Mục lục
Sất Trá Phong Vân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Càn Kình đứng trước cửa, suy tư một lúc vươn hai tay đẩy cửa ra. Phân Kim Liên Trảm huyết mạch Thiết Tí Đường Lang trong đấu tâm nhanh chóng hình thành, sau khi vỡ ra lại tự động tổ hợp trong thời gian ngắn, tất cả khác biệt lớn với lúc trước Càn Kình tiếp xúc thứ tự đấu khí.

- Âu Lạp Khắc lão sư.

Càn Kình nhìn cường giả khoanh chân ngồi giữa phòng giống như đao.

Càn Kình nói:

- Ta lại đến đá quán.

- Lại tới nữa?

Một tay Âu Lạp Khắc ấn đầu gối đùi phải, đứng dậy. Âu Lạp Khắc cười híp mắt nhìn Càn Kình.

Âu Lạp Khắc hỏi:

- Xem chỗ của ta là cái gì? Ngươi cho rằng chỗ của ta muốn tới thì tới, muốn đổi thưởng liền đổi thưởng sao?

Càn Kình ngẩn ra, nhíu mày nghiêm túc suy nghĩ vài giây, thành thật gật đầu. Tuy nơi này hơi khó khăn nhưng Âu Lạp Khắc đại thúc chưa từng khó xử hắn quá mức, sao Càn Kình có thể nói dối sư trưởng như vậy?

- Tổ cha nó!

Âu Lạp Khắc trợn to mắt nhìn Càn Kình, nói:

- Ta chưa từng thấy tiểu tử nào thành thật như vậy, dù đúng là vậy thì ngươi nên chừa cho ta chút mặt mũi! Không được, hôm nay ta phải đánh ngươi một trận! Nào nào nào! Ngươi muốn hỏi vấn đề đúng không? Tới tới tới! Đánh thắng rồi cứ mặc sức mà hỏi!

Càn Kình quan sát quanh Âu Lạp Khắc đấu khí phòng, hôm nay trừ Âu Lạp Khắc đại thúc và hắn ra không thấy ai khác, chẳng lẽ đại thúc định tự hành động? Hoặc Âu Lạp Khắc sắp thi triển đấu thân thứ hai?

- Tiểu tử có từng thử số đông đánh số ít chưa?

- Số đông đánh số ít?

Càn Kình nhớ lại chiến đấu lúc trước gặp phải, nói:

- Đa số gặp tình huống bị đánh họi đồng.

- Vậy sao?

Vẻ mặt Âu Lạp Khắc đầy quan tâm nói:

- Vậy ngươi càng cần tìm cơ hội rèn luyện. Làm Chiến Sĩ có lẽ sẽ gặp bất cứ tình huống nào.

Càn Kình đưa mắt nhìn bốn phía, phát hiện xung quanh không có đối thủ nào. Không lẽ Âu Lạp Khắc đại thúc cùng đấu thân thứ hai đánh hắn?

- Lần đầu tiên chơi vậy đánh một trăm đi!

Âu Lạp Khắc lầm bầm búng tay, sau lưng xuất hiện hai Chiến Sĩ. Sau lưng hai Chiến Sĩ đứng bốn người, sau lưng bốn Chiến Sĩ có tám người. Bọn họ như mặt quạt xòe ra từ sau lưng Âu Lạp Khắc.

Năm mươi người! Trong chớp mắt sau lưng Âu Lạp Khắc xuất hiện năm mươi Chiến Sĩ, thực lực đều từ Tru Ma cửu chiến trở lên. Một trăm Chiến Sĩ cầm đủ loại vũ khí đao thương kiếm kích, tấm thuẫn chiến chuy.

- Cái này...

Càn Kình ngơ ngác nhìn đối thủ nhanh chóng sinh sôi, bọn họ là từ một luồng đấu khí phun ra từ người Âu Lạp Khắc tổ thành.

Đúng vậy, nói đúng hơn là những Chiến Sĩ địch thủ này đều là đấu thân thứ hai của Âu Lạp Khắc.

- Cái này . . .

Càn Kình ngơ ngác nhìn tình huống trước mắt. Trong sách có ghi đấu thân thứ hai trước nay chỉ có thể ngưng kết một, tại sao đại thúc trước mắt chỉ mất thời gian ngáp một cái đã cô đọng một trăm đấu thân thứ hai? Ngó bộ dáng Âu Lạp Khắc còn dư sức cô đọng nhiều hơn nữa.

- Đây không phải đấu thân thứ hai.

Âu Lạp Khắc cười híp mắt lắ lư ngón trỏ tay phải, nói:

- Đây chỉ là đấu kỹ đặc biệt của ta, Thiên Quân.

- Thiên Quân?

Càn Kình đánh rùng mình. Nếu Âu Lạp Khắc thật sự làm ra một ngàn thứ giống vậy thì có thể tự mình tạo quân đoàn rồi. Nhưng dường như đấu kỹ này vô dụng.

Hai người có thực lực ngang ngửa nhau đối chiến, chia thực lực ra làm thứ này chẳng phải là suy yếu chính mình tìm chết sao? Nếu thực lực cách biệt quá xa thì không làm thứ này cũng không sao.

Dùng trong chiến tranh, một Chiến Sĩ phân tán thực lực cường đại làm sao có tác dụng lớn hơn Chiến Sĩ cường đại không phân tán thực lực?

Càn Kình không hiểu nổi đấu kỹ như vậy chế tạo ra có tác dụng gì?

- Tò mò loại đấu kỹ rác rưởi vô dụng này có hiệu quả gì đúng không?

Ánh mắt như đao của Âu Lạp Khắc co thể nhìn thấu lòng người, gã nói:

- Rất nhanh ngươi sẽ biết nó có ích lợi gì.

Âu Lạp Khắc dứt lời, hàng trăm Chiến Sĩ cùng phát ra tiếng rống, sóng âm như lật nóc phòng. Một trăm cái chân phải rầm một tiếng đạp đất, Càn Kình cảm giác đất dưới chân rung rinh như có động đất.

Sát khí ngưng kết thành băng thực thể, Càn Kình suýt thấy ảo giác không phải một trăm Chiến Sĩ mà là một ngàn, một vạn Ma võ sĩ cầm chiến đao, trường mâu nhỏ máu.

Hàng trăm Chiến Sĩ đẳng cấp thực lực Tru Ma cửu chiến!

Càn Kình hút ngụm khí lạnh, lấy đâu ra nhiều đấu tâm như vậy?

Âu Lạp Khắc đại thúc nhàn nhã ngồi trong góc phòng, bộ dáng thiếu gia ác độc vung tay chỉ hướng Càn Kình.

Âu Lạp Khắc hét to:

- Đánh cho ta!

Một trăm Chiến Sĩ Tru Ma cửu chiến giây lát tấn công như sói như hổ từ các hướng, khí thế phủ toàn trường, áp lực mạnh mẽ làm người ta không có thời gian suy nghĩ vấn đề đấu tâm.

Vạn Ảnh!

Vị trí thân thể Càn Kình biến mất cùng lúc có ba vũ khí đâm tới, chiến đao, trường mâu và chiến chuy. Sàn gỗ cứng bị đấu khí, vũ khí trùng kích chớp mắt hóa thành tro bụi, không còn cả mảnh vụn. Chỉ có ba tiếng đấu khí va chạm mặt đất nặng nề như tiếng trống trận.

- Tiểu tử, cho ngươi mượn Trảm Mã Đao dùng đây!

Trảm Mã Đao trong sân Bố Lai Khắc đại thúc bay ra từ bàn tay to cùa Âu Lạp Khắc, xuyên qua khe hở đám đông giống công kích hơn là cho mượn vũ khí cắm trước mặt Càn Kình.

Vũ khí vào tay!

Càn Kình không kịp làm bất cứ đánh trả nào, đáng giận hơn là có một mũi kình tiên từ không trung vạch một đường cong bắn tới.

Khoảng cách ngắn như vậy bắn đường cong? Da đầu Càn Kình tê dại, không kịp dùng công kích khác, cưỡng ép di chuyển Vạn Ảnh một lần nữa, nghênh đón vũ khí thứ sau chém tới.

Vạn Ảnh không phải vạn năng, ít nhất đối diện một trăm đối thủ trình độ ngang ngửa thì Vạn Ảnh có thể tránh thoát nhóm đầu tiên, nhóm thứ hai, nhưng không thể thoát khỏi vũ khí nhóm thứ ba!

Trường thương như long, xuyên vân vợt núi mang theo tiếng rít sắc bén xé gió đâm tới.

Càn Kình di động Vạn Ảnh siêu nhanh không chút ngừng lại càng tăng tốc thêm. Trong đám người thế này khựng lại một chút là sẽ đối diện vũ khí vô cùng vô tận, thanh trường thương đó không phải giết địch mà là giữ chân địch.

Con ngươi Càn Kình co rút. Con người và ma thú chiến đấu thật ra không quá khác, luôn có một số phụ trách bám chân, số khác công kích, còn kẻ ra tay dứt điểm thì núp trong bóng tối.

Công kích! Trước khi trường thương phát huy toàn bộ uy lực đánh loạn bước đi của địch mới sáng tạo ra lỗ hổng.

Giây phút chỉ mành treo chuông, trong đầu Càn Kình bản năng xẹt qua các cách ứng đối, tay cầm Trảm Mã Đao không dám đem Huyết Chiến Thất Thức hợp thành đệ bát thức. uy lực như vậy tuy bùng nổ thì cường đại nhưng sau khi sử dụng khó thể bù đắp lỗ hổng, nó càng thích hợp đấu một chọi một.

Kỹ xảo quần chiến? Chiến đao của Càn Kình chặt vào thân thương, hắn như khối băng trượt theo đường cắt vào tay đối thủ.

Xẹt!

Cổ tay cầm trường thương rung lên, bắn trường thương ra như phi đao còn kẻ địch thì nhanh chóng thụt lùi.

Chỗ trống!

Càn Kình thấy đối thủ thụt lùi chừa ra chỗ trống, bước tới một bước, chiến đao quét một chiến đao chém từ bên phải, đao quang sáng rực rỡ. Chiến đao của Càn Kình chạm nhẹ vào chiến đao kia là đối thủ đã lùi lại ngay.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK