Mục lục
Cực Phẩm Tà Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trần Thanh Đế nhẹ gật đầu, thản nhiên nói:

- Ta đến khoa văn nghệ, chính là vì tìm kiếm vài mỹ nữ nói chuyện. Cô là hoa khôi của khoa Văn Nghệ, lại là một cái xinh đẹp nhất, cô ở đây, muội tử khác cũng không cần phải nhìn.

- Ân, nói đi, muốn ta hỗ trợ cái gì?

Hồ sen là không thể đi xuống rồi, Trần Thanh Đế cũng không có chuyện gì đi làm, giúp mỹ nữ một chút, Trần đại thiếu vẫn là rất thích ý đấy.

Đương nhiên, Trần Thanh Đế đối với thân thể của Lý Nhược Băng, tại sao lại lạnh như vậy, rất cảm thấy hứng thú. Nhiệt độ bây giờ rất cao, như thế nào sẽ lạnh?

Cái này không hợp lý a.

Cũng tò mò, Trần đại thiếu mới đột nhiên cải biến chủ ý, trợ giúp Lý Nhược Băng một chút.

- Đại ca ta không biết như thế nào đắc tội người Lữ gia, hiện tại bị Lữ Hậu Tích bắt đi. Ta... ta muốn nhờ ngươi đi ta cứu đại ca ta.

Vẻ mặt Lý Nhược Băng cầu khẩn.

- Đại ca cô? Lữ Hậu Tích?

Trần Thanh Đế hai mắt híp lại thành một tuyến, thầm nghĩ trong lòng:

- Người Lữ gia cùng những người Nhật Bản kia hợp tác, muốn mượn trợ những người Nhật Bản kia giết ta. Ân, xem ra ta phải thu chút tiền lãi rồi.

Nghĩ vậy, Trần Thanh Đế hung hăng càn quấy nói:

- Lữ Hậu Tích tính là cái gì chứ, chỉ cần bổn thiếu gia vừa ra mặt, cam đoan đại ca cô không có chuyện gì. Đi, xe của taở bên ngoài.

- Cái gì? Ở Giang Nam Xuân Vũ?

Trần Thanh Đế lái xe, quay đầu nhìn Lý Nhược Băng ngồi ở ghế phụ, nói ra:

- Lý Nhược Băng, cô xác định, đại ca cô bị Lữ Hậu Tích bắt? Hơn nữa, còn bị bắt ở Giang Nam Xuân Vũ?

- Đại ca ta gọi điện thoại đến, nói cho ta biết, hắn bị Lữ Hậu Tích bắt đến Giang Nam Xuân Vũ, có lẽ đúng vậy.

Lý Nhược Băng nhẹ gật đầu, nói ra.

- Cái kia... đại ca kia của cô thật đúng là đủ hạnh phúc.

Trần Thanh Đế tán thưởng không thôi, hai mắt híp lại thành một tuyến, thản nhiên nói:

- Đãi ngộ tù binh như đại ca cô, thật đúng là không phải tốt bình thường.

Giang Nam Xuân Vũ, ở trong trí nhớ Trần Thanh Đế tiếp thu, chính là đi qua không ít lần, tuyệt đối là Thiên Đường của nam nhân, động tiêu tiền lừng lẫy nổi danh.

Hơn nữa, Giang Nam Xuân Vũ, còn không phải người bình thường có thể đi vào.

Ngươi không có được thân phận địa vị nhất định, chỉ cần có tiền là muốn đi vào Giang Nam Xuân Vũ hưởng thụ? Đó là tuyệt đối không có khả năng, cho dù là nửa bước.

Đại ca của Lý Nhược Băng, bị Lữ Hậu Tích bắt vào Giang Nam Xuân Vũ? Đãi ngộ cao như vậy sao? Trần Thanh Đế không cho là như vậy, trong đó khẳng định có chuyện ẩn ở bên trong.

Một giờ sau, Trần Thanh Đế đi ô-tô, mang theo Lý Nhược Băng tới Giang Nam Xuân Vũ, trực tiếp ngừng xe tại, đi xuống xe.

Lý Nhược Băng cũng đi theo xuống xe.

- Tiên sinh, tại đây không cho phép đỗ xe.

Lúc này, một bảo an đi tới, liếc qua chiếc BMW của Trần Thanh Đế, trong nội tâm đối với Trần Thanh Đế tràn đầy khinh bỉ:

- Passat, còn là loại màu trắng, ngay cả tư cách đi vào chỉ sợ cũng không có, cũng dám hung hăng càn quấy như thế.

- Lý Nhược Băng, đi theo ta.

Trần Thanh Đế căn bản là không có để ý tới bảo an kia, nhắm cửa chính Giang Nam Xuân Vũ đi đến, Lý Nhược Băng theo sát phía sau.

- Tiên sinh!

Sắc mặt bảo an này lập tức âm xuống, nói ra:

- Tại đây không cho phép đỗ xe, hơn nữa, Giang Nam Xuân Vũ này, cũng không phải là người nào cũng có thể đi vào.

- Cút ngay.

Trần Thanh Đế há có thể đem một bảo an nho nhỏ để vào mắt? Coi như là lão bản Giang Nam Xuân Vũ, nhìn thấy hắn cũng phải cúi người, nịnh nọt gọi Trần đại thiếu.

- Chuyện gì nhao nhao như vậy?

Đúng lúc này, một trung niên nam tử mặc âu phục, vừa đi ra, một bên quát lớn:

- Dám giương oai ở Giang Nam Xuân Vũ chúng ta, chẳng lẽ không muốn sống chăng? Không biết lão bản của chúng ta là ai sao?

Bảo an nhìn thấy quản lý đi ra, chỉ vào Trần Thanh Đế, liền nói:

- Quản lý, người này đậu xe ngăn ở cửa ra vào, tôi không cho hắn vào, hắn còn không nghe.

Nói xong, bảo an nhướng nhướng mày, vẻ mặt có chút hả hê nhìn Trần Thanh Đế, hình như là đang nói, tiểu tử, ngươi cũng không nhìn đây là địa phương nào, vậy mà dám trang bức ở chỗ này.

Có thực lực trang bức, đó là ngưu bức, không có thực lực trang bức, tựu là ngốc bức. Rất hiển nhiên, bảo an cho rằng Trần Thanh Đế là không có thực lực ngốc bức.

- Hắn sao, lão tử ngược lại muốn nhìn, đến cùng là người nào, đi Passat trắng còn hung hăng càn quấy như thế.

Bởi vì cửa bị Passat chắn nhất thời nữa khắc, quản lý kia cũng không có chứng kiến Trần Thanh Đế, tức giận mắng không thôi.

- Quản lý, là tiểu tử này.

Bảo an chấn động toàn thân, eo nhỏ thẳng lên, phảng phất thoáng cái trở nên cao lớn rất nhiều, chỉ vào Trần Thanh Đế nói.

Tại thời khắc này, người bảo an này đột nhiên có một cảm giác, tuy mình là bảo an, nhưng mà so với Trần Thanh Đế đi Passat, còn muốn ngưu bức hơn nhiều.

Ngươi đi Passat, lại không có tư cách tiến vào Giang Nam Xuân Vũ, lão tử mặc dù chỉ là một bảo an, nhưng lại là bảo an của Giang Nam Xuân Vũ.

- Cái kia... Đây không phải là Passat, là... là BMW. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - http://truyenfull.vn

Một gã bảo an khác thật sự là nghe không nổi nữa, cẩn thận kéo góc áo tên bảo an đang khinh bỉ Trần Thanh Đế kia, thấp giọng nói ra:

- Ngoại hình BMW cùng Passat không sai biệt lắm, bất quá so với Passat thì lớn hơn một ít, nhưng giá cả lại khác biệt cách xa vạn dặm. Mà chiếc BMW này còn là loại mắc nhất, giá cả lên tới 250 vạn, được một ít đại thiếu gia dùng, gọi là ít xuất hiện.

Nghe vậy, tên bảo an khinh bỉ Trần Thanh Đế kia, chấn động toàn thân, sắc mặt cũng đi theo biến đổi, mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống, cả thân thể không ngừng run rẩy.

Hắn biết rõ, hôm nay hắn là đắc tội với đại nhân vật rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK