Mục lục
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tạ Minh San là người nóng vội, khi biết chuyện của Phong Khải Trạch, sáng sớm đã nhanh rời giường, kéo Ninh Nghiên đi tìm Tạ Chánh Phong.

Ninh Nghiên không biết địa điểm cụ thể, cho nên đi rất nhiều vùng ngoại ô, vừa tìm vừa hỏi người đi đường, mất cả ngày buổi sáng mới tìm đến nơi.

Nhưng khi vừa vào vườn hoa, đập vào mắt là một tòa biệt thự xa hoa rộng lớn, làm bọn họ vô cùng kinh ngạc, không ngờ ở một nơi hẻo lánh thế này lại có một tòa biệt thự tráng lệ như thế.

Lúc này Tạ Chánh Phong đang vùi đầu miệt mài ở trong vườn hoa, tự mình chăm sóc cho hoa cỏ, chờ tuần sau đem hoa đến dự hội triển lãm. Đột nhiên cảm giác có ai đó đi vào vườn hoa, tưởng Tạ Thiên Ngưng đến, liền đứng dậy, vui vẻ chào hỏi, “Thiên Ngưng, cháu___”

Nói chưa dứt câu, đã nhìn rõ người đến, liền đem toàn bộ lời muốn nói ra nuốt lại trong họng, nụ cười trên mặt biến mất, nghiêm túc lạnh lùng hỏi. “Các người đến đây làm gì?

Một là người vợ đã ly hôn với ông, một là cô con gái luôn ghét bỏ, không cần đến ông. Hai người nãy vốn chính là những người quan trọng nhất trong cuộc đời ông, mà cũng là người ông không muốn nhìn thấy nhất.

Dù sao con gái cũng đã lớn, có cuộc sống riêng của nó, không cần đến người ba như ông quan tâm, cho nên ông không cần phải nghĩ nhiều cho lắm.

“Không tệ, sống trong một tòa biệt thự to lớn lộng lẫy, dĩ nhiên là hơn hẳn cái căn nhà nhỏ mà chúng ta ở chỉ có trăm mét vuông kia rồi. Ba, đây là căn nhà mà Tạ Thiên Ngưng mua cho ba, hay là của Phong Khải Trạch?” Tạ Minh San đi nhìn chung quanh tòa biệt thự rộng lớn, dùng ánh mắt tham lam và căm ghét để đánh giá toàn bộ.

Tòa biệt thự này còn lớn hơn căn của Ôn Gia, cả đời cô cũng chưa từng được sống trong căn nhà nào như thế này!

Ông trời quả không công bằng, cô nỗ lực gom góp cũng không được như thế, vậy mà những người chẳng làm ra tích sự gì lại có được ngày tháng sung sướng, thật không công bằng, quá bất công đi.

“Con đã biết thân phận của Phong Khải Trạch rồi à.” Tạ Chánh Phong không nói lời dư thừa, đánh thẳng vào trọng điểm. Để biết rõ muốn cái gì.

Ông luôn luôn giúp Tạ Thiên Ngưng che giấu thân phận của Phong Khải Trạch, sợ sau này Tạ Minh San biết được sẽ đến giành. Xem ra đều ông lo lắng đã xảy ra, vì ông cảm nhận được mùi vị chiếm giữ trên người Tạ Minh San, giống y như lúc trước cố giành lấy Ôn Thiếu Hoa. Vì sao ông lại sinh ra đứa con gái như vậy chứ?

“Thì ra ba đã sớm biết được thân phận của Phong Khải Trạch, nhưng sao ba lại không nói cho con hay. Ba, trong lòng ba, con với Tạ Thiên Ngưng, ai mới là con ruột của người hả?” Tạ Minh San tức giận chất vấn, vô cùng không cam lòng tình cảm của ba mình bị người ta cướp đi.

“Con hãy trả lời câu hỏi ba trước đi, trong lòng con có xem qua ba là ba con không? Con có kính trọng ba không, có từng yêu quý ba không, có quan tâm đến ba không nào? Con đều không có, trong mắt con ngoại trừ tiền tài danh vọng, cái gì cũng không có. Ba thực không biết làm sao để dạy dỗ đứa con gái như con nữa?” Tạ Chánh Phong cũng rất tức giận, sau khi chỉ trích Tạ Minh San, liền trừng mắt nhìn sang Ninh Nghiên, dùng ánh mắt nói cho bà biết, con gái sở dĩ biến thành như vậy đều là do bà đã chìu hư nó.

Ninh Nghiên sợ tới mức liền lui về phía sau một bước, sau đó chỉ biết cúi đầu không dám nói gì.

Từ nhỏ bà đã dạy dỗ cho Tạ Minh San theo tư tưởng như vậy, chỉ cần có tiền, cái gì cũng làm được, không có tiền cái gì cũng không, tiền tài quyền thế là quan trọng nhất.

Cũng vì cách giáo dục của bà, nên mới đem con gái biến thành như vậy. Bây giờ kết cục đã định, dù bà có hối hận cũng đã quá muộn.

Tạ Minh San cũng không chịu thừa nhận mình đã sai, vẫn cứ ngang nhiên phản bác lại, “Cũng vì ba không có tiền, con mới luôn bị người ta khi dễ. Ba biết rõ bạn trai Tạ Minh San là đại thiếu gia của Phong Thị đế quốc, lại không chịu kiếm lợi từ người anh ta, lại sống trong một nơi hẻo lánh này để trồng hoa, khiến mình sống y như một người nông dân, chỉ biết gắn liền với ruộng đất, quả thực là một tên ngu ngốc. Cùng ba đi ra ngoài, con thật chẳng dám nói cho họ biết ba là ba của con, nếu con là ba, nhất định sẽ ở trong một căn nhà tốt nhất, đi xe đời mới nhất, mặc quần áo tốt nhất.”

(vinhanh: ba nó mà nó làm như nó là bà nội ổng vậy, muốn nhận đầu nhỏ này dễ sợ , hừm hừm...)

Tuy rằng nơi này thật sự xa hoa lộng lẫy, nhưng lại ở nơi hẻo lánh như vậy, liếc mắt một cái chẳng khác nào như đang ở nông thôn. “Đúng, ba hèn nhát, ba ngu ngốc, con là thông minh nhất. Nếu hai người không còn chuyện gì để nói nữa, mời ra khỏi đây, nơi này không chào đón hai người, hơn nữa sau này cũng không cần phải đến đây.” Tạ Chánh Phong kiềm chế tức giận trong lòng, không muốn nhiều lời vô nghĩa với Tạ Minh San nữa, vì ông biết rất rõ, cứ nói nữa, chỉ càng thêm tức giận.

Vốn tưởng rằng sau khi cô cùng Ôn Thiếu Hoa ly hôn sẽ thay đổi, không ngờ cô càng không chịu thay đổi mà còn trở nên hám lợi hơn.

Lòng ông đã nguội lạnh rồi.

“Con sẽ đi, chỉ cần hoàn thành xong mọi chuyện thì con sẽ đi ngay. Ba đã sớm biết thân phận của Phong Khải Trạch, vậy chắc hẳn là rất hiểu rõ về con người này. Nói cho con biết, anh ta là loại người nào, thích cái gì, không thích cái gì, bình thường hay đi đến nơi nào?” Tạ Minh San liền dùng phương thức ra mệnh, bắt Tạ Chánh Phong nói cho cô biết đáp án.

“Cái gì cũng không biết, con đừng có hỏi ba.” Tạ Chánh Phong không muốn nói, mà kỳ thực cũng không biết, dù có biết cũng sẽ không nói ra.

Ông quá biết mục đích của Tạ Minh San là gì rồi, ông tuyệt đối sẽ không giúp cô.

“Sao ba lại không biết chứ? Ba, bất kể thế nào thì con cũng là con gái của ba, dù người không nhận con, thì ba và con cũng vẫn có chung huyết thống. Là một người ba, thì cũng phải nên nghĩ cho con gái của mình chứ.”

“Lúc trước con cứ cố giành lấy Ôn Thiếu Hoa, ba đã không thể ngăn cản, mà bây giờ lại còn mơ tưởng cướp lấy bạn trai của Tạ Thiên Ngưng đi. Ba dám khẳng định, con không thể cướp Phong Khải Trạch được đâu, bởi vì con chẳng có bản lĩnh để làm được điều đó. Ba và con gái thì đã sao, cho đến bây giờ con đâu có xem ba là ba của con, vậy ba cần gì phải xem con là con của ba chứ. Hai mẹ con hai người, lương tâm đều bị chó tha đi mất hết rồi, tôi không muốn nói chuyện với các người nữa, mau cút đi cho tôi, cút.”

“Chánh Phong__” Ninh Nghiên nghe những lời nói sắc nhọn thế, nội tâm rối loạn, có chút áy náy, có chút tự trách, có chút hối hận, nhưng lại có hơi tức tối.

Mặc kệ nói thế nào, cũng do hai mẹ con họ tự đến tìm ông, ông không vui vẻ thì cũng thôi đi, cư nhiên còn lo lắng cho Tạ Thiên Ngưng, thật sự là quá đáng.

Ninh Nghiên chỉ có thể nói trong lòng, không dám lớn tiếng nói ra, dù sao quan hệ của bà và Tạ Chánh Phong đã quá cứng nhắc, nếu lại nói nữa, càng không cách cứu vãn.

Tạ Chánh Phong cũng không muốn suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ nghĩ muốn cả hai người rời khỏi đây, “Các người đi đi, sau này đừng có đến tìm tôi, tôi không muốn gặp các người đâu.”

“Ông nghĩ rằng chúng tôi đến là muốn gặp ông sao? Tự đem mình biến thành một người nông dân, gặp ông chỉ càng khiến cho thân phận mình xấu hổ hơn thôi, nếu không phải vì chuyện của Phong Khải Trạch, tôi sẽ chẳng đến gặp ông đâu?”

Tạ Minh San càng nói càng quá đáng, khiến Tạ Chánh Phong chết khiếp, rống giận: “Tạ Minh San, mày nói chuyện không thấy có hơi quá đáng hả? Tao biến mình thành nông dân thì đó là chuyện của tao, nếu mày cảm thấy mất mặt, thì đừng có đến tìm tao, tao không muốn gặp mày nữa, hai mẹ con mày cút đi cho tao, cút.”

“Chỉ cần ông nói chuyện của Phong Khải Trạch cho tôi biết, tôi tuyệt đối sẽ không đến tìm ông nữa.”

(Vinhanh: aaaa, tức điên với con quỷ Minh San này, *lật bàn, đập ghế*)

“Tao sẽ không nói ày biết gì cả, nhưng có một chuyện tao đây khẳng định với mày, Phong Khải Trạch tuyệt đối sẽ không yêu mày, cho nên mày đừng vọng tưởng nữa. Ngoại trừ Thiên Ngưng, nó cũng không yêu ai cả, mày từ bỏ đi là vừa.”

“Sao ông dám khẳng định tôi không giành được anh ấy, vậy sao ông không dám đem chuyện của anh ấy nói ra cho tôi biết? Tôi muốn biết tất cả mọi chuyện của Phong Khải Trạch, nếu hôm nay ông không chịu nói, đừng mơ đuổi tôi đi.”

“Mày___”

Ninh Nghiên nhìn thấy hai cha con họ cứ tranh cãi kịch liệt, không nghĩ quan hệ họ lại chuyển biến xấu đến như vậy, đành phải ra mặt khuyên nhũ, “Minh Sa, đừng có nói chuyện như vậy với ba con chứ, chúng ta đến để nhờ ông giúp đỡ, chẳng lẽ con đã quên rồi sao?”

“Ai nói con đến để cầu xin ông ta? Con đến là để hỏi ông ta thôi, không có đến cầu, con cũng không cần phải cầu xin một gã nông dân để làm gì?” Tạ Minh San khinh miệt nói, trong mắt toàn là khinh thường người.

Chỉ cần cô trở thành vợ của đại thiếu gia Phong Gia, thân phận cùng bối cảnh này, cũng sẽ không có ai dám nói ba cô là một tên nông dân.

“Minh San, dù sao ông ấy cũng là ba con, con không thể dùng thái độ của một người làm con nói chuyện với ba mình được sao?”

“Vậy ông ấy có làm đúng trách nhiệm của một người với con không? Ông ta chỉ cứ lo nghĩ cho Tạ Thiên Ngưng, căn bản không hề muốn giúp con, người ba như vậy, bảo con sao có thể nói chuyện vui vẻ với ông ta được?”

Ninh Nghiên nghe xong những lời này, cảm thấy rất có đạo lý, vì thế cũng quay sang khuyên Tạ Chánh Phong, “Chánh Phong, tuy tôi và ông đã ly hôn rồi, nói thế nào thì Minh San cũng vẫn là con gái ông, ông không thể đối xử bất công như vậy, chỉ biết lo nghĩ cho cháu gái mà không lo cho con gái của mình!”

“Ninh Nghiên, sở dĩ con gái biến thành như vậy cũng đều do bà gây ra, bà còn mặt mũi để nói với tôi sao. Quả thực không biết xấu hổ, lúc trước nó muốn cướp lấy Ôn Thiếu Hoa, các người nói tôi phải lo nghĩ cho các người, nên tôi đành im lặng, không quản đến chuyện này nữa, nhưng sau này thì sao, nó có hạnh phúc không hả? Nó không hạnh phúc, lại còn bị Ôn Gia đuổi ra khỏi nhà. Tôi nói cho bà biết, tôi đã bỏ lỡ một lần, nên tuyệt đối sẽ không tái phạm lần thứ hai, bà đừng mơ tôi sẽ giúp nó. Lúc tôi muốn nhảy lầu tự sát, con gái của tôi nó ở đâu, lúc tôi mê mang cần sự yêu thương, chăm sóc, nó ở đâu hả? Mẹ con hai người đúng là giống nhau, trong lòng của hai người chỉ có tiền thôi, tôi sẽ không để các người được toại nguyện, tuyệt đối không để các người giành được Phong Khải Trạch đâu, mà nó cũng không giống Ôn Thiếu Hoa. Ở trong lòng nó, chỉ có Thiên Ngưng, bất kể kẻ nào cũng không thể, Phong Khải Trạch thông minh gấp trăm lần so với Ôn Thiếu Hoa, các người muốn dùng mưu kế để qua mặt nó à, nằm mơ đi.”

“Tôi không tin đâu! Chỉ cần anh ấy là đàn ông, tôi nhất định có cách để khiến anh ấy yêu tôi. Nếu ông sớm nói thân phận của Phong Khải Trạch cho tôi biết, có lẽ người hiện giờ đang ở bên cạnh Phong Khải Trạch đã là tôi rồi, đâu có tới phiên Tạ Thiên Ngưng? Ba, hãy nói tất cả mọi chuyện của Phong Khải Trạch cho con biết đi, con muốn biết hết về anh ấy.” Tạ Minh San cường thế ra lệnh, như đang ép đối phương.

“Mày____”

Tạ Chánh Phong vừa định muốn cãi lại, nhưng sau lưng lại đột nhiên truyền đến một giọng nói cực kỳ lạnh lùng lại tràn ngập uy nghiêm.

“Cô muốn biết chuyện của tôi, sao không tự đến hỏi tôi nè?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK