Mục lục
Cực Phẩm Tà Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nếu không phải là không có đạt được mệnh lệnh của Trần Thanh Đế, Tiểu Hắc đã sớm chạy về biệt thự tìm Trần đại thiếu, hoặc là, đổi một ngọn núi, đi khiêu chiến một phen rồi.

Tiểu Hắc đã sinh ra cách nghĩ thống nhất tất cả sơn mạch rồi.

Không thể phủ nhận, Tiểu Hắc rất hung hăng càn quấy, nhưng mà, nó đã có vốn liếng hung hăng càn quấy. Chỉ cần nó nguyện ý, muốn trở thành Bá Vương của tất cả sơn mạch, cái kia vẫn có thể làm được.

- Tiểu Hắc, không nghĩ tới, một thời gian ngắn không gặp, ngươi vậy mà trở nên hung hăng càn quấy như thế.

Trần Thanh Đế cười nhạt một tiếng, nói ra:

- Đi, đêm nay thay ta thắng 4 tỷ, đánh mặt Lữ Bất Phàm.

Tiểu Hắc không có kêu nữa, chỉ là ngẩng đầu nhìn Trần Thanh Đế, hình như là đang nói: Đối thủ đừng quá yếu, bằng không thì, một chút tính khiêu chiến cũng không có, cái kia không có ý nghĩa rồi.

- Bất luận thời điểm gì, đều không nên khinh địch.

Trần Thanh Đế ở trên đầu Tiểu Hắc, vỗ một cái:

- Tiểu Hắc, nhớ kỹ những lời này cho ta.

Chó, vốn chính là động vật rất thông minh, mà hôm nay Tiểu Hắc coi như là Linh thú, vậy thì càng thêm thông minh. Trần đại thiếu nói, nó vẫn có thể đủ lý giải.

- Sư tử vồ thỏ, cũng dùng toàn lực, nhớ kỹ cho ta.

Trần Thanh Đế rất nghiêm túc nói.

- Ngao...

Tiểu Hắc rất bất mãn, đúng, Trần Thanh Đế so sánh nó với sư tử, nó vô cùng bất mãn. Một đầu sư tử, cũng xứng so sánh với Tiểu Hắc ta?

Rất hiển nhiên, Tiểu Hắc là ý tứ như vậy.

- Được rồi, toàn lực ứng phó, bất luận thời điểm gì cũng không nên khinh địch.

Trần Thanh Đế lắc đầu, muốn giáo dục Tiểu Hắc, thật sự là không dễ dàng.

Hết cách rồi, hiện tại Tiểu Hắc còn không có mở ra linh trí a.

Sau khi xuống núi, Trần Thanh Đế lái xe, dùng một giờ thời gian, chạy đến nơi đấu cẩu, lúc này, Viên mập mạp đã chờ lâu ở cửa ra vào.

- Trần đại thiếu, ngươi rốt cuộc đã tới.

Nhìn thấy Trần Thanh Đế xuống xe, Viên Cầu rất nhanh xông tới, bất quá, chứng kiến Tiểu Hắc trong ngực Trần đại thiếu, Viên Cầu ngây ngẩn cả người.

- Cái kia... Trần đại thiếu, chó của ngươi đâu? Còn ở phía sau sao?

Viên Cầu nhịn không được hỏi.

Trần Thanh Đế chỉ mang theo Tiểu Hắc đến, trong xe cũng không có con chó nào khác, Viên mập mạp không thể tưởng tượng nổi, vô ý thức cho rằng, phía sau còn có con chó khác.

Choáng nha, ngươi tới đấu cẩu, mang theo Tiểu Hắc đến?

Tiểu Hắc là chó gì?

Một con chó đất a.

Đùa sao?

- Ngao...

Hình như là nhìn ra Viên mập mạp khinh bỉ, Tiểu Hắc trong ngực Trần đại thiếu rất là bất mãn kêu lên. Trong thanh âm, tràn đầy khinh bỉ.

Mập mạp chết tiệt, ngươi biết cái gì? Dùng chiến lực bưu hãn của Tiểu Hắc ta, chó nào có thể là đối thủ của Tiểu Hắc ta?

Chó?

Coi như là sư tử, lão hổ, gấu chó, gặp được Hắc gia ta, cũng muốn đường vòng mà đi, đi chậm, sẽ bị Hắc gia dạy dỗ một trận.

Đánh trở mình!

Mập mạp không nhìn được hàng, Hắc gia ta chẳng muốn so đo với ngươi.

- Cái kia, Trần đại thiếu... ngươi... ngươi sẽ không thật sự để cho Tiểu Hắc lên sân khấu chứ?
Nhìn Trần đại thiếu nhẹ gật đầu, Viên mập mạp suýt nữa hôn mê bất tỉnh.

- Ngươi... ngươi...

Viên Cầu chửi ầm lên:

- Con mẽ nó, lần này ca ca ta thua thảm rồi, thảm rồi, thực con mẹ nó vô cùng thê thảm a.

- Trần đại thiếu, ngươi có biết, lần này ta bỏ cả vốn gốc hay không. Chín thành chín người, tất cả đều mua Lữ Bất Phàm thắng, ngươi... ngươi để cho ta nói cái gì cho phải đây?

Viên mập mạp liên tục hít mấy hơi:

- Mặc dù ta biết, phần thắng của ngươi không lớn, nhưng mà, ai bảo chúng ta là huynh đệ? Cho dù biết rõ bại, ca ca ta cũng đại lực ủng hộ ngươi, không phải là tiền sao?

Tuy Viên đại thiếu rất thích tiền, nhưng mà ủng hộ huynh đệ mình, Trần đại thiếu. Coi như là tiêu nhiều tiền hơn nữa, hắn cũng sẽ không nhíu mày một chút.

Điều Hòa y phục bán nóng nảy, lợi nhuận cao kinh người, đây hết thảy đều là Trần Thanh Đế cho hắn.

Dùng tiền.

Viên đại thiếu hắn không sợ.

Cũng chính bởi vì như thế, Viên Cầu mở bàn đánh bạc, là đánh bạc Trần Thanh Đế cùng Lữ Bất Phàm cuối cùng nhất sẽ là ai thắng, hơn nữa tỉ lệ đặt cược còn đồng dạng.

Đây chính là sự tình hiếm thấy.

Có lần nào Trần đại thiếu tham dự đấu cẩu, mà tỉ lệ đặt cược của Trần đại thiếu không phải cao nhất? Dù là như thế, cũng không có mấy người mua Trần đại thiếu thắng.

Lần này cũng không ngoại lệ, chín thành chín người mua Lữ Bất Phàm thắng.

Dù sao, có thể tham dự đến trận đấu cẩu này, mỗi người đều là tồn tại có bối cảnh không đơn giản. Đối với thiên tài Lữ gia, Lữ Bất Phàm là phi thường hiểu rõ.

Lữ Bất Phàm bỏ ra 4 tỷ, chỉ là đánh bạc một bộ Điều Hòa y phục phiên bản tăng cường của Trần Thanh Đế.

Chênh lệch trong này, thật sự là quá lớn.

Nhưng mà, Lữ Bất Phàm lại thật sự đánh bạc.

Trọng yếu hơn là, Lữ Bất Phàm này, cho tới bây giờ sẽ không làm sự tình không có nắm chắc. Xác xuất thành công, không đạt tới chín thành, hắn sẽ không dễ dàng đi làm.

Hiện tại Lữ Bất Phàm làm, tiền đặt cược còn lớn như thế, giải thích duy nhất là, Lữ Bất Phàm tất thắng không thể nghi ngờ.

Đã biết Lữ Bất Phàm thắng, ai không mua Lữ Bất Phàm thắng?

Đương nhiên, cũng có mấy người là vì quan hệ trên mặt mũi, biểu hiện ra không thể không mua Trần Thanh Đế thắng. Nhưng vụng trộm lại...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK