Mục lục
Ảnh Hậu Thành Đôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Theo Tần Mộ nói, chỗ cô ấy có một dự án phim truyền hình, Lục Ẩm Băng nghe xong liền cau mày, Tần Mộ là giám đốc của của Hạ Dĩ Đồng, mặc dù bây giờ hai người bọn họ không còn quan hệ, nhưng mua bán bất thành nhân nghĩa còn, không có lừa người, phàm ở trong giới giải trí vẫn có chút nhạy cảm, vì tương lai của Hạ Dĩ Đồng mà nghĩ, cô không muốn Hạ Dĩ Đồng đóng phim truyền hình nữa. Tần Mộ giống như biết cô đang nghĩ gì, không dám nói tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả, nhưng mà cô cam đoan bộ phim truyền hình này nhất định sẽ bùng nổ, không bùng nổ cô tình nguyện gánh hết thảy tổn thất.

[Mua bán bất thành nhân nghĩa còn: Thành ngữ chỉ giao dịch mua bán tuy không thành công nhưng không ảnh hưởng tới tình cảm đôi bên.

Tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả: Thời trước không có ai, sau này cũng không có ai được như vậy.]

Lục Ẩm Băng trong lòng cười nhạo trong lòng: Bồi thường tổn thất? Nhân khí và danh tiếng tổn thất cô bồi thường nổi không? Nhận một bộ kịch bản thối nát cho dù là tầm trung đi chăng nữa thì cũng tốn thời gian và mất chi phí cơ hội, những thứ này không thể đong đếm bằng một số tiền được.

Nhưng mà Tần Mộ và Hạ Dĩ Đồng là bạn tốt, cô vẫn phải giữ thể diện cho vợ trẻ của mình, đủ kiên nhẫn, nhân lúc Hạ Dĩ Đồng đang tắm rửa, bật loa ngoài, vừa lên mạng ngắm hình ảnh của Hạ Dĩ Đồng, vừa nghe đầu dây bên kia nói.

Tần Mộ: "Không biết Lục tổng và Hạ Dĩ Đồng là quan hệ như thế nào?"

Quan hệ như thế nào? Quan hệ trùm cùng một chăn, ngủ cùng một giường thôi, dù sao so với quan hệ của ngươi cũng tốt hơn. Lục Ẩm Băng nói: "Nói thế nào nhỉ, tình như chị em đi." Từ này như liều thuốc chữa bách bệnh, Lục Ẩm Băng nói xong lại tự cười.

Tần Mộ thở phào nhẹ nhõm: "Vậy tôi cũng yên tâm, tôi với em ấy cũng là tình nghĩa chị em, không tin chị có thể hỏi Hạ Dĩ Đồng."

Đáng thương Tần tổng không biết chị em này không phải chị em kiểu kia, Lục Ẩm Băng nhìn thoáng qua điện thoại nằm yên tĩnh tr3n bàn, nét mặt mang theo ý cười, mơ hồ "À..." một tiếng, cứ hiểu lầm vậy đi, cũng tốt.

Tần Mộ: "Như vậy người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám. Bộ phim truyền hình này cải biên từ tiểu thuyết, tôi không biết Lục tổng nghe qua tác giả Tinh Tinh đốt đèn tr3n mạng bao giờ chưa, gần đây có hai bộ IP kịch lớn đều là tiểu thuyết của cô ấy, nhà sản xuất và nhà đầu tư đều đã thu được lợi nhuận lớn với hai bộ phim 《Mây gian tước》và《Bến đò Lăng Ba》"

Lục Ẩm Băng: "Có nghe qua."

Đầu đường cuối ngõ, cô có thấy qua tên của hai bộ phim truyền hình này khá nhiều.

Cùng lúc đó, Lục Ẩm Băng gõ xuống máy tính cái tên Tinh Tinh đốt đèn, kéo xuống hàng bách khoa, tầm mười năm trước làm giàu từ Tấn Giang, bây giờ là một tác giả thường xuyên, top 10 nhà văn trực tuyến có doanh thu cao nhất, top 3 bảng nhân khí. Xuất bản thành truyền hình và điện ảnh nhiều vô kể. Cô thật sự bội phục những người có thể kiếm tiền bằng cách viết văn, ngày nay văn học trực tuyến đang là một xu hướng, càng ngày càng nhiều nhà đầu tư chú ý đến văn học tr3n mạng, phát triển IP nhiều như sao tr3n trời. Nhưng mà kiếm được nhiều tiền không đồng nghĩa chất lượng tác phẩm tốt, đáng để Hạ Dĩ Đồng hi sinh thời gian và chi phí cơ hội.

Tần Mộ: "Tinh Tinh đốt đèn này là bạn thân của tôi, bạn tốt của Hạ Dĩ Đồng."

"Ồ?" Đầu dây bên này Lục Ẩm Băng chớp mắt một cái, có chút ngoài ý muốn.

Tần Mộ có vẻ c.ắn môi, mới nói: "Nhà sản xuất họ Kiều, là... cũng tình như chị em của cô ấy."

Không hiểu sao, Lục Ẩm Băng luôn cảm thấy cái câu "tình như chị em" này có một chút không đáng tin, chắc không giống với "tình như chị em" của nhà mình đấy chứ? Lục Ẩm Băng lắc đầu, cô lại nhìn mọi thứ xung quanh, điều này có tốt hay không vẫn cần xem xét thêm.

Tần Mộ nói: "Tóm lại, nhà sản xuất là người có rất nhiều rất nhiều rất nhiều tiền, muốn bao nhiêu kinh phí, có bấy nhiêu kinh phí."

Lục Ẩm Băng gật đầu, đáp lại: "Ừm, đã hiểu."

Tần Mộ nói: "Cho nên tài chính và IP lớn đều đã có, tôi cam kết có thể mời được một đạo diễn lớn và biên kịch có tên tuổi tới, nhất định không thua kém Tần đạo diễn."

Chà, khẩu khí lớn đấy, Tần Hàn Lâm mà nghe thấy lời này chắc tức biến thành cái hồ lô luôn, người trẻ tuổi bây giờ đều khoác lác không cần nháp như vậy. Lục Ẩm Băng phát hiện tiếng nước trong phòng tắm đã ngừng, cửa phòng tắm mở ra, Hạ Dĩ Đồng quấn khăn tắm màu trắng bước ra, để lộ đôi chân trần, đi tới.

Cô nhìn chằm chằm chân Hạ Dĩ Đồng, liế.m liế.m bờ môi đã khô, hỏi Tần Mộ: "Nếu đã như vậy sao không làm phim điện ảnh?"

Nếu có thực lực, chất lượng phim điện ảnh tốt và chất lượng phim truyền hình tốt, điện ảnh chắc chắn đem về doanh thu cao hơn, nhà sản xuất như người cầm vàng ròng bạc trắng đem chia, Tần Hàn Lâm và Chiêm Đàm đều từ một bộ phim kiếm lời cả tỉ sao?

Hạ Dĩ Đồng tiến lại gần để nhìn tên người gọi tr3n màn hình, bị Lục Ẩm Băng một tay ôm vào trong ng.ực, ngồi luôn tr3n đùi cô, hai tay vòng lấy eo, từ đầu gối sờ dần lên phía tr3n, cảm giác trơn mềm và mùi hương xông thẳng vào mũi, làm tâm trí cô xao động.

Tần Mộ: "Tôi cũng muốn nói như vậy, nhưng Kiều tổng không quan tâm lợi nhuận, chỉ muốn làm một câu chuyện hoàn chỉnh."

Lục Ẩm Băng khẽ nhướng mắt lên: "Tiêu tiền như nước, chỉ vì một nụ cười của mỹ nhân?"

[Chỉ vì một nụ cười của mỹ nhân: Đây là một điển tích gắn liền với Chu U Vương và ái thê của hắn - Bao Tự. Chu U Vương để làm cho nàng cười đã đốt lửa tr3n tháp (Đây là hành động triệu tập chư hầu khi có loạn), Bao Tự nhìn khung cảnh hỗn loạn trong kinh thành, cuối cùng cũng nở nụ cười. Khi chư hầu tập hợp mới nhận ra đây là trò đùa dành cho Bao Tự. Sau này giặc Khuyển Nhung nổi dậy, Chu U Vương đốt lửa tr3n tháp nhưng không ai tới ứng cứu. Chu U Vương chết, Tây Chu sụp đổ.]

Này sao càng nghe càng không phải tình chị em đơn thuần đây?

Hạ Dĩ Đồng nghe thấy giọng nói này là hiểu, là Tần Mộ, Lục Ẩm Băng ngăn cô muốn giành lấy điện thoại, nói nhỏ bên tai cô: "Chị và cô ấy đang bàn chuyện hạng mục cho em. Cô ấy có biết quan hệ của chúng ta không?"

Hạ Dĩ Đồng lắc đầu.

Lục Ẩm Băng vỗ nhẹ sau đầu cô, ra hiệu cô ngoan ngoãn ngồi xuống, đừng quấy. Một hồi lại nhớ món nợ ân tình, không nghe rõ đã đáp ứng, chắc cô ấy tức giận lắm (?)

[(?) 一会儿又记着人情债,没听清楚就答应了,她非得气死不可 câu này không có chủ ngữ, Jaki đọc không hiểu ngữ cảnh nên dịch nó ngang như cua.]

Kiều Đồng không phải giàu tới mức có tiền để đốt sao? Tài sản của nhà cô ấy đều là của cô ấy, nào giống nhà mình, còn phải tranh đoạt với cả con riêng bên ngoài của cha cô. Tần Mộ vò đã mẻ không sợ rơi nói: "Không kém là bao. Ngài xem xem lúc nào có thời gian, ta sẽ hẹn cả hai người đó, chúng ta gặp mặt đàm phán?"

Lục Ẩm Băng không nói tốt cũng không nói không tốt, đáp theo phép tắc: "Ngày mai tôi hỏi Hạ Dĩ Đồng, nếu em ấy đồng ý, tôi cũng sẽ đồng ý."

Tần Mộ: "Ừm, cũng phải, làm phiền Lục tổng rồi, hẹn gặp lại."

Lục Ẩm Băng: "Hẹn gặp lại."

Tần Mộ không cúp máy, là Lục Ẩm Băng duỗi đầu ngón tay ấn điện thoại.

Hạ Dĩ Đồng bỗng nhúc nhích trong vòng tay cô, thả lỏng tay chân, cười nói: "Em chưa từng nghe cô ấy nói chuyện nghiêm túc như vậy. Em vào công ty đã sáu năm, cô ấy đại diện cũng năm năm rưỡi. Nghiêm túc vậy khá cuốn hút."

Lục Ẩm Băng khẽ nói: "Chị kinh doanh được mươi ba năm, là mười ba năm đại diện công ty, bây giờ rất nghiêm túc. Chị có cuốn hút hay không?"

Hạ Dĩ Đồng lập tức thể hiện sự trung thành: "Tất nhiên là chị rồi! Chị mới là người hấp dẫn nhất!"

Người yêu như tay chân, chị em như quần áo.

Lục Ẩm Băng bị một câu dỗ dành vui vẻ, hai người bốn mắt nhìn nhau, tự nhiên xích gần đối phương hơn, Lục Ẩm Băng mới hé miệng ra, còn chưa kịp làm gì thì chuông điện thoại Hạ Dĩ Đồng vang lên.

Hạ Dĩ Đồng nhảy khỏi đùi Lục Ẩm Băng, mỉm cười chạy ra bàn trà cầm điện thoại, quả nhiên là Tần Mộ.

Những gì Tần Mộ nói với Hạ Dĩ Đồng cũng giống như đã nói với Lục Ẩm Băng, Lục Ẩm Băng đứng bên cạnh nghe, tầm mười phút sau, cúp điện thoại, Hạ Dĩ Đồng hỏi: "Chị nghĩ sao?"

"Mười phần chân thành." Lời nói này của Lục Ẩm Băng không chỉ nói đến sự chân thành của Tần Mộ đối với phim truyền hình, mà còn là sự chân thành của cô ấy đối với Hạ Dĩ Đồng, giao tình hai người bọn họ tốt như vậy, nhưng không chơi trò đánh bài tình cảm, nói gần nói xa thì đây đúng là một dự án rất tốt, em nhận, đôi bên có lợi, em không nhận được, tôi cũng không miễn cưỡng, ngay khi có cơ hội, người tôi nghĩ tới chỉ có mình em. Không quan tâm nửa sau lời cô ấy nói là thật hay giả, tối thiểu cũng không phải tình chị em plastic, thế là Lục Ẩm Băng nói, "Gặp mặt đi, nếu đúng như lời cô ấy nói, cơ hội trời cho; nếu không phải thì chúng ta cũng không mất mát gì."

Hạ Dĩ Đồng tâm trạng phức tạp khi nghe những lời này của Lục Ẩm Băng, nghĩ hơn hai tháng trước, cô và Tần Mộ còn là quan hệ giám đốc và nghệ sĩ, quan hệ chị em tốt, hiện nay lại cùng Lục Ẩm Băng cân nhắc ưu nhược điểm của việc kết hợp làm ăn với đối phương, thật lòng thì, nội tâm cô không thoải mái cho lắm.

Lục Ẩm Băng hỏi: "Sao vậy?

Hạ Dĩ Đồng nói sự thật, Lục Ẩm Băng lại nói: "Công việc là công việc, đời tư là đời tư, em không cần suy nghĩ nhiều như vậy. Tần tổng của em tìm tới em, chẳng lẽ không phải coi trọng sự nổi tiếng và danh tiếng của em hiện tại sao? Đôi bên cùng có lợi là chuyện tốt. Nếu em muốn bí mật cùng đi dạo phố mua sắm, vẫn có thể đi bình thường mà."

"Chị nói đúng, nhưng mà..."

"Nhưng mà em không thể vượt qua rào cản trong lòng."

Hạ Dĩ Đồng nghẹn lại, gật đầu.

Lục Ẩm Băng nói: "Hiện tại em là cấp dưới của chị, việc em kiếm tiền cho chị đâu làm ảnh hưởng tới việc em lên giường ân ái với chị."

Hạ Dĩ Đồng: "..."

Lời lẽ hơi thô nhưng lý lẽ không thể phủ nhận.

Mặc dù nói rất đúng nhưng vẫn cảm thấy hình như có chỗ nào đó sai sai.

Cô nhỏ giọng sửa lại: "Chị chia cát-xê kiểu đó, em không giúp chị kiếm tiền, kia đều là tiền của em."

Lục Ẩm Băng nhíu mày: "Vậy phải làm sao? Chị là vợ của em, em nuôi chị là đạo lý bất di bất dịch, chẳng lẽ không thể cho chị chút tiền tiêu vặt được sao?"

Hạ Dĩ Đồng: ".........."

Lục Ẩm Băng không đợi cô nói tiếp, trực tiếp bế lên giường, ý thức mê ly, Hạ Dĩ Đồng muốn hiểu ra điểm mấu chốt trong đó, cô chọc chọc đầu đen đang vùi giữa ng.ực mình, Lục Ẩm Băng ngẩng đầu: "Hả?"

Th4n dưới Hạ Dĩ Đồng khó chịu, tầm mắt mờ mịt, nhưng vẫn nói ra câu nói kia, mơ hồ nói: "Chị và Tần Mộ không giống nhau, em và chị là người một nhà, không phân cao thấp."

Cho nên mặc kệ ai là nhân viên, ai là sếp lớn, tiền kiếm cho ai, cũng đều như nhau.

Giọng nói khàn khàn, gương mặt ửng đó, tình yêu như thủy triều dâng lên, Lục Ẩm Băng cười một tiếng, yêu lại thêm yêu, đôi môi m0n trớn tr3n người cô, hôn lên môi cô rồi thì thầm: "Nghe theo em."

Lòng bàn tay Hạ Dĩ Đồng rịn đầy mồ hôi, như cá trơn trượt, vừa vặn ôm lấy eo, còn có một đỉnh khác, eo cô cong lên, thật vất vả mới bình định được thần trí lại tan ra, chỉ còn lại thanh âm r3n rỉ nhẹ nhàng, mềm mại, kéo dài, như lời hồi âm.

...

Để không bị Tần Mộ phát hiện, Lục Ẩm Băng cố ý trả lời cô sau bữa sáng: Bốn giờ chiều nay, Bắc Kinh, nhà hàng XX, được chứ?

Tần Mộ trả lời trong giây lát: Chờ một chút, để tôi hỏi Kiều tổng.

Ba phút sau, Tần Mộ trả lời: Sáu giờ được không? Kiều tổng có một cuộc họp vào buổi chiều.

Lục Ẩm Băng sau khi hỏi trợ lý của hai người thì trả lời: Được.

Tần Mộ: Tôi đi đặt chỗ trước.

Ăn xong bữa sáng, hai người lái xe rời khỏi nhà Lục, kết thúc kỳ nghỉ, quay lại công việc, bất quá bây giờ tốt hơn trước kia rất nhiều, ba ngày là có thể gặp nhau một lần, đương nhiên, đó là lúc chưa tới đoàn làm phim quay phim.

Tối đa hai tháng, Hạ Dĩ Đồng nên gia nhập một đoàn làm phim mới.

Chỗ của Tần Mộ, nên xác nhận càng sớm càng tốt, cho nên Lục Ẩm Băng mới gấp gáp như vậy.

Buổi chiều hôm sau, mấy chiếc xe sang lần lượt đỗ vào bãi đỗ xe nhà hàng XX, cùng đi về một bàn.

Tần Mộ là người hẹn nên đương nhiên sẽ tới sớm nhất, năm giờ chiều, cô đã ngồi chờ ở nhà hàng, người phục vụ dẫn người đi tới, ngay khi cửa mở ra, cô liền đứng lên, khom lưng cúi đầu chào: "Lục tổng."

Nhìn thấy Hạ Dĩ Đồng, gọi một tiếng: "Hạ Đồng."

"Chị Mộ." Hạ Dĩ Đồng gọi bằng tên thân mật, nháy mắt với cái mặt lạnh Lục Ẩm Băng, kéo Lục Ẩm Băng ngồi xuống.

Tần Mộ nhìn đồng hồ, tr3n trán đổ đầy mồ hôi nói: "Kiều tổng và Thương tiểu thư sẽ tới sớm thôi."

Đang nói, cửa phòng ăn lại mở ra, lúc này thần sắc Tần Mộ mới thả lỏng. Một người phụ nữ cao gầy, máu lai, đôi mắt màu xanh lam nhìn về ghế Lục Ẩm Băng, nháy mắt phát sáng, như hổ đói vồ mồi, nhấc chân định lao tới.

Lúc này phía sau truyền đến tiếng ho khan không vui, người phụ nữ lai kia mới chịu dừng chân, cọ xát cái mũi, hình như có ý cười, nhường đường cho người phụ nữ phía sau.

Người kia mặc áo có mũ màu xám, thân hình cân đối, khuôn mặt mỹ lệ, tướng mạo có lẽ trẻ hơn vài tuổi so với mọi người ở đây, dáng người tương đồng với Hạ Dĩ Đồng, chỉ là gương mặt kia lạnh đến mức rơi cả băng.

Hạ Dĩ Đồng nghĩ Lục Ẩm Băng khi không nói chuyện đã đủ lạnh rồi, người kia chỉ có hơn chứ không có kém.

Tần Mộ kéo tay nữ nhân lai kia, giới thiệu với Lục Ẩm Băng: "Đây là Thương Ấu Tuyền, tác giả Tinh Tinh đốt đèn, bạn thân của tôi."

Thương Ấu Tuyền đặc biệt vui vẻ: "Chào mọi người."

Nói là chào mọi người nhưng thực tế trong mắt chỉ nhìn thấy một mình Lục Ẩm Băng.

Cô không chạm vào người còn lại: "Đây là Kiều Đồng, giám đốc kiêm nhà đầu tư tập đoàn Kiều thị."

Người phụ nữ áo xám nhàn nhạt gật đầu một cái, coi như đáp lại.

Trong những người ở đây, luận về tuổi tác, có lẽ Hạ Dĩ Đồng là nhỏ nhất, cô cười đứng lên, định bắt tay với Kiều tổng thì Tần Mộ ngăn lại, thấp giọng nói: "Cô ấy không thích động chạm thân thể với người khác, nên khỏi đi."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK