Mục lục
Cực Phẩm Tà Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cổ Thiên Cầm duỗi tay gạt đi nước mắt trên mặt, mắt đỏ nói ra:

- Dương Thủ Đãi, Uông Bộ Lao, ta như thế nào cũng thật không ngờ, các ngươi vậy mà phản bội, còn bỏ đá xuống giếng như thế.

- Chủ tịch, chúng ta không phải bỏ đá xuống giếng, mà là không muốn cùng ngươi phá sản.

Dương Thủ Đãi nhướng nhướng mày, mỉa mai nói:

- Biết rõ tiếp tục nữa, sẽ vốn gốc không còn, chúng ta không giống Trần gia các ngươi, hậu trường đủ mạnh.

- Đừng tưởng rằng ở trước mặt của chúng ta, mất vài giọt nước mắt, chúng ta sẽ đồng tình với ngươi.

Uông Bộ Lao vô tình nói:

- Sự thật là tàn khốc như vậy, chúng ta đồng tình ngươi rồi, ai đến đồng tình chúng ta?

- Con mẹ nó, đều câm miệng cho lão tử.

Trần Thanh Đế đã đến biên giới nổi điên, toàn thân tràn ngập sát khí, lạnh giọng quát:

- Ai dám nói thêm câu nữa, hiện tại lão tử sẽ phế hắn.

- Như thế nào? Trần đại thiếu, các ngươi còn định đánh chúng ta một chầu hay sao?

Trên mặt Dương Thủ Đãi, tràn đầy khinh thường, nói ra:

- Ngươi cho rằng, như vậy có thể hù ngã chúng ta sao?

- Trần đại thiếu, hiện tại vũ lực căn bản là không giải quyết được vấn đề, cũng không cách nào cải biến quyết định của chúng ta

Vẻ mặt Uông Bộ Lao mỉa mai, châm chọc, căn bản cũng không có đem Trần Thanh Đế để vào mắt.

Ai không biết Trần Thanh Đế là mặt hàng gì? Thời điểm chơi nữ nhân, cũng có thể chơi ngất. Một người như vậy, có thể có vũ lực gì?

Nhóm cổ đông đang ngồi, tuy niên kỷ đều lớn, nhưng mà đều phi thường chú ý dưỡng sinh, thời điểm chơi nữ nhân, tuyệt đối sẽ không làm mình chóng mặt.

- Các ngươi đây là đang khiêu khích lão tử, cho nên...

Trần Thanh Đế âm trầm, sát khí xông mạnh, trong hai tròng mắt tràn đầy hàn mang nồng đậm:

- Lão tử muốn cho các ngươi trả giá thảm trọng vì dám khiêu khích.

- Chỉ bằng ngươi? Có thể làm gì được chúng ta...

Dương Thủ Đãi mặt mũi tràn đầy khinh thường, lời còn chưa nói hết, đột nhiên im bặt mà dừng, trừng lớn hai mắt, nói không được nữa.

- Ngươi nói, ta có thể làm ngươi như thế nào đây? Có ai là lão tử không dám chọc, không dám đánh hay sao?

Thân thể Trần Thanh Đế khẽ động, bắt được cổ Dương Thủ Đãi, trực tiếp nhấc hắn lên:

- Người dám khiêu khích lão tử, phải trả một cái giá lớn.

Trần đại thiếu trước kia chính là một nhân vật không sợ trời không sợ đất, chớ nói chi là Trần Thanh Đế hiện tại. Bất kể là ai, chỉ cần chọc hắn, cũng sẽ có kết cục không tốt.

Hiện tại Trần Thanh Đế rất phẫn nộ.

Dương Thủ Đãi như thế nào cũng không nghĩ tới, Trần Thanh Đế không chỉ có tốc độ nhanh, ngay cả khí lực cũng lớn như vậy. Hắn căn bản cũng không biết chuyện gì xảy ra, đã bị Trần đại thiếu nắm cổ nhấc lên.

- Ngươi... thả ta ra…

Dương Thủ Đãi đỏ mặt, tròng mắt lồi ra bên ngoài, hô hấp cực kỳ khó khăn, gian nan nói.

- Thả ngươi ra? Tốt, ta thành toàn ngươi.

Trong hai tròng mắt của Trần Thanh Đế, hàn mang càng đậm.

- Oanh!

Nương theo một tiếng vang thật lớn, Dương Thủ Đãi trực tiếp bị Trần Thanh Đế đập vào trên bàn hội nghị, lập tức, bàn hội nghị vô cùng cứng rắn bị nện nát.

- Phốc Phốc Phốc...

- A a a...

Dương Thủ Đãi liên tục phun ra mấy ngụm máu tươi, xương cốt trên người cũng không biết đã gãy bao nhiêu cái, ngao ngao kêu la, không có ngất đi đã thật sự là kỳ tích.

- Còn ngươi nữa.

Ánh mắt Trần Thanh Đế quét qua, đã rơi vào trên người Uông Bộ Lao.

- Đừng... Đừng tới đây...

Tiếp xúc đến ánh mắt của Trần Thanh Đế, Uông Bộ Lao toàn thân rung mạnh, nhìn kết cục của Dương Thủ Đãi, mồ hôi lạnh điên cuồng chảy xuống.

Trước khi ngang ngược càn rỡ, đã sớm không biết bị hắn ném đi nơi nào.

Bất quá, điều này cũng không có thể trách Uông Bộ Lao.

Trần đại thiếu là người nào?

Đây chính là cháu trai mà Trần lão gia tử yêu thích nhất, ngang ngược càn rỡ, làm xằng làm bậy, ai cũng không để vào mắt.

Trần gia ở thương chính lưỡng giới không được, nhưng mà không thể vì vậy mà không để ý đến, Trần gia ở trong quân đội là không gì có thể ngăn cản.

Có quầng sáng như vậy bảo kê, Trần đại thiếu đánh hắn cũng là đánh không, tuyệt đối sẽ không có bất kỳ người nào thay hắn ra mặt. Cho dù có, cũng sẽ không tạo thành bất luận ảnh hưởng gì cho Trần Thanh Đế.

Đừng nói là đánh Uông Bộ Lao hắn, cho dù Trần đại thiếu giết hắn, đó cũng là chết không công.

Những năm gần đây, Trần đại thiếu chọc bao nhiêu họa? Đến cuối cùng, còn không phải bị Trần gia đơn giản dọn dẹp sao? Lại gây đại họa, Trần lão gia tử vừa ra mặt, đánh rắm cũng sẽ không có một chút.

Tối đa cũng chỉ là bại hoại thanh danh Trần đại thiếu, lưu lại chỗ bẩn trong nhân sinh mà thôi.

Thanh danh?

Cùng Trần đại thiếu nói thanh danh?

Hiện tại thanh danh của Trần đại thiếu tốt lắm sao? Người nào không biết, Trần đại thiếu là người nào, cái mặt hàng gì? Há sẽ quan tâm thanh danh sao?

Trần đại thiếu trước kia sẽ không để ý, Trần Thanh Đế hiện tại càng thêm không để ý.

Chó cắn ta một cái, ta sẽ đánh nát miệng chó, bẻ hết răng của nó. Về phần sẽ có ảnh hưởng gì, có hậu quả gì, Trần đại thiếu cho tới bây giờ không cân nhắc tới.

- A! T.r.u.y.ệ.n.Y.Y.c.o.m

Uông Bộ Lao lui về phía sau phát ra một tiếng hét thảm, trực tiếp bị Trần Thanh Đế đạp bụng dưới, cả thân thể bay ngược mà ra, hung hăng đập lên vách tường.

- Phanh!

Nương theo một tiếng trầm đục, Uông Bộ Lao đâm vào trên vách tường, bắn ngược trở lại, hung hăng ngã trên mặt đất, thanh âm xương cốt đứt gãy ba ba vang lên.

- A a a...

Uông Bộ Lao ngã trên mặt đất phát ra tiếng kêu thảm thiết như là mổ heo, trong miệng không ngừng phun máu, cả thân thể quăn xoắn cùng một chỗ, không ngừng run rẩy.

Một cước này của Trần Thanh Đế, còn là một cước mang theo phẫn nộ, há là người bình thường có thể thừa nhận được hay sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK