Mục lục
Tham Gia Gameshow Cùng Anh Trai Nổi Tiếng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Anh mãi mãi là kế hoạch của em.”

Câu mà Tô Chi nói với Lục Úc chính là câu này, rất thẳng thắn, cũng rất lãng mạn.

Lục Úc cũng thật sự bị câu của cô tán đổ rồi, nụ cười trên khoé miệng của anh không thể giấu được.

Fans đều đang gào thét trước màn hình.

“Nói cái gì thế? Rất muốn biết lời gì khiến cho Úc Úc bị trêu ghẹo đến vậy.”

“Mọi người đều là người một nhà, hai người nói thầm, không thú vị lắm, hừ hừ.”

“Đoán chừng là câu gì đó rất lãng mạn chăng?”

“Có quá nhiều lãng mạn, tôi cũng muốn học.”

“Đạo diễn nhanh ra đây nào, tôi muốn biết bọn họ nói gì?”

Đạo diễn được gọi đến cũng không biết Tô Chi nói gì, hai người họ nói chuyện cũng không đeo tai nghe, âm thanh nhỏ như thế, căn bản không thể nghe được.

Chỉ có điều câu này có thể coi như một điểm bí ẩn thu hút sự tò mò của cư dân mạng.

Đạo diễn nghĩ vẩn vơ.

Cả hai về đến nhà, đầu tiên thả con cá vào trong ao, mua một ít mồi câu bên tổ chương trình cho bọn chúng ăn.

“Lục Úc, anh nói đúng, con cá béo này thực sự rất ham ăn, anh xem, nó dám bơi lên mặt nước.”

Lúc Tô Cho cho mồi câu, con cá béo xông lên đầu tiên để ăn, bị người ta bắt đi vẫn không có một chút cảnh giác.

“Cái con quỷ này đúng là quá táo bạo.”

Lục Úc cũng tiện tay lấy một ít mồi câu rồi ném vào, sau khi cá béo ăn xong bên kia lại bơi đến đây ăn.

“Em xem nó vẫn đang ăn nhỉ? Nó béo thế kia, hay chúng ta dùng để nấu canh đi?”

Tô Chi đang nhìn con cá béo, cảm thấy ý kiến này rất hay.

“Được, hẳn là rất có dinh dưỡng.”

Hai người tính toán, quyết định không có việc gì làm thì có thể làm chút canh cá.

Cũng không biết có phải cá béo hiểu lời của bọn họ hay không mà ăn no rồi vội lặn xuống nước.

Còn khá thú vị.

“Cá béo: Còn muốn ăn tôi, tôi chạy lẹ.”

“Cá béo: Tôi không phải cá béo, tôi chỉ ăn nhiều mà thôi.”

“Ha ha ha, cá béo bày tỏ, tôi không muốn bị gọi cá béo.”

Cư dân mạng mang cá béo ra nói đùa.

Buổi tối cả hai nấu cơm, bốn món ăn một món canh, đầy đủ sắc hương vị, cái kiểu cách màn hình cũng có thể ngửi thấy hương thơm.

Fans của Tô Chi đều biết cô nấu ăn rất ngon lại ăn khỏe, ăn uống trông rất ngon miệng, nhìn cô ăn thôi sẽ cảm thấy thèm ăn.

Rất nhiều fan thậm chí còn muốn Tô Chi đi ăn rồi phát sóng trực tiếp để bù đắp sự thèm ăn của bọn họ.

Vừa ăn vừa ghi hình là chuyện không thể nào, bọn họ chỉ có thể cất kỹ video mà mỗi lần Tô Chi ăn cơm.

Ghi hình đã qua hơn nửa, nhà của bọn họ cũng được tu sửa gần xong.

Nhà của hai nhóm Từ Yến Lý và Chu Kính cũng gần như sắp xếp xong rồi.

Đường đá cuội của Từ Yến Lý vẫn chưa làm nền xong, anh ta và Vương Đồng Đồng mỗi ngày đều sẽ dành ra thời gian đến bờ biển nhặt đá.

Cũng may con đường từ cổng chính đến cửa nhà không xa, nếu không bọn họ phải nhặt đá đến già.

Bây giờ anh ta thật sự hối hận, muốn đường đá cuội cái gì chứ, đúng là tự mình đào hố cho mình.

“Đồng Đồng, hay là chúng ta nhờ Lục Úc và Chu Kính bọn họ giúp đỡ.”

Sáu người nhặt đá chắc chắn nhanh hơn hai người.

“Bọn họ cũng phải làm nhiệm vụ mà, nhờ bọn họ không hay lắm.”

Vương Đồng Đồng nghĩ đây là nhiệm vụ của bọn họ.

“Ừ, để anh nghĩ một chút.”

Từ Yến Lý sờ cằm suy nghĩ một hồi, “Nếu không thì như này, chúng ta nhờ bọn họ đến giúp nhặt đá, chúng ta trả điểm cho bọn họ, như vậy được chứ?”

Số điểm mà bọn họ tích lũy thời gian qua cũng khá nhiều, có thể chi ra một ít điểm để nhờ bọn họ nhặt đá.

“Ý kiến này hay đó, vậy liên lạc với bọn họ đi.”

Vương Đồng Đồng và Từ Yến Lý từng người gọi điện thoại cho bọn họ, nói ra mục đích.

Nhặt một ngày, mỗi người 10 điểm, cũng tương đương với số điểm mà tổ chương trình đưa ra.

Sau khi nhận được sự đồng ý của bọn họ, Vương Đồng Đồng nói, “Thành công rồi.”

Từ Yến Lý cũng gọi điện xong, nói được rồi, “Chúng ta tìm đồ vật chờ lát nữa xuất phát.”

Không có đồ gì thích hợp, anh ta trực tiếp lấy mấy cái bao to.

Hành động này khiến cho cư dân mạng bật cười.

“Từ Từ, anh đang làm gì thế? Lấy bao đựng đá, khó vậy anh cũng nghĩ ra.”

“Ha ha ha thật tuyệt vời, có phải lát nữa tôi có thể thấy cảnh Từ Từ vác túi lớn về hay không?”

“Ha ha ha, Từ Từ anh khiến tôi cười chết là có mục đích gì?”

Mọi người hẹn nhau tụ tập tại một địa điểm nổi tiếng, bởi vì bờ biển hơi xa, đi bộ quá mất công.

Từ Yến Lý đổi điểm lấy xe du lịch với tổ chương trình, trực tiếp đưa bọn họ đến bờ biển.

8-9 giờ sáng, nắng không quá gắt, khách đến dạo chơi cũng ít.

Ba nhóm tách ra làm việc, Từ Yến Lý rất quen thuộc với nơi nào nhiều đá cuộc, nơi nào ít, chỉ vị trí cho bọn họ.

Tô Chi và Lục Úc đi bộ về phía Tây, đến chỗ mà anh ta nói, quả nhiên nhìn thấy rất nhiều đá cuội.

“Đá cuội này đẹp đấy, chúng ta để dành ra một ít để đem về trang trí ao cá.”

“Nếu em thích, có thể lấy nhiều một chút.”

Bờ biển không chỉ có đá cuội mà còn có rất nhiều vỏ sò. Một số cái hình dáng rất đẹp, Tô Chi bèn giữ lại, có thể làm một vài đồ thủ công mỹ nghệ.

Dụng cụ bọn họ dùng để đựng đá cuội chính là cái túi mà Từ Yến Lý đưa. Nếu đựng đầy cái này thì một người không thể vác về nổi.

Hai người nhặt xong một chỗ, sau đó nhặt một chỗ khác.

Lục Úc chịu trách nhiệm kéo đá, nó thật sự rất nặng.

“Cứ đặt ở đây, lát nữa đựng tiếp.”

“Ừ.”

Không còn cái túi to ở bên cạnh, cảnh hai người trông hài hoà hơn nhiều.

“Chú ý dưới chân, đừng để bị trầy.”

Lục Úc nhắc cô.

Bờ biển thường ngày có người đến dạo chơi, khó tránh khỏi sẽ vứt lại thứ gì đó sắc nhọn.

Còn có khi nước biển dâng lên, cũng sẽ có không ít thứ bị cuốn lên.

“Yên tâm đi, em không yếu đuối như thế. Nhìn nè, cái này đẹp không?”

Tô Chi nhặt một viên đá cuội màu xanh hình dạng rất đẹp lên.

“Ừm, rất đẹp mắt, có thể gia công.”

Lục Úc gật đầu đề nghị, sau đó cũng nhặt một viên đá cuội gần giống với viên trên tay cô lên.

Tô Chi cười nói, “Anh và em đều nghĩ giống nhau.”

Lục Úc cũng cười, “Ăn ý.”

“Nhặt một ít nữa.”

Cả hai ngồi xổm xuống tìm bảo bối, cảnh tượng thực sự hài hoà lại đẹp đẽ.

“Cảnh này đẹp thế!”

“Chi Chi và Lục Úc đúng là rất ăn ý, chuyện gì cũng có thể nghĩ giống nhau.”

“Cho dù cặp đôi mà tôi hâm mộ làm gì cũng đều có bong bóng lãng mạn đang bay lên.”

“Đẩy được rồi, đẩy được rồi.”

“Tôi rất thích ngắm bọn họ.”

“Ha ha ha, có phải hai bạn quên mất đến đây để làm nhiệm vụ rồi không?”

Sau khi thu gom được viên đá xinh đẹp, cả hai bắt đầu nhặt đá cuội.

Cả ngày đã nhặt được hơn nửa túi.

Đám Từ Yến Lý và Chu Kính cũng nhặt được khá nhiều.

“Bấy nhiêu đá, chắc là đủ rồi chứ?”

“Quay về lót thử xem.”

“Được, hôm nay mọi người vất vả rồi, cơm tối chúng tôi mời, đến nhà chúng tôi ăn.”

Từ Yến Lý chiêu đãi, trong nhà vẫn còn rất nhiều đồ ăn, có thể nấu thêm chút.

Chu Kính cười nói, “Vậy chúng tôi không khách sáo nữa.”

Lục Úc nói, “Vậy chúng tôi cũng không khách sáo.”

“Khách sáo gì chứ, đi thôi.”

Gian nan chuyển những viên đá về nhà. Vương Đồng Đồng vào bếp nấu cơm, Tô Chi và Nghiêm Nhã đều đến giúp.

Ba người đàn ông ở bên ngoài lót đá cuội, sau khi làm nền xong, vẫn còn thừa một ít đá, tất cả đều đổ vào.

Bữa tối có sự giúp đỡ của Tô Chi, đương nhiên không thể thiếu món ngon.

Xem như sáu người cùng liên hoan.

“Mọi người có duyên lắm mới gặp được nhau, không có rượu thì chúng ta lấy trà thay rượu.”

“Nào.”

Mấy người ở cùng nhau cũng được một thời gian, đã quen thuộc hơn, lúc nói chuyện cũng không dè dặt như lần đầu gặp.

“Cảm giác ăn cơm cùng nhau không tệ nha, sau này chúng ta qua lại nhiều hơn nhé?”

“Được, chào đón bất cứ lúc nào.”

Sau khi đạt được giao ước, bữa tối gần như kết thúc.

Sau khi dọn dẹp đơn giản, bọn họ tạm biệt và về nhà.

Tô Chi và Lục Úc đi dạo trên con đường nhỏ lờ mờ, vẻ mặt tươi cười, bầu không khí hài hoà, cùng nhau nói về dự định ngày mai, đơn giản mà tốt đẹp.

“Thật ghen tị kiểu cuộc sống này, sau khi ăn tối có thể có một người đi dạo cùng bạn ngắm nhìn hết phong cảnh nơi nơi.”

“Mình không có kiến thức, chỉ có thể nói rất lãng mạn.”

“Năm nay có thể thấy các bạn kết hôn chứ?”

“Đội quân ấn đầu đến, bây giờ kết hôn ngay!”

Fans vừa xem vừa ăn cơm, lại ăn thêm một đợt cơm chó, tuy no nhưng ngọt ngào.

Việc trang trí nhà cửa của ba nhóm khách mời đều hoàn thành. Mấy ngày sau đó, họ chỉ làm nhiệm vụ đơn giản, kiếm tiền mua thức ăn mỗi ngày.

Nhiệm vụ mà tổ chương trình đưa ra đều là cách có thể hâm nóng tình cảm của hai người, kiểu này cư dân mạng cũng rất thích xem.

Lúc ghi hình ngày cuối cùng, mọi người đều không làm nhiệm vụ mà là sang nhà từng người.

Buổi sáng ăn ở nhà Chu Kính, buổi trưa ăn ở nhà Lục Úc, buổi tối thì ăn ở nhà Từ Yến Lý.

Hơn 9 giờ vẫn còn làm một bữa đồ nướng, ăn nhậu chơi bời với sữa bò mà tổ chương trình cung cấp.

Hôm nay là ngày ghi hình cuối cùng, mọi người đều rất thoải mái, sau đó bèn chơi trò chơi “Bảy ngày bất kỳ”.

“Ai thua, chúng ta cũng không làm khó dễ, hát một bài là được rồi.”

“Không vấn đề gì.”

Mọi người bắt đầu trò chơi.

Chu Kính là người nói đầu tiên, tiếp theo là Nghiêm Nhã.

Tô Chi là người thứ năm, cô trả lời rất nhanh.

Người đầu tiên rơi vào bẫy là Từ Yến Lý, bản thân anh ta vẫn còn khá sững sờ.

“Hả? Tôi nói sai rồi sao?”

“Đúng thế, anh vẫn chưa đến bảy đâu, anh nói quá rồi.”

“Được thôi, được thôi, tôi lơ mơ, tôi hát. Có điều tôi phải nói trước, tôi hát không hay đâu, đừng cười tôi.”

Từ Yến Lý đứng dậy hắng giọng một cái, chọn hát chay.

Mỗi nghệ sĩ dù ít hay nhiều đều có chút tế bào nghệ thuật, nhưng không bao gồm Từ Yến Lý. Người khác hát muốn tiền, anh ta hát muốn đòi mạng.

Anh ta vừa mở miệng, mọi người đều cười ồ, sau đó bịt miệng để nhịn cười một cách gian khổ.

Nhưng cư dân mạng không thể quản nhiều như vậy.

“Ha ha ha, tôi không muốn cười nhưng ai bảo Từ Từ hát khó nghe quá, cầu xin anh đừng hát nữa.”

“Ôi mẹ ơi, chẳng trách Từ Từ chưa bao giờ hát trước mặt người khác, đây là nhịp điệu muốn ăn mắng mà.”

“Hát rất hay, lần sau đừng hát nữa.”

Từ Yến Lý cũng biết mình hát không hay, cho nên sau khi mặt dày mày dạn hát xong liền nhanh chóng chạy về.

“Thầy Từ, đừng buồn, thực ra anh vẫn có thể cứu vãn.”

“Đừng an ủi tôi, mau bắt đầu vòng tiếp theo đi.”

Anh ta kiên quyết không thể thua nữa.

Vòng thứ hai là Nghiêm Nhã rơi vào bẫy. Cô ấy đứng lên hát một bài của Chu Kính, nhìn đối phương đầy tình tứ.

Chu Kính cũng đứng dậy hát cùng với cô ấy.

Không hổ là đẳng cấp ca vương, vừa mở miệng chính là giọng hát rất êm tai.

Tô Chi ở hiện trường cũng cảm nhận được giọng hát của ca vương.

“Không hổ là Chu ca thần, hát hay quá đi!”

“Cảm ơn Chi Chi và mọi người khiến nam thần mở giọng, để chúng tôi cũng được thơm lây.”

“Hay quá!”

“Lúc nào Úc Úc rơi vào bẫy? Muốn nghe Úc Úc hát tình ca.”

“Điều này có thể có mà.”

Lúc này các fan đều hi vọng Lục Úc có thể rơi vào bẫy để đứng dậy hát, nhưng định mệnh khiến bọn họ thất vọng rồi, cho đến khi trò chơi kết thúc, Lục Úc vẫn chưa rơi vào bẫy.

Tuy nhiên sau khi tổ chương trình giúp đỡ fan truyền đạt yêu cầu cho Lục Úc, anh gật đầu và đồng ý hát.

Tổ chương trình lấy qua một cây đàn ghita, sau khi Lục Úc nhận lấy, gảy đàn một cái, âm thanh không tệ.

Dưới ánh mắt mong chờ của mọi người, anh hát một bài tình ca ngọt ngào.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên người Tô Chi. Từ Yến Lý và mấy người ồn ào, “Chi chi cũng đến hát đi, các bạn cùng nhau hát.”

Tô Chi đâu biết hát kiểu bài hát này, cô chỉ biết hát Quốc ca.

“Tôi không biết.”

“Không sao, tôi mở nhạc gốc, cô hát theo là được.”

Bầu không khí đều đã thế này rồi, Tô Chi không đứng lên cũng không thích hợp. Cô đứng dậy đi tới, đứng bên cạnh Lục Úc.

Lục Úc thấp giọng nói, “Bài hát này rất đơn giản, hát theo nhạc là được.”

Tô Chi gật đầu,“Ừ, em thử xem.”

Cô không có năng khiếu hát và nhảy, chỉ cần đừng hát khó nghe như Từ Yến Lý là được rồi.

Có sự tham gia của Tô Chi, Lục Úc và cô lại hát thêm một lần nữa.

Giọng hát của Lục Úc tất nhiên không cần phải nói, rất hay.

Tô Chi hát theo nhạc gốc, mặc dù không tệ lắm, mọi người cũng không trêu chọc, còn khen ngợi cô.

“Hay quá, tiếp tục đi!”

Vương Đồng Đồng và Nghiêm Nhã tụ tập cùng nhau đẩy thuyền cặp đôi của hai người ngay tại chỗ, đồng thời ăn uống tiệc tùng, cảm giác này thật sự quá tốt đẹp.

Fans xem cũng vui mừng, cuối cùng cầu được ước thấy.

Sau bữa tiệc, mọi người ai về nhà nấy. Phát sóng trực tiếp ngày mai chính thức kết thúc rồi, mọi người có thể sẽ không có một ngày thoải mái vui vẻ như thế nữa.

Buổi tối thu dọn hành lý xong, Lục Úc định ngủ trên sô pha.

Tô Chi đi tới hỏi anh, “Hôm nay có thể sẽ có mưa giông, hay là ngủ cùng nhau đi?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK