xảy ra khi người ta đối mặt với sợ hãi, nếu không thì là căng thẳng, còn không nữa là trường hợp đặc biệt nào đó.

Lục Ẩm Băng tự động loại bỏ tình huống cuối cùng, nghĩ bụng: "Hạ Dĩ Đồng, tốt nhất là cái lý do căng thẳng, nếu mà là sợ hãi thì......"
Nếu mà là sợ hãi thì......!Lục Ẩm Băng cứng họng, hung dữ nghĩ: "Nếu là sợ hãi thì tôi sẽ hù chết luôn cho coi!"
Tiếp theo, nhân lúc thời gian nghỉ ngơi, 3 người trò chuyện một hồi.

Hạ Dĩ Đồng liền hiểu được, quyết định đó của Tần Hàn Lâm, là vào sáng nay ông đột nhiên nghĩ ra, lập tức liên lạc với Lục Ẩm Băng, Lục Ẩm Băng nói phải suy nghĩ lại, đợi ý kiến của Hạ Dĩ Đồng, nhưng sự thật là Tần Hàn Lâm không có trưng cầu ý kiến của cô, giống như biết trước cô sẽ đồng ý vậy, thậm chí cầu một chút cũng không có.

Hạ Dĩ Đồng vừa mới biểu hiện chút kinh ngạc, Lục Ẩm Băng liền liếc mắt nhìn, hỏi: "Sao? Em chê à?"
Hạ Dĩ Đồng liền nói: "Không dám, không dám."
"Vậy thì không ở chung với nhau nữa?"

"Không không không, ở chứ!"
Miếng ngon từ trên trời rơi xuống, cô nào dám từ chối.

Nhưng mà phản ứng của Lục Ẩm Băng quả thật vượt ngoài dự đoán của cô, trong giới đều nói Lục Ẩm Băng không dễ gần, sau khoảng thời gian tiếp xúc gần đây, cô ấy quả thật không thích thân cận với người khác, nếu không phải mình da mặt dày đi quấn người ta thì chắc cũng không có cơ hội tiếp cận cô ấy.

Ngay đến cả cách thức liên lạc cũng nhờ Tần Hàn Lâm hối thúc mới có được, trong lòng Lục Ẩm Băng coi cô là gì nhỉ?
Không nói Lục Ẩm Băng, cho dù là bản thân cô, kêu cô ở chung phòng với diễn viên đóng chung phim thì cô cũng phải suy nghĩ rất lâu, Lục Ẩm Băng sao mà có thể liền đồng ý ngay được? Trong lòng Hạ Dĩ Đồng lại xuất hiện mối nghi ngờ đó: Có phải cô ấy thích mình không?
Sau đó cô liền quên, buổi sáng Lục Ẩm Băng chỉ nói với Tần Hàn Lâm là sẽ suy nghĩ lại, là nhìn thấy được dáng vẻ hiện giờ của Hạ Dĩ Đồng mới quyết định đồng ý, là kết quả của nông nổi.

Tục ngữ có câu, nông nổi là ngâu si.

(Không biết edit sao cho hay nữa:))
Lục Ẩm Băng hôm nay đóng xong phim là về khách sạn tắm rửa, liền cảm thụ sâu sắc được ngụ ý của câu nói này.

"Tiểu Tây, em nói xem tại sao tôi lại nghĩ vậy? Sao lại đồng ý dễ dàng vậy?"
"Chắc là cảm thấy Hạ lão sư cũng rất......tốt."
"Sao mắt em lại sáng lên thế?"
"Mới dùng thuốc nhỏ mắt." Tiểu Tây nói.

"Ồ."
AAAA có trời mới biết cô nóng lòng chờ đợi ngày thấy được idol và nghệ sĩ nhà mình về chung một nhà đến cỡ nào, thân làm trợ lý thân cận, nhất định sẽ có rất nhiều cơ hội được xem trực tiếp cảnh tượng này, nghĩ đến cây kẹo ngọt trong tương lai, nước mắt cũng sắp chảy ra luôn.

"Không được, tôi phải hỏi lại Tần Hàn Lâm." Lục Ẩm Băng lấy điện thoại trên tủ đầu giường, vẫn cứ không yên tâm.

"Ông già Tần, bọn tôi ở phòng tiêu chuẩn hay là phòng giường lớn? Đừng nói là chỉ có một giường nha?"
"Đến lúc đó thím sẽ biết."
"Ông nói cái——"
"A chỗ tôi sóng yếu quá......!chồng tôi gọi video call tới nè, cúp nha."
"Ê!"
"Tút tút tút——"
Hai ngày sau, bệnh cảm của Hạ Dĩ Đồng đã khỏi hẳn, tốc độ khỏi bệnh nhanh đến kinh người, hoàn toàn khiến cho Lục Ẩm Băng nghi ngờ là cô ấy giả bệnh!
Bất luận thế nào, cuộc sống chung phòng của hai người cũng chính thức bắt đầu.




Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK