Mục lục
Cực Phẩm Tà Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Tôi... tôi đi tìm địa phương khác ở. Hiện tại đã tìm được, cho nên tôi trở lại thu thập thoáng một phát, sau đó ly khai.

Mạnh Ngưng Tuyết rất nhanh đi đến trước rương hành lý của nàng, bắt đầu thu thập quần áo.

Mà ngay cả quần áo bị Trần đại thiếu xé nát kia, cũng bị Mạnh lão sư ném vào bên trong cặp da.

- Mạnh lão sư, cô xem chỗ lão tử trở thành cái gì? Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?

Sắc mặt Trần Thanh Đế, lập tức biến thành âm trầm.

Con mẹ nó, lão tử thật vất vả phát hiện chuyện ẩn ở bên trong, biết bên ngoài ngươi còn có đồng lõa. Lão tử còn không có bắt được, không có làm tinh tường mục đích của ngươi.

Ngươi muốn như vậy đi rồi hả?

Có khả năng sao?

- Em không phải nói, tôi không có cân nhắc tốt, thì phải ly khai sao? Hiện tại tôi còn không có cân nhắc tốt, cho nên tôi lập tức ly khai.

Mạnh Ngưng Tuyết nắm cặp da lên, quay người muốn đi.

Bất quá, lại bị Trần đại thiếu ngăn cản.

- Hiện tại muốn đi? Đã muộn!

Trần Thanh Đế nhíu mày, cười hắc hắc, nói ra:

- Nếu như cô thật sự muốn đi cũng được, hiện tại cùng lão tử lăn giường lớn một lần, lão tử cho cô ly khai.

- Nếu như không muốn, con mẹ nó, thành thành thật thật ở lại chỗ này.

Trần Thanh Đế diện mục dữ tợn, hung hăng càn quấy nói:

- Không nên vọng tưởng đào tẩu, dùng thế lực Trần gia ta, ngươi trốn ở đâu, bổn thiếu gia cũng có thể tìm được.

- Mạnh lão sư, thân thể của cô, bổn thiếu gia muốn định rồi.

Trần Thanh Đế liếm liếm bờ môi, nói ra:

- Máu, cô cũng nhất định phải chảy, chỉ là vấn đề thời gian.

- Đương nhiên, chờ cô bị lão tử phá trinh rồi, đi hay ở, bổn thiếu gia sẽ không hạn chế.

Trần Thanh Đế sờ lên khuôn mặt như ngọc của Mạnh Ngưng Tuyết, vẻ mặt hưởng thụ nói:

- Cái da thịt này, thật sự là... lão tử thích.

Nói xong, Trần Thanh Đế đã đi ra khỏi phòng của Mạnh Ngưng Tuyết, đi đến phòng ngủ của mình.

Mạnh Nữ Thần lập tức không biết nên làm thế nào cho phải, đào tẩu?

Nàng tinh tường biết rõ, dùng thủ đoạn của Trần đại thiếu, coi như Mạnh Ngưng Tuyết nàng trốn đến chân trời góc biển, cũng sẽ bị Trần đại thiếu tìm ra.

Thế nhưng mà, không ly khai, sẽ cải lời sư phụ của mình.

- Ta đến cùng nên làm cái gì bây giờ?

Mạnh Ngưng Tuyết buông cặp da, rất nhanh móc điện thoại ra, soạn một tin nhắn, lại không có lập tức phát ra ngoài, chỉ là nhìn màn hình điện thoại di động mà ngẩn người.

- Chỉ có thể hỏi thăm sư phụ rồi.

Mạnh Ngưng Tuyết cắn răng, nhấn xuống phím gửi đi.

Nhìn xem tin nhắn đã phát ra, Mạnh Nữ Thần nhìn chằm chằm vào điện thoại, lo lắng chờ đợi. Bất quá, sư phụ thần bí của nàng cũng không có trả lời tin nhắn cho nàng.

Đinh!

Thẳng đến năm phút đồng hồ sau, Mạnh Ngưng Tuyết mới nhận được trả lời, nàng lập tức mở ra, thượng diện chỉ có hai chữ, lưu lại!

Hai chữ này, làm cho Mạnh Nữ Thần, Mạnh lão sư thở dài một hơi.

Đã có mệnh lệnh của sư phụ thần bí, nàng cũng không cần khó xử rồi. Chỉ là muốn lấy, ứng phó Trần đại thiếu như thế nào, như thế nào mới có thể để cho Trần Thanh Đế đuổi đi ra khỏi biệt thự.

Ở lại biệt thự, quá nguy hiểm.

Ngay từ đầu, Mạnh Ngưng Tuyết nghĩ cách muốn lưu lại, hiện tại nàng lại nghĩ đến như thế nào mới có thể bị đuổi ra ngoài.

Trước sau biến hóa quá lớn.

Sáng sớm ngày thứ hai, trên bàn cơm, Trần Thanh Đế nhíu mày lại, thản nhiên nói:

- Mạnh lão sư, tối hôm qua biểu hiện không tệ, đêm nay đừng quên đến.

- Tối hôm qua biểu hiện không tệ?

Trần Hương Hương trừng lớn hai mắt, trong lòng có chút đau xót, khó có thể tin nói:

- Các ngươi... các ngươi tối hôm qua... đã cái kia rồi hả?

Bởi vì nguyên nhân Bùi Ngữ Yên, tên tuổi của Trần Thanh Đế thật sự là quá vang dội... Hiện tại không biết bao nhiêu người muốn đào Trần đại thiếu ra, thỏa mãn hiếu kỳ cũng tốt, muốn thừa cơ phát tài cũng có.

Tóm lại, có quá nhiều người đều đang tìm Trần Thanh Đế.

Về phần trường học, Trần Thanh Đế không có đi, đi sẽ rất phiền toái. Hơn nữa, hiện tại Chu Trướng, Trịnh Lục cùng với Võ Thuật đều ở bệnh viện, không có về trường học, đi trường học cũng không có ý nghĩa gì. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Nhìn Trần Hương Hương cùng Mạnh Nữ Thần ly khai biệt thự, Trần Thanh Đế bấm điện thoại của Chương Đài.

Rất nhanh, Chương Đài lái xe tới, hơn nữa lái cũng là BMW màu trắng. Phải biết rằng, trong ga-ra biệt thự của Trần đại thiếu, loại xe này có cũng không ít.

- Trần đại thiếu.

Chương Đài cung kính mở cửa xe cho Trần Thanh Đế.

- Chương Đài, đi bệnh viện Dương Xuân.

Trần đại thiếu thả bồ câu với Tạ Khinh Diệu, hiện tại người đã trở lại rồi, là thời điểm đi xem Tạ Khinh Diệu không đơn giản kia rồi.

Trên xe, Trần Thanh Đế nhíu mày, nhìn Chương Đài thản nhiên nói:

- Chương Đài, tôi xem tinh thần của cậu không tốt lắm, có phải có gì khó khăn hay không?

- Không có... không có.

Chương Đài lắc đầu, nói ra:

- Tôi có thể giải quyết, Trần đại thiếu không cần lo lắng.

- Ân, vậy là tốt rồi, nếu có chuyện tình gì, nói cho tôi biết là được.

Trần Thanh Đế nhẹ gật đầu, cũng không có tiếp tục truy vấn.

Chương Đài người này, Trần Thanh Đế tiếp xúc thời gian tuy không nhiều lắm, nhưng hắn vẫn có thể nhìn ra, là một người phi thường hiếu thắng. Có thể không phiền toái người khác, cái kia quyết sẽ không mở miệng.

Sự tình mình có thể giải quyết, cho dù là có một tia hi vọng, hắn cũng sẽ tự mình cố gắng giải quyết.

Điểm này, làm cho Trần đại thiếu rất thưởng thức.

Hiện tại Chương Đài là theo Trần đại thiếu lăn lộn, nhưng cách đối nhân xử thế của hắn lại rất ít xuất hiện. Không giống đại ca của Lý Nhược Băng, Lý Nhược Phong, bốn phía rêu rao.

- Trần đại thiếu, đã đến.

Xe vừa mới ngừng ổn, Chương Đài liền lập tức đi xuống xe, vô cùng cung kính mở cửa xe ra cho Trần Thanh Đế.

- Cậu ở trong xe chờ tôi.

Cửa ra vào bệnh viện Dương Xuân, Trần Thanh Đế đi xuống xe, nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu, nói ra:

- Chương Đài, nếu như cậu có chuyện gì, trước đi làm đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK