Mục lục
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 19: Lòi hứa mười năm

Hai cha con ôn gia tranh cãi om sòm vì chuyện hủy hôn ước, Lâm Thục Phân đang ở trên lầu nghe thấy tiếng tranh cai, liền đi xuống xem xảy ra chuyện gì.

"Thiếu Hoa, chuyện gì mà hai cha con cãi nhau ầm ĩ thế hả?"

"Giồ thằng quỷ này lại nói nó không thích Thiên Ngưng, hai đứa nó đều đòi huy hon ước, làm tôi tức chết. "

"Là Thiên Ngưng chủ động đòi hủy hôn ước", ôn Thiếu Hoa cố ý nói thẳng vào trọng tâm.

Chỉ cần nói Tạ Thiên Ngưng đòi chủ động hủy bỏ hôn ước, thì sẽ không còn chuyện gì xảy ra nữa.

"Chính mày yêu cầu con bé chủ động hủy bỏ hôn ước. Tao cho mày biết, mặc kệ là ai chủ động trước, neu như mày không cưới Thiên Ngưng thì đừng hòng nghĩ đến chuyện thừa kế tài sản của tao".

"Ba    "

Ôn Thiếu Hoa cực kì tức giận, trong lòng lại càng căm ghét càng không muốn cưới Tạ Thiên Ngưng.

Anh không thích cuộc đòi mình bị người khác ắp đặt.
Chẳng những Lâm Thục Phân không tức giận, ngược lại còn ôn hòa hỏi Ôn Thiếu Hoa: "Chuyện gì xảy ra vậy, Thiếu Hoa?"

"Mẹ, con không thích Thiên Ngưng, cực kì không thích, nếu bắt con phấi sống chung với cô ấy cả đời, con sẽ điên mất. Hon lễ của con vẫn được tiến hành, nhưng cô dâu không phải Thiên Ngưng mà là Minh sán. Con hi vọng ba mẹ có thể hiểu cho con, nếu phai sống với người mà mình không yêu thì sẽ rất đau khồ". ôn Thiếu Hoa khỗng muốn nói nhiều, cương quyết nói ra toàn bộ suy nghĩ của mình.

Cho dù không được thừa kế tài sản, anh cũng không chấp nhận đám cưới với một cô gái mà anh không yêu.

Mỗi lần nghe ba mẹ nói anh nhất định phải cưới Thiên Ngưng, anh cảm thấy rất khó chịu.

Ôn Minh càng giận dữ hơn, vì không còn ai để ông trút giận, liền quay sang mang Lâm Thục Phân: "Bà nhìn đi, xem thằng con trai ngoan ma bà dạy dỗ kia, thưòng ngày bà cưng chiều nó thành hư rồi".

"Tôi lại thấy Thiếu Hoa làm vậy không có gì là sai hết. Mấy năm trước tôi đã biết nó không thích Thiên Ngưng. Mà mấy năm gần đây, nó cứ phải ép buộc bản thân qua lai với một đứa con gái mà nó không thích, ông có biết nó rất khổ tâm hay không?" Lâm Thục Phân chỉ biết đứng tnễn lập trưòng của ôn Thiếu Hoa mà suy nghĩ, cho nên bà không chut tức giận nào vì chuyện hủy bỏ hôn ước.

"Thế nào Lâm Thục Phân? vì người đã mất, nên bà đã quên đi chuyện mưòi năm về trước rồi hay sao?"
"Tôi không quên, hai chuyện này hoàn toàn khác nhau, không nhất thiết phải dung hôn nhân để trả ơn. Nếu chúng ta cứ bắt buọc Thiếu Hoa cưới Thiên Ngưng, ông có nghĩ đến hậu quả sau này hay không? Thiên Ngưng sẽ song không hạnh phúc chỉ vì Thiếu Hoa chẳng hề yêu thương con bé, hai ngưòi không yếu lại cứ bắt sống bên nhau, ông thấy chuyện này sẽ tot lắm sao? Nếu như ông muon tốt cho Thiên Ngưng thì đừng ép Thiếu Hoa nữa".Bạn đang đọc truyện lấy tại Truyện FULL

Nghe những lòi Lâm Thục Phân nói, ôn Minh có chút do dự.

Bà nói có lý, hai người không yêu mà bắt sống cùng nhau sẽ không có kết quả tốt.

Có phải do ông quá cố chấp rồi không?

"Bọn trẻ bây giồ có suy nghĩ riêng, chúng ta không nên can thiệp quá nhiều như vậy chỉ càng tạo nên nhiều bi kịch hơn. Nếu ông nghĩ không ra, thỉ ông nên xem nhiều phim tmyền hình tình cảm gia đình đi, se có nhiều điều đáng để ông suy ngẫm". Lâm Thục Phân lạnh nhạt lắc đầu, sau đó ngoi xuống, cầm máy điều khiển ti vi lên tìm kềnh phim tmyền hình trên TV cho ôn Minh xem.

Bà tin chắc, hai ngưồi không yêu mà kết hôn thì sẽ không có kết quả tốt.

Ôn Minh không phản đối, liền ngồi xuống bắt đầu suy nghĩ về chuyện này.
Ngày trước vì muốn trả ơn, ông đã hứa sẽ để Thiếu Hoa cưới Thiên Ngưng, nhưng đã mưòi năm rồi, vậy lời hứa đó của ông là đúng hay sãi?

Chuyện này cần phải suy nghĩ lại cho thật kỹ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK