Mục lục
Cực Phẩm Tà Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ân? Là khí tức của Tiểu Hắc, làm sao Tiểu Hắc lại tới đây?

Trần Thanh Đế cảm thụ được khí tức của Tiểu Hắc, trong nội tâm nhịn không được thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ tiểu muội tìm mình có chuyện gì?

Tiểu Hắc đã đến, Trần Hương Hương hiển nhiên cũng ở đây, mà năm nay Trần Hương Hương chỉ là vừa tới cấp ba, đi vào giáo khu đại học, càng là đến khoa Văn Nghệ. Không cần nghĩ, Trần Thanh Đế cũng biết, Trần Hương Hương tìm hắn có việc.

- Tiểu Hắc, mày đừng chạy.

Đúng lúc này, thanh âm Trần Hương Hương đột nhiên vang lên:

- Ồ? Mấy ngày nay tinh thần Tiểu Hắc thật không tốt, hiện tại đột nhiên nhảy xuống chạy, chẳng lẽ là đại ca đã đến?

Mấy ngày nay Tiểu Hắc không có gặp Trần Thanh Đế, mỗi ngày cũng chỉ là uống nước, cái gì cũng không ăn, Trần Hương Hương là không có cách nào rồi, mới đi tìm Trần Thanh Đế.

Trần Thanh Đế nàng còn không có phát hiện, Tiểu Hắc bề ngoài giống như đã nghe thấy được khí tức của Trần đại thiếu, từ trong ngực Trần Hương Hương giãy giụa nhảy ra, hướng dưới lầu chạy tới.

- Tiểu Hắc, sao mày gầy như vậy?

Trần Thanh Đế khẽ vươn tay, ôm Tiểu Hắc từ trên thang lầu chạy tới vào trong ngực, thình lình phát hiện, Tiểu Hắc không chỉ có gầy, trạng thái tinh thần còn không phải quá tốt.

- Ưh...

Tiểu Hắc dúi đầu vào trong ngực Trần Thanh Đế, phát ra tiếng kêu hưng phấn, cái gì tinh thần không phấn chấn, cái gì suy yếu, tất cả đều không dược tự lành.

- Đại ca, anh thật sự đã đến.

Lúc này, Trần Hương Hương đi xuống dưới lầu, nhìn Trần Thanh Đế nói:

- Đại ca, mấy ngày nay Tiểu Hắc không biết là làm sao, chỉ uống nước, không chịu ăn cơm. Tìm rất nhiều bác sỹ thú y xem qua, nhưng cái gì cũng không có điều tra ra.

- Tiểu Hắc không có chuyện gì, có thể là quá nghĩ tới anh mà thôi, ha ha.

Trần Thanh Đế mỉm cười nói. Mà chỉ có chính hắn mới biết được, nguyên nhân Tiểu Hắc nhớ tới hắn. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Bất kể thế nào nói, Tiểu Hắc cũng là một bán Linh thú do Trần Thanh Đế một tay chuyển biến thành, cùng Trần đại thiếu chính là phi thường thân thiết. Ở trong mắt Tiểu Hắc, Trần đại thiếu mới là chủ nhân chính thức của nó.

Trần Hương Hương chỉ có thể đứng ở bên cạnh.

- Nguyên lai là như vậy, cái kia tốt, đêm nay em có thể trở lại biệt thự, như vậy Tiểu Hắc sẽ không bỏ cơm nữa.

Trần Hương Hương khanh khách cười một tiếng, nói ra:

- Đại ca, đến lúc đó nếu Tiểu Hắc còn không chịu ăn, anh chờ chịu phạt đi, hừ hừ.

Trần Hương Hương không biết ba ba của nàng Trần Chấn Hoa, tại sao phải đưa nàng đến đại viện trong quân khu, cũng không biết vì cái gì, đột nhiên lại đồng ý cho nàng trở về biệt thự.

Bất quá, trong lòng Trần Thanh Đế rất rõ ràng.

Huyết Nhận là thủ hạ của Trần Chấn Hoa, Ninja lẻn vào cảnh nội Hoa Hạ đều bị giết, hơn nữa bọn người Lý Vưu báo cáo, Trần Chấn Hoa cho rằng, Trần Hương Hương đã an toàn, cho nên mới cho nàng trở về biệt thự.

Chỉ là, Trần Chấn Hoa có chỗ không biết là, những Ninja kia là bị Trần Thanh Đế diệt sát, đám người Nhật Bản tập kích Trần Hương Hương kia, cùng Ninja xuất hiện ở Linh Vụ Sơn, ít nhất không phải cùng một đám tiến vào Hoa Hạ.

Về phần có phải cùng hay không, Trần Thanh Đế không được rõ lắm rồi.

Chứng kiến Tiểu Hắc đã khôi phục tinh thần, Trần Hương Hương cũng rất vui vẻ, nghĩ tới lúc trước Trần Chấn Hoa nhắn nhủ, nói ra:

- Đúng rồi đại ca, ba ba bảo anh đêm nay sau khi tan học đi tới bệnh viện Vọng Xuân, hình như có chuyện gì đó.

- Bệnh viện Vọng Xuân? Thiết Nam không phải đang ở bệnh viện đó dưỡng thương sao? Dựa vào, không phải là đã biết cái gì chứ, mình đào góc tượng của lão cha, không biết cha có lột da mình không?

Trần Thanh Đế chấn động toàn thân, nói ra:

- Ân, ta đã biết, ta sẽ đi.

- Đại ca... Cái kia...

Trần Hương Hương chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, nói ra:

- Lúc ấy thời điểm ba ba nói cho anh đến bệnh viện, mặt ba ba rất gian, giống như có một âm mưu, sẽ không có chuyện gì chứ? Những năm này, bởi vì chuyện của anh, ông nội đánh ba ba cũng không ít.

Trần Hương Hương ngụ ý, cha thay anh cõng không ít oan ức, lần này chủ động tìm anh, sẽ không phải là đòi nợ chứ?

- Ách? Chờ đi thì biết rồi.

Trần Thanh Đế lắc đầu, nhưng trong lòng nói thầm:

- Nãi nãi, chẳng lẽ là bọn người Lý Vưu, bán rẻ ca ca ta? Rất không có khả năng a, bất quá, nếu như không phải, tìm mình làm cái gì?

- Oa kháo... Đại tin tức, đại tin tức a, tối hôm qua hoa khôi của khoa Văn Nghệ chúng ta, Băng Sơn Nữ Thần đi theo một nam nhân ly khai trường học, nhảy vào xe người nam nhân kia.

- Móa, ngươi có phải mới tới hay không? Tin tức này sớm đã quá hạn rồi.

- Đúng đấy, ngươi không thấy được, những nam sinh khoa Văn Nghệ kia, đều vụng trộm gạt lệ, nam sinh khoa khác đều bày bộ dáng tuyệt vọng sao? Toàn bộ trường học, đều trong không khí trầm lặng.

- Ách? Tin tức tính chất bạo tạc kế tiếp, các ngươi khẳng định chưa nghe nói qua. Ta cũng là bởi vì có một người cậu làm phóng viên, mới đạt được tư liệu trực tiếp.

- Tin bạo tạc gì, có thể so sánh với chuyện Băng Sơn Nữ Thần rơi vào tay giặc, bị nam nhân cua đi sao?

- Ngay tại đêm qua, có vài chục thiếu nữ, trong một đêm bị cưỡng gian, cái này có tính là tin tức bạo tạc hay không?

- Mười mấy thiếu nữ bị cưỡng gian? Chỉ sợ là mười mấy tên thiếu gia ăn chơi, ở tối hôm qua chơi trò cường gian a? Điều này có cái gì đáng kinh ngạc sao? Lúc trời tối, chỗ nào không có người chơi trò này?

- Kháo... Ngươi biết cái gì? Lúc này không chỉ là cưỡng gian đơn giản như vậy, mà là gian giết.

- Gian giết?

Đệ tử bốn phía, lập tức dựng lỗ tai lên, vô luận nam sinh hay nữ sinh, đều tràn ngập tò mò.

- Đúng vậy, là gian giết.

Tên nam sinh kia vươn cổ nói ra:

- Mười mấy thiếu nữ bị hiếp chết, nguyên một đám tử trạng đáng sợ, giống như là bị Hấp Huyết Quỷ hút khô huyết dịch toàn thân vậy, biến thành thây khô. Hơn nữa, những thiếu nữ bị hiếp chết kia, đều không ngoại lệ, tất cả đều là xử nữ.

- Móa, khủng bố như vậy? Sẽ không thực sự là Hấp Huyết Quỷ chứ?

- Đúng vậy, đúng vậy, trên thế giới này làm sao có thể có Hấp Huyết Quỷ? Thật bất khả tư nghị.

- Có phải Hấp Huyết Quỷ hay không ta không biết, bất quá, rất tà môn, thủ đoạn rất tàn nhẫn. Mười mấy xử nữ, cái này cũng không dễ tìm a?

...

- Loại thủ đoạn này, như thế nào giống Thải Âm Bổ Dương vậy?

Một bên Trần Thanh Đế nghe thế hết thảy, lông mày có chút nhíu lại, thầm nghĩ trong lòng:

- Chẳng lẽ trên địa cầu còn có Tu Chân giả khác? Còn là tà tu?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK