Mục lục
Ảnh Hậu Thành Đôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



"Action!"
Trần Khinh hoàn toàn không yếu thế dưới ánh nhìn của Kinh Tú, nàng thậm chí còn tâm tư nhàn hạ đi vuốt phần tóc mai, động tác nho nhã, lọn tóc rơi xuống áo ngoài màu xanh, tựa như một đóa sen đang nở rộ giữa hồ.

Kinh Tú giờ mới bắt đầu quan sát tướng mạo của nàng chứ không có suy đoán mục đích nàng đến viếng thăm lần này.

"Điện hạ."
Kinh Tú chậm rãi rót cho mình một tách trà, ánh mắt rời ra khỏi người nàng, không ngăn cản tức là ngầm thừa nhận nàng có thể tiếp tục nói.

"Điện hạ tuổi còn trẻ mà đã biết giấu kín tài năng, đằng sau chắc là có cao nhân chỉ dẫn?"
Kinh Tú cầm lấy tách trà, quan sát lá trà đang trôi nổi trong đó, lơ đễnh nói: "Vốn là phế vật, chẳng qua chỉ vì bảo mệnh, làm sao có thể tính là giấu kín tài năng gì, nương nương quá lời rồi.

Ngược lại, nương nương, thân mang võ công, đột nhập vào Cảnh Hiền Cung ta, chỉ sợ là có mưu đồ bất chính đi?"
"Điện hạ nói gì vậy, ta đến đây là để đầu quân điện hạ mà."
"Đầu quân ta?" biểu cảm của Kinh Tú giống như nghe thấy được chuyện buồn cười nhất thiên hạ vậy, nói, "Nương nương xem Cảnh Hiền Cung của ta xem, ngoại trừ ta và thuộc hạ này ra, ngay đến thị nữ và thái giám cũng chỉ có 2, 3 người, còn lại là đám gà vịt cầm thú thôi, nương nương chê cười rồi."
"Không có thế lực, chúng ta có thể bồi dưỡng, chỉ cần ngươi có lòng muốn thiên hạ, ta tự sẽ trợ giúp ngươi đăng ngôi."
"Trần Khinh, ngươi có biết ngươi đang nói gì không?" biểu cảm Kinh Tú bỗng chốc lạnh lại.

Trần Khinh nói có chừng mực: "Đang vì thiên hạ tìm một minh chủ.

Chỉ cần điện hạ đồng ý."

Kinh Tú lại rót trà cho mình, động tác cô từ tốn như đang tiến hành một nghi thức thành kính nào đó, sắc trời bên ngoài bắt đầu tối lại, ánh chiều tà đang biến mất từng chút một, bầu trời dần hạ thấp xuống, phảng phất như đang thai nghén ra một thiên mệnh được định sẵn nào đó.

Một hồi lâu, giọng nói hơi lạnh của cô vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

"Giờ Tuất ngày mai, dẫn theo đồng bọn của ngươi đến chỗ của ta."
Trần Khinh cười nhẹ, một câu cũng không nói, đứng dậy ra ngoài.

Căn phòng trở về sự yên tĩnh vốn có, Kinh Tú cúi mặt xuống, ở một góc độ không ai thấy, từ từ nở ra nụ cười lạnh cao thâm khó đoán.

Ảnh tử sốt ruột nói: "Điện hạ----"
Kinh Tú giơ tay ngăn cản hắn: "Giờ Tuất ngày mai, ngươi đi dụ cấm vệ quân qua đây, thân là phi tần hậu cung, lén gặp người ngoài, ban đêm đột nhập vào thẩm cung hoàng tử, ta rất muốn xem xem Trần Khinh làm sao thoát thân."
"Vâng, điện hạ!" Ảnh tử vui mừng.

"Ngươi cũng lui xuống đi."
"Vâng."
Trong phòng chỉ còn lại mình Kinh Tú, hai ngón tay cô cầm lấy ly trà đã thưởng thức lúc nãy, đứng dậy tưới vào bồn cây ở cửa, sau đó là nhìn về phương xa.

Ống kính dần kéo ra xa, cắt cảnh.

Tần Hàn Lâm: "Cut, qua!"
Hai diễn viên chính bước ra khỏi ống kính, đi qua xem lại playback với Tần Hàn Lâm, Tần Hàn Lâm cười gian nói: "Xem ra chủ ý để hai người ở chung có hiệu quả nhanh thật, mới có mấy ngày mà hai người đã trở nên ăn ý rồi."
Hạ Dĩ Đồng nhìn Lục Ẩm Băng, Lục Ẩm Băng thì bơ hẳn Tần Hàn Lâm, còn Hạ Dĩ Đồng tất nhiên là không lên tiếng.

Tần Hàn Lâm nhìn đến đau lòng: "Tiểu Hạ à, uổng công tôi thương cô, đúng là con gái lớn rồi thì không cần cha nữa, thế giới này đúng là hết thiên lý rồi."
"Xem coi có được không, có cần quay lại lần nữa không, nói nhảm nhiều quá ông, bộ ông nuôi cô ấy hả? Ông tưởng làm cha người ta dễ lắm à." Lục Ẩm Băng bực bội nói.

"Bây giờ tôi sẽ nhận Tiểu Hạ làm con gái nuôi!"
"Cây xấu hổ, còn không mau qua lạy cha nuôi."
Hạ Dĩ Đồng trước giờ không xen vào cuộc trò chuyện nhảm nhí như vậy của hai người, cũng không cho là thật, chỉ cười chứ không hùa theo.

"Cái từ cha nuôi bây giờ không phải là từ tốt đẹp gì, không nhận không nhận, hai ta còn có giao tình, không cần mấy cái hư danh này." Tần Hàn Lâm xem xong playback, cố ý nói, "Cảnh này qua rồi, không cần quay lại, nhìn thím là thấy bực mình."
Lục Ẩm Băng cười tiếp lời: "Vậy buổi chiều tôi không đến nữa đâu đó."
"Tốt nhất là vậy."
Do đó chiều hôm nay Lục Ẩm Băng không có đến phim trường thật......!
Hạ Dĩ Đồng sốt ruột lo âu, chạy đi hỏi kế hoạch của đoàn phim, kế hoạch khó hiểu nói: "Lục lão sư xin nghỉ phép rồi, hình như là trong nhà có chuyện, đáp chuyến bay chiều nay, đến tối mai mới về.

Cô ấy không có nói cho cô biết hả?"
Đối mặt với ánh mắt hóng chuyện của kế hoạch, Hạ Dĩ Đồng giả bộ như vừa nhớ ra: "À! Tôi nhớ ra rồi, tối qua Lục lão sư có nói tôi nghe, sáng nay bận quá nên quên mất."
Kế hoạch vừa rời khỏi, biểu cảm mà Hạ Dĩ Đồng cố giả bộ ung dung lập tức trở thành suy sụp.

Lục Ẩm Băng tất nhiên là không có nói cho cô biết, tối qua cô còn ngủ chung một giường với Lục Ẩm Băng, Lục Ẩm Băng hoàn toàn không hề nhắc đến chuyện nghỉ phép, trưa hôm nay mạnh ai nấy ăn cơm, cũng không nói với cô một tiếng mà trực tiếp đi luôn.


Trong đầu Hạ Dĩ Đồng một hồi là câu Cô ấy không có nói cho cô biết hả?, một hồi lại là câu Em không phải là người không liên quan của Lục Ẩm Băng tối qua, hai câu nói này không ngừng xuất hiện trong đầu cô.

Cũng may là khi đóng phim còn có thể tập trung tinh thần, không có làm trễ tiến độ.

Sau khi quay xong, Phương Hồi nhìn thấy khuôn mặt ủ rũ của Hạ Dĩ Đồng, dùng ngón chân suy nghĩ cũng biết là nguyên nhân gì.

Từ ngày vào đoàn phim, Hạ lão sư cứ ở trong trạng thái khi vui thì muốn bay lên trời, còn khi buồn thì cả người như con rùa già chìm dưới đáy hồ không thèm động đậy.

"Hạ lão sư, tối nay chị có thể mở máy lạnh 24 độ rồi." Phương Hồi cố tìm cách chọc cô ấy vui.

"Ừm."
"Chị Tô Hàn nói hai hôm nữa sẽ đến phim trường thăm chị."
"Ừm."
"Lục lão sư nếu không liên lạc với chị thì chị có thể chủ động liên lạc cô ấy mà." Phương Hồi không chịu nổi nữa, nhỏ tiếng nhắc nhở, "Bây giờ chị đang cua người ta, sao cứ bị động hoài vậy, lỡ như Lục lão sư đang giận lẫy với chị thì sao? Cả buổi chiều không thấy người đâu cũng không hỏi cô ấy một tiếng."
Hạ Dĩ Đồng lập tức dừng lại, suy nghĩ, Lục Ẩm Băng quả thật có thể là loại người này.

Lời nói của Phương Hồi như tiếp cho cô liều thuốc trợ tim, cô mở wechat, tìm khung chat của Lục Ẩm Băng, đánh ra một hàng chữ rất dài, rồi lại xóa, chỉ chừa lại mấy chữ và dấu chấm hỏi.

[Đến nhà chưa?]
Cô đưa màn hình cho Phương Hồi xem, Phương Hồi thần sắc phức tạp gật đầu, tạm chấp nhận được.

Hạ Dĩ Đồng mở âm thanh và độ rung của điện thoại, lúc nào cũng cầm trong tay, cứ cách 10s là nhìn điện thoại một lần như thần kinh vậy, cho đến khi cô về khách sạn, tin nhắn vẫn nằm yên trong đó, Hạ Dĩ Đồng nhấn giữ tin chat, nhảy ra lựa chọn xóa bỏ, nhấn xác nhận, nhưng do thời gian quá lâu nên không xóa được nữa.

Hạ Dĩ Đồng nhìn điện thoại thất thần.

Phương Hồi: "Có lẽ là đang trên máy bay, chị cũng biết chuyến bay thường hay bị delay mà, nếu mà delay hai tiếng thì giờ này chắc người đang trên máy bay.

Hay là chị gọi điện cho Lục lão sư xem sao?"
"Chị biết rồi, em về phòng trước đi." Hạ Dĩ Đồng cúi đầu xuống.

"Hạ......!được thôi, chị đừng suy nghĩ lung tung, có chuyện gì thì gửi wechat cho em."
Hạ Dĩ Đồng cầm điện thoại vào phòng tắm, mở volume lớn nhất, cô đột nhiên tắt vòi sen, lấy khăn lông lau vội ngón tay, nhấn nút home, màn hình lại không có tin gì mới, sau đó cô vuốt hai ba lần mới mở khóa được, khung chat đó vẫn chỉ có một tin nhắn, không thấy trả lời.

Cô trở về màn hình chính, điện thoại, tin nhắn, QQ đều không có thông báo mới.

Tiếng vòi sen lại vang lên, điện thoại đồng thời cũng reo lên, Hạ Dĩ Đồng tắt nước, phát hiện lần này không phải là ảo giác của mình.

Nhưng cô đột nhiên có chút không dám nhìn người gọi đến là ai.

......!

Nói đến Lục Ẩm Băng, máy bay quả thật delay hai tiếng, khi Hạ Dĩ Đồng gửi tin nhắn thì cô đang nghỉ ngơi trong khoang hạng nhất trên máy bay, xuống máy bay thì lặng lẽ rời khỏi bằng lối đi dành cho VIP, không có ai phát hiện ra Lục đại ảnh hậu hiện thân tại sân bay thủ đô.

Lục Ẩm Băng chỉ đeo kính mát, đứng chờ một hồi ở cửa thang máy cách bãi giữ xe vài bước chân, một chiến xe Bentley màu đen chậm rãi chạy đến, tài xế kéo cửa sổ xuống, sau khi nhìn xong biển số xe và tài xế, Lục Ẩm Băng kéo cửa xe ngồi vào trong.

Bentley chạy vào một căn biệt thự trong một tiểu khu cao cấp của thành phố B, trong trung tâm thành phố rộng lớn này, chiếm diện tích cực kỳ rộng lớn, môi trường rất đẹp và thanh tĩnh, cây cối um tùm, giống như một khu sơn trang nghỉ mát tự nhiên vậy.

Lục Ẩm Băng được thả xuống, giơ hai cánh tay ra hít thở không khí mát lạnh của đêm khuya, sự mệt mỏi do ngồi máy bay rồi lại ngồi xe đã giảm đi rất nhiều.

"Tiểu Băng Băng!"
Lại nữa rồi! Lục Ẩm Băng ớn lạnh sống lưng, vắt chân bỏ chạy!
Lúc này, một cánh tay đột nhiên ôm eo cô lại, bồng cả người cô lên, hai chân rời khỏi đất.

Người đó cực kỳ đau lòng nói: "Em lại ốm nữa rồi, Tiểu Băng Băng của chị."
Vừa nói vừa dùng mặt dụi mạnh vào tóc của cô.

Gân xanh trên trán Lục Ẩm Băng nổi lên, cắn răng cảnh cáo lại lần thứ N: "Đừng gọi em là Tiểu Băng Băng, với lại em cũng không phải của chị."
"Được thôi, Băng Băng."
Má nó......!
Lục Ẩm Băng cố vùng vẫy, bình thường cô siêng năng tập gym, vùng vẫy thoát khỏi một phụ nữ là rất dễ dàng, nhưng ở trong vòng tay của người này y như là dê chui vào hang sói vậy, hoàn toàn không có sức phản kháng.

"Mẹ ơi! Cứu con!" Bất đắc dĩ Lục Ẩm Băng chỉ còn cách bi phẫn thi triển Mách Mẹ Đại Pháp!
Mẹ Lục nghe vậy lập tức chạy ra khỏi nhà, thần sắc có chút vui trên nổi đau của người khác, hoàn toàn không có chút hung dữ gì chỉ vào người đằng sau Lục Ẩm Băng nói: "Thư Yểu, còn không mau buông em họ con ra."
Lương Thư Yểu giờ mới buông tay ra, Lục Ẩm Băng nhanh chóng chạy ra xa ba bước, như gặp đại địch vậy.

Lương Thư Yểu cười to lên, tiếng cười sảng khoái, hàm răng trắng như sứ.

Dưới ánh trăng, có thể thấy được một người phụ nữ có khuôn mặt không được thanh tú cho lắm, nhưng ngũ quan kết hợp với nhau thì lại có đặc sắc riêng, cực kỳ ưa nhìn.

Mái tóc chỉ dài hơn vai một chút, có điều chiều cao của cô ấy thật sự rất kinh người, cao đến 180cm, Lục Ẩm Băng 172cm, ở trong lòng cô ấy hệt như con gà con.

Lương Thư Yểu, nữ, 29 tuổi, con cưng của giới thời trang, siêu mẫu nổi tiếng quốc tế.




Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK