Mục lục
Cực Phẩm Tà Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Không có vấn đề gì quá lớn, không nói cái này, nhìn xem ca ca ta mang đến cho ngươi vật gì tốt.

Nói xong, Trần Thanh Đế từ trong túi quần móc ra hai tấm bùa hộ mệnh:

- Cho ngươi, đây chính là bùa hộ mệnh mà ca ca ta ngàn chọn vạn tuyển, vô cùng ngưu bức.

- Khục khục... cái kia, Trần đại thiếu, ta còn có việc, không thèm nghe ngươi nói nữa. Ngươi là việc của mình đi, ta đi trước.

Viên đại thiếu chứng kiến Trần Thanh Đế giống như thần côn, nhịn không được trợn mắt, đổ mồ hôi một hồi, quay đầu muốn đi, cũng không mang theo chút do dự nào. Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.

Loại đồ chơi Bùa hộ mệnh này, Viên đại thiếu căn bản không tin.

- Móa, ngươi gia hỏa không nhìn được hàng này.

Trần Thanh Đế một tay bắt lấy Viên Cầu, đem một tấm bùa hộ mệnh nhét vào trong ngực của hắn, lông mày giương lên, nói ra:

- Nha, hôm nay ca ca ta cho ngươi biết một chút về chỗ lợi hại của bùa hộ mệnh này.

- Đừng... Trần đại thiếu, ta thật không tin cái đồ chơi này.

Viên Cầu cầm bùa hộ mệnh ở trong tay, muốn ném cho Trần Thanh Đế, vẻ mặt cầu xin, nói ra:

- Đại ca, anh ruột của ta, nếu ngươi muốn thử loại đồ chơi này, nên đi tìm người khác đi, tính toán ta van ngươi còn không được sao?

Bùa hộ mệnh?

Dựa vào, loại đồ vật mê tín này, ai sẽ tin a. Ca ca ta là thanh niên tốt của Đảng, không có bất kỳ tôn giáo tín ngưỡng, trong lòng chỉ có Đảng, không tin cái đồ chơi này.

Nếu cái đồ chơi này thực hữu dụng, ca ca ta mỗi ngày thắp hương bái Phật.

Rất hiển nhiên, Viên đại thiếu không tin cái này. Bất quá, đừng nói là Viên đại thiếu, cho dù tùy tiện đổi một người bình thường, cũng sẽ không tin tưởng.

Hoàng phù?

Mê tín?

Chỉ có những người duy tâm kia, vì tìm một cái an tâm, mới tin tưởng những vật như vậy.

- Im miệng cho lão tử.

Lông mày Trần Thanh Đế nhíu lại, tức giận quát:

- Ngươi không thể chờ một chút sao, cầm bùa hộ mệnh, lại để cho ca ca ta đánh ngươi một chầu, chẳng phải sẽ biết sao, cái bùa hộ mệnh này đến cùng hữu dụng hay không liền biết? Nói cho ngươi biết, ca ca ta là đã thử qua, thật sự có tác dụng. Bằng không thì, ngươi cho rằng ca ca ta ngốc, sẽ mua cái bùa hộ mệnh này sao?

- Cái kia... Trần đại thiếu.

Viên Cầu tay cầm bùa hộ mệnh, hít sâu một hơi, vẻ mặt chăm chú nhìn Trần Thanh Đế, hỏi:

- Trần đại thiếu, gần đây có phải ta đắc tội ngươi rồi hay không? Hoặc là ngươi ngứa ngáy tay, muốn đánh người?

- Con mẹ nó, đừng không biết phân biệt, chẳng lẽ ca ca ta sẽ tìm loại lý do thấp kém này, lấy cớ đánh ngươi hay sao?

Trần Thanh Đế nhịn không được liếc mắt, đương nhiên minh bạch ý tứ của Viên Cầu.

- Ngươi không phải muốn đánh ta một trận, vậy ngươi lấy ra cái đồ chơi này làm gì?

Viên đại thiếu khoát khoát bùa hộ mệnh trong tay, thở dài một tiếng nói:

- Được rồi, nể tình ngươi bị oan uổng lâu như vậy, hôm nay ta ủy khuất thoáng một phát, liều mình làm quân tử. Dù sao ta da dầy, bình thường cũng không có ít bị ông nội của ta thu thập qua. Ngươi đánh a, bất quá cái hoàng phù này ngươi vẫn là lấy về đi.

- Tốt, tính toán ta sợ ngươi, ta lấy còn không được sao?

Tiếp xúc đến ánh mắt phẫn nộ của Trần Thanh Đế, trong nội tâm Viên đại thiếu cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ:

- Trần đại thiếu, thừa dịp bốn phía không có người, mau lại đây a.

- Con mẹ nó, lão tử cho ngươi không tin ta, cho ngươi hoài nghi ta.

Trần đại thiếu tức giận mắng một tiếng, một cước đá vào trên bụng Viên đại thiếu. Ngay sau đó, quyền cước tương ứng, cao thấp khởi công, đối với Viên đại thiếu là một chầu hành hung.

- Oa kháo... Trần đại thiếu, ngươi thật đúng là đánh a...

Viên Cầu phát ra một tiếng kêu sợ hãi, lập tức, hắn triệt để trợn tròn mắt:

- Ách? Vậy mà không đau, cái này... cái hoàng phù vậy mà... vậy mà biến mất... cái này... Đây là tình huống gì a?

- Ngươi đánh ta như vậy, ta vậy mà không cảm giác thấy một chút đau đớn, mà cái bùa hộ mệnh này cứ như vậy hư không tiêu thất rồi. Chẳng lẽ... chẳng lẽ cái bùa hộ mệnh này thật sự hữu dụng?

Viên đại thiếu vô cùng ngạc nhiên, trong hai tròng mắt tinh mang loạn xạ, như là gặp được bảo bối.

- Hiện tại biết rõ ca ca không có lừa ngươi chưa? Ngươi hoài nghi, là đang vũ nhục chỉ số thông minh của ca ca ta.

Trần Thanh Đế khoát tay áo, thản nhiên nói:

- Đã thành, ngươi không phải có chuyện sao? Vậy ngươi đi mau lên.

Nói xong, Trần đại thiếu quay đầu bước đi, cũng không mang theo bất cứ chút do dự nào.

Ca ca ta hảo ý, hao tốn thời gian dài như vậy chế tác bùa hộ mệnh tặng cho ngươi. Ngươi không lĩnh tình thì thôi, còn đem ca ca ta coi thành thần côn.

Hiện tại đã để cho Viên mập mạp biết rõ, cái bùa hộ mệnh này là thực, Trần đại thiếu không đi mới là lạ.

Điều này có thể trách Trần đại thiếu sao? Muốn trách cũng chỉ có thể trách Viên Cầu.

- Hắc hắc... Trần đại thiếu, ngươi đừng đi a.

Viên Cầu rất nhanh tiến lên, kéo Trần Thanh Đế lại, nhìn chằm chằm vào tấm bùa hộ mệnh trong tay Trần đại thiếu, hai mắt tỏa sáng, cười hắc hắc nói ra:

- Trần đại thiếu, tấm bùa hộ mệnh kia là ngươi nói muốn tặng cho ta, bây giờ ngươi lại lấy đi, cái này không tốt lắm đâu?

- Ngươi không phải không tin cái đồ chơi này sao? Ngươi không phải khóc hô hào để cho ca ca ta buông tha ngươi, tìm người khác thí nghiệm sao? Hiện tại muốn nó làm gì?

Nhìn thấy Viên Cầu không ngừng gật đầu, lông mày Trần đại thiếu nhíu lại, lạnh nhạt nói ra:

- Không có ý tứ, hiện tại ca ca ta tâm tình không tốt, không thể cho rồi.

- Ai nha, Trần đại thiếu, ngươi không thể như vậy, ngươi như thế nào có thể đối đãi huynh đệ ta như vậy a. Trần đại thiếu, ta... ta sai rồi còn không được sao?

Vẻ mặt Viên Cầu cầu khẩn nói:

- Ngươi đại nhân không chấp tiểu nhân, đưa tấm bùa hộ mệnh kia cho ca ta đi. Ngươi cũng biết, lão gia tử nhà chúng ta, hai ba ngày sẽ thu thập ta một chầu. Lúc này còn có một chầu chờ ta đây này. Sợ tới mức ta không dám đi về.

- Đã có tấm bùa hộ mệnh này của ngươi, ta sẽ không sợ, không sợ, không sợ cái quái gì hết.

Viên đại thiếu vẻ mặt thành khẩn, không ngừng cầu khẩn Trần Thanh Đế.

- Ta nói ngươi như thế nào đến bây giờ còn chưa có về nhà, xem ra ngươi đã làm chuyện ngu xuẩn gì đó, sợ Viên lão gia tử thu thập ngươi?

Trần Thanh Đế liếc mắt, đem bùa hộ mệnh ném cho Viên đại thiếu nói ra:

- Ca ca ta tạm tha ngươi một lần.

- Trần đại thiếu, ngươi thật sự là người tốt, người tốt a.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK