Mục lục
Ảnh Hậu Thành Đôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



...!Cô ấy là cong?
Hạ Dĩ Đồng mặt đầy bọt từ phóng tắm vọt ra, lo lắng hỏi: "Làm sao vậy Lục lão sư?"
Lục Ẩm Băng lúc này mới phát hiện không biết từ khi nào mà bản thân lại kêu lên, khiến cho Hạ Dĩ Đồng đang ở trong phòng tắm bị dọa, Lục Ẩm Băng từ tư thế đứng thẳng lần nữa ngồi xuống, tự giữ bình tĩnh mà xua xua tay, mặt không biểu cảm mà nói dối: "Không có việc gì, vừa rồi hình như thấy chuột."
Hạ Dĩ Đồng: "A?"
Khách sạn, khách sạn như thế nào lại có quỷ chuột cơ chứ?
Lục Ẩm Băng cũng ý thức được lời nói dối ban nãy của mình thật không đúng, liền sửa lại: "Nói nhầm, là con gián."
Này mới có thể tin được nè.
Hạ Dĩ Đồng còn muốn hỏi câu gì đó, Lục Ẩm Băng nhìn về phía cô: "Mau rửa mặt sạch đi, mặt đầy bọt kia chờ tôi đánh cho tỉnh à?"
"Dạ."
Lục Ẩm Băng như cũ cúi đầu nhìn tay mình, có ngạc nhiên, cũng có hoài nghi và khó hiểu, thẳng, cong, thẳng, cong, không ngừng lặp lại, cô cảm giác 28 năm tam quan của mình đã chịu qua một trận đả kích!
Chẳng lẽ cô ấy là cong thật?
Thời gian quay trở về trước khi nụ hôn đó xảy ra.
Lúc Lai Ảnh đưa ra yêu cầu nhìn như hoang đường kia, Hạ Dĩ Đồng như muốn cự tuyệt, Lục Ẩm Băng không cảm thấy có gì cả, trò chơi thôi mà, cô thường thấy hình thức phạt như này, cô không phải là loại người thua nhưng không chấp nhận, huống hồ từ đáy lòng cô lại không hề chán ghét Hạ Dĩ Đồng.
Vì thế căn bản cô không có trải qua đấu tranh tâm lý gì, muốn hôn thì liền hôn.
Cô không phải là lần đầu tiên hôn Hạ Dĩ Đồng, thậm chí không phải lần thứ hai.


Lần đầu tiên là buổi tối sau buổi thử vai kia, lần thứ hai là mấy hôm trước khi quay cảnh hôn, tối nay là lần thứ ba.
Lần đầu tiên là cô diễn, lần thứ hai là cảnh quay Kinh Tú hôn Trần Khinh, chỉ có hôm nay, là chân chính Lục Ẩm Băng hôn Hạ Dĩ Đồng.
Vừa hôn lên, Lục Ẩm Băng còn nhớ rõ là cô đang bị thách, còn có trút giận hận thù cá nhân của mình, hôn lên, tư vị liền thay đổi.

Độ ấm của môi làm cho tâm tình cô rối loạn, hương vị như kẹo bông gòn mềm mại đang lan tỏa ở trong miệng, không, Hạ Dĩ Đồng so với kẹo bông gòn còn ngọt, mềm hơn, nếu có một cây kẹo mút tên là Hạ Dĩ Đồng, cô nhất định sẽ mua mỗi ngày.
Lục Ẩm Băng nghĩ: Hôn như này có vẻ không tệ.
Sau đó, Hạ Dĩ Đồng đáp lại cô, Lục Ẩm Băng hoàn toàn quên bén mất mình đang ở nơi nào, một người đang chiến đấu hăng hái khi gặp đối thủ xứng tầm liền kích động, hưng phấn.
Nếu không phải mơ hồ nghe được tiếng di động rất nhỏ của Lai Ảnh, cô còn không biết sẽ hôn tới khi nào, khẳng định sẽ không chỉ có một phút, Lai Ảnh kia cũng thật xấu, chẳng có tâm nhắc nhở gì cả.
Lục Ẩm Băng tâm tình phức tạp.
Nếu sớm biết rằng một nụ hôn sẽ đem bản thân từ ống thép đang thẳng băng thành cong vẹo tới không ngờ, cô khẳng định sẽ không xúc động như vậy.
"A!"
Lục Ẩm Băng nằm sấp trên giường, dùng chăn che mình lại từ đầu tới chân, giãy giụa mấy lần, phát ra một tiếng thở dài.
"Lục lão sư?"
Lục Ẩm Băng vén chăn lên, lộ ra gương mặt không còn gì luyến tiếc.
Hạ Dĩ Đồng rửa mặt xong, sảng khoái ngồi xổm trước giường, tóc mai và trán vẫn ướt đẫm, do góc độ quan sát, ánh mắt Lục Ẩm Băng chính là dán vào cổ áo kia của Hạ Dĩ Đồng...!Cái kia...
Cô ấy vì sao rửa mặt xong lại không mặc nội y! Lục lão sư tức giận mà nghĩ thầm, lại nhịn không được đem những gì vừa mới nhìn thấy đi so sánh với cặp đùi, cái nào trắng hơn nhỉ?
Hạ Dĩ Đồng phản xạ có điều kiện rụt lại phía sau, luôn cảm thấy ánh mắt Lục lão sư híp lại có chút hơi hèn mọn, là cô bị ảo giác sao? Không, nhất định là ảo giác, đức nghệ song hinh Lục lão sư như thế nào sao lại làm ra chuyện đi rình mò như vậy? Là do suy nghĩ của cô không đoan chính, mỗi ngày nghĩ được sủng ái, hiện tại đều xuất hiện ảo giác.
Bình tĩnh thần trí lại, lại nhìn Lục Ẩm Băng, quả nhiên Lục Ẩm Băng là với vẻ mặt bình thản.
Cô nào biết Lục Ẩm Băng thản nhiên mà suy nghĩ: Ừm....!Vẫn là ngực trắng hơn một chút.
Sau khi nhận định là ảo giác của mình, Hạ Dĩ Đồng vẫn tự nhiên duy trì tư thế ban đầu của mình, không nhúc nhích, nhẹ giọng hỏi: "Lục lão sư, chị có muốn rửa mặt không?"
"Muốn." Lục lão sư từ trên giường bò dậy, cô chẳng những muốn rửa mặt mà còn muốn thanh tẩy đầu óc.
WeChat nhận được tin nhắn, Hạ Dĩ Đồng lấy điện thoại từ tủ ở đầu giường, mở khóa, là tin nhắn từ Lai Ảnh:
【Hai người ngủ rồi sao? [cười xấu xa] 】 vừa mới trở về không bao lâu, cô ấy liền gấp gáp không chờ nổi muốn hóng hớt chuyện.
Hạ Dĩ Đồng ---- 【Vẫn chưa, Lục lão sư đang trong phòng tắm.


Lai Ảnh --- 【Tắm rửa? Em nằm đợi chuyện còn lại à? Tiến triển nhanh chóng à nha.】
Hạ Dĩ Đồng đen mặt ---- 【Rửa mặt thôi, xong rồi liền ngủ】
Lai ảnh --- 【Sao trời ban đêm như thế, giữa khuya sương gió một người vì ai? 】
Hạ Dĩ Đồng ---- 【....!Chị Lai Ảnh, em không thích đùa giỡn như vậy, nếu bị Lục lão sư thấy, em không thể giải thích rõ.


Lai Ảnh --- 【Vậy thừa dịp nhân cơ hội này nói rõ [hahaha] 】
Hạ Dĩ Đồng --- 【Em trước mắt không nghĩ sẽ thổ lộ, xin hãy tôn trọng.



Khó thấy được Hạ Dĩ Đồng nghiêm túc như vậy, trong ấn tượng của Lai Ảnh, tính tình Hạ Dĩ Đồng đều mềm mỏng không thể tưởng tượng được, thời điểm ở bên cạnh cô đặc biệt thoải mái, hoàn toàn không cảm giác được áp lực nào cả, cũng không cần lo lắng nên nói cái gì, hiếm khi thấy cô ấy một mặt lạnh lùng như vậy.
Lai Ảnh dừng lại vài giây, nhắn lại: 【Được, chị không nhắc đến chuyện này nữa.


Hạ Dĩ Đồng --- 【Cảm ơn chị.


Lai Ảnh nhắn lại ---【 Không khách khí [tâm] 】
Nếu Hạ Dĩ Đồng không muốn cô xen vào như vậy, thì cô sẽ đổi cách khác, đường này không đi được thì đi đường khác, chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến Hạ Dĩ Đồng.

Lai Ảnh nằm ngửa ở trên giường, cân nhắc nên làm như thế nào để tạo cho Hạ Dĩ Đồng một bất ngờ.
Hạ Dĩ Đồng nghĩ nghĩ, đem lịch sử trò chuyện WeChat của Lai Ảnh xóa.

Tô Hàn bên kia gửi tin nhắn WeChat cho cô, còn kèm theo một link, nói là nghệ sĩ trong công ty vừa có phim mới, cần cô hỗ trợ share lên Weibo để tuyên truyền một chút.
Đây là chuyện bình thường, một nghệ sĩ trong công ty, sau khi nổi tiếng, chắc chắn sẽ mang lại độ hot cho những nghệ sĩ khác, Tô Hàn cũng xem xét như vậy cho cô, vừa vào bộ phim mới, sẽ không để cô đi tuyên truyền, sẽ tổn hại đến hình tượng của cô, hơn nữa giúp đỡ ở đây là tình cảm không phải là nghĩa vụ, bổn phận, tự mình phấn đấu mới là quan trọng nhất.
Hạ Dĩ Đồng trực tiếp ấn vào đường link, bộ phim tên là "Thịnh Thế", là bộ phim cổ trang, hiện tại cổ phục rất là hiếm, Hạ Dĩ Đồng liền nhìn thêm vài lần, thấy đạo diễn cùng nhà sản xuất, cùng với các diễn viên chính, minh bạch, đoàn phim này có một bộ phim truyền hình ăn khách vào năm ngoái, thể loại phim truyền hình mới, chế tác cũng khá lớn, do vậy ratings cũng ổn.
Cô cơ hồ nhớ lại, năm ngoái nhà sản xuất tìm tới cô muốn cô diễn vai nữ chính, bởi vì thời gian quay phim quá dài, Tô Hàn giúp cô đẩy qua người khác.

Thật ra còn có một nguyên do khác, "Thịnh Thế" chủ yếu là phim nói về nam chính, nữ chính thì không rõ ràng, nhiều vai, không phải dạng nữ chính dễ thu hút fans.

Hạ Dĩ Đồng tuy đang ở đoàn phim "Phá Tuyết", trên TV thì đang phát sóng bộ phim của cô, năm sau còn có một bộ khác, nhiệt độ tìm kiếm thì chưa bao giờ nằm trong số ba diễn viên nữ hàng đầu.
Nghệ sĩ tham gia công ty tên là Sầm Khê, Hạ Dĩ Đồng luôn cảm thấy cái tên này nghe có chút quen tai, nhưng thế nào cũng không nhớ nổi, liền không suy nghĩ nữa.

Với vị trí này của Sầm Khê, diễn xuất tự nhiên nhưng không phải là nữ chính, mà là nữ thứ.

Hạ Dĩ Đồng nhìn ảnh của Sầm Khê, phát hiện cô trang điểm lên rất đẹp, mái tóc dài được buộc lại, buộc bằng dây màu lam, mặc một bộ quần áo đen, tay cầm trường kiếm được quấn mảnh vải, thân kiếm dính máu, giữa mày là khí thế cương liệt bất khuất, hai mắt đỏ đậm, phảng phất như đang chống đối lại với thiên hạ.

Diện mạo Sầm Khê so với Hạ Dĩ Đồng thì thập phần không tinh tế bằng, nhưng lại có khí thế anh hùng, rất thích hợp với vai diễn ác liệt này.
Weibo của Sầm Khê có nhắc tới nhân vật tên là Đinh Bạch Chỉ, Hạ Dĩ Đồng nhất thời nghĩ tới.

Hiện tại nam chính là theo mạch truyện, nam thứ là để yêu, nữ chính cũng theo cốt truyện, nữ thứ thì để yêu, đau lòng.


Ngay từ đầu, Đinh Bạch Chỉ đã thu hút sự chú ý của Hạ Dĩ Đồng, cô ấy lạnh lùng, kiêu ngạo, có võ công cao cường, lại còn dũng cảm và chính trực, cùng nam thứ có một đoạn tình cảm ẩn giấu, cuối cùng phải chống lại quân địch bên ngoài, chết trên sa trường, vạn tiễn xuyên tâm, chết cũng không hề gục ngã, trở thành điểm sáng trong bộ phim này.

Hạ Dĩ Đồng xem kịch bản liền xem tới nỗi nước mắt lưng tròng, muốn diễn thì Tô Hàn cũng nghĩ đến nhân vật này, nhưng lúc ấy người đại diện của Sầm Khê dành trước, Tô Hàn nghĩ cũng không dễ dàng mà cướp được, hơn nữa cũng lo lắng cho diễn xuất của Hạ Dĩ Đồng, không khéo sẽ thành vụng về, nên từ bỏ.
Không ngờ có cơ duyên trùng hợp lại thấy được bộ phim này trên màn ảnh, còn phải vì cô ấy mà tuyên truyền.

Chỉ cần kỹ thuật diễn đạt tiêu chuẩn, Sầm Khê lần này sẽ nổi tiếng.

Hạ Dĩ Đồng khách quan mà nghĩ, mang theo ý tứ chân thành mà chúc phúc, ngón tay ấn vào nút share, suy nghĩ, nhập chữ:
Rốt cuộc cũng chiếu, ngày 4 tháng 9, vào lúc 8g tối, cùng đón chờ!!! Đinh Bạch Chỉ!! [thật là vui] [thật là vui] [xoay vòng vòng]
Cô vừa mới share xong, còn đang thất thần, Lục Ẩm Băng vừa ra khỏi phòng tắm.

Hạ Dĩ Đồng nhìn lướt qua thời gian, ước chừng hẳn là 15p, nghi hoặc: Đi rửa mặt mà lâu như vậy?
Vẻ mặt Lục Ẩm Băng thoạt nhìn có chút nghiêm túc, nằm ở trên giường không nói một lời.
Hạ Dĩ Đồng thấy cô không vui, hiện tại quan hệ của bọn họ cũng khác với hồi xưa, cô do dự một hồi, liền gọn gàng, dứt khoát hỏi: "Lục lão sư, tâm tình chị không tốt sao?"
"Không có."
Vậy cô ấy đây là? "Là mệt nhọc sao? Em tắt đèn cho chị nhé?"
"Mấy giờ rồi?"
"11 giờ rưỡi."
"Vậy chờ một lát."
"Được." Hạ Dĩ Đồng không dám trắng trợn táo bạo mà nhìn chằm chằm Lục Ẩm Băng, sau đó liền giả bộ không có gì làm mà ngồi lướt Weibo, vừa lướt vừa chú ý đến cô ấy, sau đó cô phát hiện ra một chuyện kinh người, Luc Ẩm Băng đang lén nhìn cô!
Hai người đều mang tâm sự, né tránh ánh mắt của đối phương, rồi lại cầm lòng không được mà nhìn qua.
Cho đến một thời điểm nào đó, bốn mắt nhìn nhau.
Lục Ẩm Băng không dời ánh mắt đi, Hạ Dĩ Đồng cũng vậy, một ánh mắt thâm thúy, một ánh mắt thì trong suốt, thấy được sự băn khoăn trên mặt của hai người, ánh mắt có chút động, tim đập mạnh, tâm tình thì như nổi trống, ngón tay nắm chặt lấy tấm ga trải giường, tựa hồ làm vậy có thể giảm bớt được cái nóng trong cơ thể.
Ánh đèn từ trên đỉnh đầu chiếu xuống, khiến cho gò má của Hạ Dĩ Đồng rất đẹp mắt.
Lục Ẩm Băng miệng lưỡi khô, tay chống lên gối, dần dần cúi người qua..
Tác giả có lời muốn nói: KingBomb – Lục Ẩm Băng: Toang rồi, đầu óc chẳng những không tẩy được, mà tẩy càng ngày càng muốn hỏng rồi.....


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK