Mục lục
Ảnh Hậu Thành Đôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Hạ Dĩ Đồng cuống quýt quấn khăn vào lưng, quấn thành một xì tai hoang dã, ngẩng đầu lên thì thấy Lục Ẩm Băng đang dùng ánh mắt phức tạp nhìn cô, giống như buồn cười, lại giống như cạn lời.

Lục Ẩm Băng nói: "Quần của em đâu?"
Hạ Dĩ Đồng giờ mới phát hiện ra chỉ cần với tay ra là có thể lấy cái quần được: "......" Lúc nãy chắc là não cô vô nước rồi mới đi giành khăn với Lục Ẩm Băng.

"Cùng lắm thì em chui vào chăn đi, sức tôi không có mạnh đến nổi kéo cái chăn ra được đâu, hơn nữa......" Lục Ẩm Băng ngập ngừng, gật đầu nói, "Làm vậy thì rất mất phong độ."
Sau khi trải qua cuộc chiến giành khăn, Hạ Dĩ Đồng cảm thấy hai chữ phong độ này xuất phát từ miệng Lục Ẩm Băng dường như đã mất đi độ tín nhiệm.

Hạ Dĩ Đồng vẫn cứ quấn khăn ở lưng, giống như là sợ Lục Ẩm Băng làm gì cô vậy, cầm lấy quần quay lưng lại với cô ấy.

"Đợi một lát."
"Hở?"
"Em mặc vào như vậy à?"
"Nếu không thì sao?"
"Đợi một lát." Lục Ẩm Băng trợn mắt một cái, lấy một cái hộp nhỏ tróc sơn bằng sắt từ trong hành lý xách tay của mình ra, nó giống như hộp dầu cù mà hồi nhỏ thường xài vậy.

Hạ Dĩ Đồng ngơ ngác nhìn Lục Ẩm Băng mở cái hộp nhỏ thần bí đó ra, bên trong quả thật là thuốc mỡ, màu trắng trắng.


"Đùi của em chắc chắn là không thể khỏi hết trong đêm nay đâu, thoa chút thuốc mỡ sẽ khỏi nhanh hơn, đây là thuốc mà chị họ của tôi lần trước thấy tôi bị thương nên mua cho tôi đó, dùng hay hơn thuốc bình thường, đảm bảo ngày mai em tỉnh dậy sẽ hết bầm liền."
"Cho em dùng?" Hạ Dĩ Đồng có chút kinh ngạc, nhận lấy cái hộp nhỏ.

"Đừng có không nỡ dùng, bộ phim này từ đầu đến cuối tôi không có cần treo dây cáp, để đó cũng không xài đến."
Hạ Dĩ Đồng muốn nói mình không phải là ý đó, cô muốn hỏi là tại sao Lục Ẩm Băng lại đem đồ vật quý giá mà người nhà cho cô dùng như vậy, suy nghĩ, bất luận là nguyên do gì, trong lòng cũng thấy rất ấm áp, nói: "Cám ơn Lục lão sư."
Lục lão sư gật đầu, hoàn toàn không tránh mặt đi mà ngồi đó xem cô ấy thoa thuốc.

Hạ Dĩ Đồng không động đậy: "......"
Lục Ẩm Băng: "Hửm?"
"Chị có thể nào......" Hạ Dĩ Đồng nhỏ tiếng nói.

"À, tôi không có nhìn em, tôi đang thơ thẩn." Lục Ẩm Băng quay đầu qua, nhìn sang hướng cửa phòng tắm, cái cửa đó nhìn đẹp thật, vừa dài vừa trắng vừa thẳng, không cao lắm, tỷ lệ chân lại rất tốt, một mảng đỏ bầm lớn nhìn rất đáng sợ.

Tự mình bị thương thì không cảm thấy gì, nhưng làm người ngoài cuộc thì thấy rất ghê rợn, hèn chi Lương biểu tỷ nhất định đưa mình hộp thuốc này.

Nói đến biểu tỷ Lương Thư Yểu, Lục Ẩm Băng lại nhớ đến mấy chuyện khác, bất giác cảm thấy phiền muộn, chuyện ngày mai về nhà hy vọng mẹ cô không có nói cho Lương Thư Yểu biết.

Đồ của Lục Ẩm Băng quả nhiên không tầm thường, Hạ Dĩ Đồng dùng tăm bông thoa một ít, cảm giác đau rát lập tức dịu đi, mát mát lạnh lạnh, dường như có băng vụn hóa thành nước ngấm vào trong da thịt, không lâu sau có thể hồi phục lại cảm giác.

"Em xong rồi Lục lão sư."
Lục Ẩm Băng vẫn đang thất thần, bất thình lình bị đẩy vai một cái, "Hả?" một tiếng.

Hạ Dĩ Đồng giải thích: "Em kêu chị mấy lần rồi mà không thấy chị trả lời."
"À, à." Lục Ẩm Băng vẫn còn chút ngẩn ngơ, "Kêu tôi làm gì?"
Hạ Dĩ Đồng trả lại cái hộp cho cô ấy: "Cám ơn Lục lão sư."
"Không có chi." Lục Ẩm Băng cất cái hộp, tâm trạng lúc nãy vẫn còn đang tốt bỗng dưng biến mất, cô thở dài trong lòng, nói: "Tôi đi tắm trước đây."
Hạ Dĩ Đồng nhìn ra được cô ấy có chuyện phiền não, nhưng lại không biết làm sao mở miệng hỏi, vì sợ đường đột, mãi cho đến khi Lục Ẩm Băng vào phòng tắm, bên trong truyền ra tiếng nước chảy, thì cái câu chị có phải có chuyện gì phiền lòng không, có ngại nói cho em biết không của Hạ Dĩ Đồng vẫn không nói ra được.

Nước nóng đã xua tan đi phiền não của Lục Ẩm Băng, liền nhớ ra chuyện mình chỉ mới trêu chọc được có một nửa thôi.

Hạ Dĩ Đồng vừa mới thoa thuốc, đặt hờ cái khăn trên chân mình, vừa nhìn thấy Lục Ẩm Băng là lấy hai tay bịt chặt cái khăn lại.

Lục Ẩm Băng tự cho rằng, bản thân cho dù không được tính là gặp ai cũng yêu, nhưng cũng không đến nổi là mãnh thú đói khát, tự nhiên thấy buồn cười.


Con bé này, cô cũng đâu phải là sắc lang đâu, làm gì có sở thích ngắm đùi người khác.

Cô ngồi xuống giường, cầm điện thoại lên, nói: "Tôi có hình chụp của em bị thương nè, gửi cho em đăng weibo nha?"
"Không cần đâu, chị xóa nó đi."
"Tại sao lại không cần?" trong mắt Lục Ẩm Băng đầy vẻ thăng trầm của người từng trải, cô y như là một lão cách mạng râu tóc bạc phơ đã từng trải qua thời gian chinh chiến dài đăng đẳng, giờ đang ngồi kể chuyện cho con cháu ở nhà nghe, "Trẻ con thời nay sướng thật, thời xưa khổ lắm, tụi ta bị thương như cơm bữa, chuyện gì cũng giữ trong lòng chứ không khoe khoang ra.

Tuổi trẻ thời nay toàn cậu ấm cô chiêu, bị thương có chút xíu là đăng lên mạng để kéo fans, vết thương bầm tím này không phải nhỏ, ít ra cao cấp hơn đứt tay gì đó nhiều."
Nụ cười trên mặt Hạ Dĩ Đồng biến mất, mím môi không nói chuyện.

"Tấm này nhìn không được hay cho lắm, tôi chụp tấm hình khác cho em nha?"
"Lục lão sư."
"Hả?"
"Chị có phải là đang mỉa mai em?" Hạ Dĩ Đồng đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cô ấy.

Cô biết có không ít hoa đán tiểu sinh thích post hình bị thương lên weibo để thu hút fans, sau đó công ty sẽ phối hợp với fans làm to chuyện lên, phất lên ngọn cờ kính nghiệp, Hạ Dĩ Đồng cũng rất khinh thường mấy người như vậy.

Nhưng phong trào của thời nay là phàm có tiền bối nào đó lên tiếng, động một tí là kéo bọn họ ra phê bình một phen, giống như bản thân lưu lượng minh tinh là đã mang sẵn tội rồi.

Không phải tất cả các lưu lượng minh tinh đều thích khoe bị thương, cô quen biết không ít diễn viên chịu được khổ mà không thèm kêu than tiếng nào, nhưng vẫn bị dính phốt, người ta không cần biết phải trái đúng sai, việc phê bình lưu lượng minh tinh xem như một điều hiển nhiên.

Cô càng biết rõ bản thân mình trong giới này, tiền cát xê cô nhận cao hơn người thường rất nhiều, thì phải chịu đựng những lời chỉ trích từ bốn phương tám hướng, bất luận cô nỗ lực đến đâu, trước khi cô chưa thành công, chưa có được tác phẩm tiêu biểu thì cô vĩnh viễn cũng chỉ là một thần tượng, kiếm cơm nhờ độ hot, cho nên mặc người chỉ trích mà không thể phản bác, cũng không có sức lực để phản bác.

Diễn xuất của cô quả thật không được tốt, quả thật là fans lại nhiều, người ta nói có sai không? Không có.

Cô biết rõ, chỉ cần trèo lên vị trí đủ cao là có thể làm cho tất cả mọi người im miệng, giống như là Lục Ẩm Băng vậy.

Sự nỗ lực của cô không hoàn toàn là vì người khác, cũng là vì bản thân mình.

Cô biết rõ mọi chuyện, nhưng lại không có cách nào chấp nhận được Lục Ẩm Băng có sự hiểu lầm như vậy với cô, gộp cô lại chung với đám người kia.

Lục Ẩm Băng làm sao biết được tâm tư của cô, im lặng một hồi rồi nói: "Không có, tôi không có chuyện gì làm đi mỉa mai em chi?"
Biểu cảm cô ấy quá chân thành, Lục Ẩm Băng ngoại trừ đóng phim ra thì chuyện gì cũng nói một là một, càng không tồn tại khả năng nói dối, do đó Hạ Dĩ Đồng tin, nhưng cô vẫn không thoải mái, nhìn đầu ngón chân mình, hỏi khẽ: "Vậy tại sao chị lại kêu em đăng lên weibo?"
"Tôi là vì..." Lục Ẩm Băng nói được một nửa thì ngưng, làm vẻ nghiêm túc nói, "Không có gì, rảnh rỗi nên chọc em chơi thôi, không ngờ em nhạy cảm như vậy.

Thị trường hiện giờ như vậy, cũng không phải là em---- ý tôi nói là lưu lượng minh tinh thời nay như em, tiền bạc kiểm soát thị trường, internet phát triển mạnh mẽ, bọn em cũng được xem là một trong những người phát triển của thời đại, thần tượng." Lục Ẩm Băng cười, trêu chọc, "Tuy không phải là phát triển theo hướng tốt.


Nói mới nhớ cổ đại cũng có thần tượng đó, em xem cái ông Vệ Giới không phải là bị người ta ngắm nhìn đến chết hả.

Suy nghĩ theo hướng lạc quan, ít ra em vẫn còn sống mà."
Hạ Dĩ Đồng thấy ấm lòng, vừa buồn cười vừa cảm động nhìn cô ấy: "Cám ơn Lục lão sư."
Đêm đó, máy lạnh mở 26 độ, Lục Ẩm Băng cùng cái chăn chui vào lòng Hạ Dĩ Đồng, bình yên vô sự, không có bạo hành.

Hôm sau, thứ sáu, nhiệt độ 39°, nhiệt độ mặt đất 60°, khí nóng hừng hực bốc lên từ mặt đường, cứ như đặt trứng gà lên đó thì sẽ có được món ốp la thơm ngon.

Cả phim trường cứ như là cái hũ nút không thoáng khí, còn nóng hơn bên ngoài nữa, quạt công suất lớn cũng chả có tác dụng gì.

Hai diễn viên chính thay xong quần áo hóa trang xong, vừa mới ra khỏi phòng hóa trang là mặt đầm đìa mồ hôi, thợ hóa trang phải chạy theo sau đánh phấn lại.

Hôm nay đóng cảnh tiếp theo của hôm qua, Ảnh tử tra kiếm vào vỏ, Kinh Tú mời nàng vào phòng ngồi, Ảnh tử đứng canh cửa, đề phòng có người nghe lén.

"Action!"
Trà là trà cũ, uống không ngon mà lại đắng nữa, nhưng Trần Khinh lại uống cạn như là uống rượu, nàng nhìn vào mắt Kinh Tú, một tay chống cằm, cười nói: "Trà ngon." Đôi mắt xinh đẹp của nàng dưới ánh nhìn này cứ như là liếc mắt đưa tình, không biết là đang nói về trà hay là nói về người trước mặt nữa.

Kinh Tú nhìn vào ánh mắt của nàng, cô không nói câu nào, lặng lẽ nhìn người trước mặt mình.

Trần Khinh mỉm cười, khí trường hoàn toàn không yếu thế, nhưng lại đặt tay ra khỏi bàn, Lục điện hạ này không mang ánh mắt ngụy trang, quả thật làm cho người ta không thể không nảy sinh lòng khuất phục, tướng đế vương, tại sao trong cung này lại có ai nhìn ra được?
Tần Hàn Lâm: "Cut, Tiểu Hạ, tay đặt xuống nhanh quá, lộ ra sự nôn nóng rồi, em giả bộ vén tóc lên tai, trong lúc nói chuyện mới đặt xuống, bộ em sợ thím Băng hả?"
Lục Ẩm Băng cũng nhướng mày với Hạ Dĩ Đồng nói: "Đúng đó, tôi cũng đâu có lột quần em ra đâu, em sợ cái gì?"
"Ai...!ai sợ chị?"
"Chậc, cà lăm luôn rồi, đúng là không sợ chút nào."
Tần Hàn Lâm ra khỏi máy quay, hai tay huơ múa, nước bọt tung bay, cố gắng điều chỉnh tâm trạng cô ấy: "Sau này em còn phải chinh phục cô ấy đó, ăn tươi nuốt sống luôn cả da và thịt, cùng tương ái tương sát, tương ái tương sát! Đừng sợ, em phải diễn ra cái cảm giác coi cô ấy là con mồi của em!"
Cái ví dụ này của Đạo diễn Tần......Hạ Dĩ Đồng lặng lẽ hít một hơi, nói: "......Vâng, em nhớ rồi."
"Làm lại."


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK