Mục lục
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc đầu Hồng Thiên Phương còn thường gọi điện thoại cho Phong Gia Vinh, còn phái người hỏi thăm hành tung của ông ta để bàn tính cách giao dịch để cứu người ra, nhưng điện thoại lại không gọi được, hỏi thăm hành tung của Phong Gia Vinh, chỉ biết ông ta đang ở nhà, đóng cửa không tiếp ai, nên dần dần cũng không hỏi thêm về ông ta nữa, chỉ còn tìm cách lấy cổ phần trong tay Tạ Thiên Ngưng.
"Thi Na, mọi chuyện đều chuẩn bị xong chưa?"
"Cha, đã chuẩn bị xong, đầu tiên chúng ta không chỉ có thể lấy được cổ phần của Phong Khải Trạch, còn có thể bắt cóc luôn hắn, chỉ cần bắt được hắn, làm gì không sợ Tạ Thiên Ngưng không đến chứ?" Dù chưa làm, nhưng Hồng Thi Na cũng đã lộ ra nụ cười chiến thắng cùng vẻ mặt nham hiểm tàn ác.
Ngày hôm qua cô còn muốn để Tạ Thiên Ngưng đến, cốt ý để báo thù, nhưng lại bị Phong Khải Trạch ngăn cản, làm cô phải bắt Phong Khải Trạch trước, nếu thành công thì Tạ Thiên Ngưng liền nhất định sẽ .
"Tạ Thiên Ngưng chỉ là bước sau, mấu chốt vẫn là cổ phần, con không nên đảo lộn trình tự, không nên nôn nóng trả thù mà làm hư đại sự. Hiện tại một tháng đã qua, cha đã không thể thực hiện cam kết đem Thừa Chí cứu ra ngoài, con không biết cha lo lắng đến mức nào đâu, cho nên lúc này đây con đừng có gây thêm chuyện nữa." Hồng Thiên Phương vốn không muốn mượn cơ hội này động tới Tạ Thiên Ngưng, chỉ muốn nhanh chóng cứu Hồng Thừa Chí ra, vì vậy liền nghiêm túc cảnh cáo Hồng Thi Na, lo lắng cô vì muốn báo thù riêng mà quên chuyện đại sự.
"Cha, chuyện này là nhất cử lưỡng tiện, chúng ta làm sao lại bỏ qua, chỉ cần bắt được Phong Khải Trạch, Tạ Thiên Ngưng sẽ trở nên vô dụng, bị dọa một chút là xong ngay." Hồng Thi Na không muốn buông tha cho cơ hội tốt thế này, không thể đối phó Tạ Thiên Ngưng.
Hồng Thiên phương đối với chuyện lần này có chút tức giận, nghiêm túc khiển trách cô, "Thi Na, cha đã nói rồi, bây giờ không phải lúc trả thù, con phải nghĩ đến anh hai mình nhiều hơn chứ."
"Cha, con cũng lo nghĩ cho anh mà, nhưng càng nghĩ nhiều thì con lại càng muốn đối phó Tạ Thiên Ngưng hơn."
"Sớm biết trong lòng của con, trả thù còn quan trọng hơn anh con, thì lúc đầu cha sẽ không chọn con. Nếu chỉ vì trả thù mà con làm hư đại sự, từ đó về sau con sẽ không còn là con gái cảu Hồng Thiên Phương nữa." Hồng Thiên Phương thất vọng , xoay người rời đi, không nói thêm gì nữa chỉ buông lời nhắc nhở cảnh cáo.
Vẻ mặt thất vọng đó cùng câu nói cuối cùng kia, làm Hồng Thi Na cả kinh, vừa xấu hổ vừa không cam lòng, hai mắt nhìn chăm chú vào bóng lưng rời đi của Hồng Thiên Phương, giữa lựa chọn cứu người và trả thù đều là quyết định không thể nào từ bỏ.
Cứu người cùng trả thù thật ra cũng không có gì khác nhau, chỉ cần cô giành được cổ phần trong tay Phong Khải Trạch, sau đó cho người chế phục hắn ta, chuyện còn lại cũng chẳng có gì quan trọng, giờ cô cần an bài kế hoạch thật chu toàn không để xảy ra sơ xuất nào.
Sáu giờ 30 phút chiều, Phong Khải Trạch đã chuẩn bị xong mọi thứ, ngồi ở trên ghế sa lon chờ tin tức, vuốt vuốt chiếc nhẫn trên ngón tay , mà chiếc nhẫn này hình dáng hơi kì quái, giống như là một cái đĩa quay.
Tạ Thiên Ngưng vẫn ngồi bên cạnh anh, mặc dù nói không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi, nhưng trong lòng lại càng ngày càng lo lắng, đến khi không còn chịu nổi nữa, lo lắng hỏi: "Khỉ con, anh đi một mình, thật không sao chứ?"
"Yên tâm, em ở nhà chờ là được, anh bảo đảm sẽ mang chú em bình an trở về." Phong Khải Trạch khẽ đặt một tay lên bụng cô, thoải mái nói chuyện, "Bảo bảo ngoan, cùng mẹ ở nhà chờ cha, biết không?"
"Đã tới lúc này, anh còn có ý định đùa giỡn sao, chẳng lẽ anhkhông có một chút lo lắng nào sao?"
"Tại sao phải lo chứ?"
"Hồng Thi Na muốn anh đi một mình, nhất định đã mai phục sẵn, mặc dù anh đánh nhau giỏi, nhưng nếu bên đối phương người đông thế mạnh, thế nào cũng sẽ bị đánh bại." Vừa nghĩ tới anh sẽ gặp nguy hiểm, trái tim cô liền không thể nào bình tĩnh lại được.
Dưới tình cảnh này, cô còn có thể yên tâm sao?
"Bé ngốc à, đừng có lo, trừ lần trước anh vì quá khinh thường, nên trúng kế của Ôn Thiếu Hoa, em vẫn chú tâm đến lần thất bại của anh như vậy sao? Em hãy yên tâm, lần này anh sẽ không thất bại, anh sẽ khiến Hồng Thi Na phải hối hận về những chuyện hôm nay đã làm."
"Có thật không?"
"Hãy tin chồng em, anh không phải là con cọp giấy, mà là một concọp có móng vuốt dài và còn có răng nhọn."
"Ừ. Khỉ con, mọi chuyện phải cẩn thận, em sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ anh trở về." Tạ Thiên Ngưng khẽ tựa vào trên bả vai Phong Khải Trạch, không dặn dò thêm chỉ biết cầu nguyện cho anh. Nói quá nhiều, sẽ càng chứng tỏ cô đang lo lắng, cô không hy vọng chỉ vì lo lắng cho cô, khiến anh không thể tập trung đi đối phó Hồng Thi Na.
Phong Khải Trạch nghe được những lời này, cười an tâm, ngay tại lúc này, điện thoại di động vang lên, trên màn hình hiển thịHồng Thi Na, vì Vậy thu hồi nụ cười trên mặt, đứng lên nghiêm túc nghe điện thoại, vừa nghe vừa đi ra ngoài, một câu cũng không nói.
"Khỉ con ——" Tạ Thiên Ngưng muốn đuổi theo đi ra ngoài, nhưng Đới Phương Dung không cho, liền kéo cô lại, "Thiên Ngưng, đừng đi, Khải Trạch không hy vọng con đi theo nó."
"Con biết, nhưng mà con muốn hỏi xem anh ấy định đi đâu thôi."
"Đừng hỏi, nếu như nó muốn nói, cũng sẽ không nói một chữ mà đi, bởi vì nó không muốn cho con biết nó đi đâu, tránh cho con lo lắng, mới không nói gì. Chúng ta cứ ở nhà an tâm chờ nó, con đi chỉ càng khiến nó phân tâm lo lắng, không chỉ không giúp còn khiến nó gặp nguy hiểm đó."
"Con ——" đạo lý này cô hiểu, cho nên điều duy nhất cô có làm là đợi.
Phong Khải Trạch nhận được điện thoại Hồng Thi Na, khởi hành theo chỉ thị của cô, thuê xe ra ngoại ô, sau đó lên xe đã chỉ định, hai tay bị trói chặt, bịt kín cặp mắt, không cách nào nhìn thấy đường đi, cho nên không biết xe chạy về địa phương nào. Vả lại khi ngồi ở trên xe, còn bị người lục soát khắp toàn thân, ngay cả tóc cũng không bỏ qua, tất cả mọi thứ trên người cũng bị lục soát kĩ, cả điện thoại liên lạc cùng bóp da cũng không ngoại lệ, thiếu chút nữa ngay cảy phục anh cũng muốn cỡi ra.
Ước chừng ngồi hơn hai giờ, rốt cục cũng dừng lại, Phong Khải Trạch vẫn không nói nửa câu, đi theo người áp giải anh đi, mặc dù hai mắt bị che, nhưng anh vẫn biết mình đang ở đâu, chung quanh yên tĩnh, cho anh biết nơi này không phải là nơi náo nhiệt, đi hơn mười tầng thang lầu mới dừng lại, chứng minh nơi này không có thang máy, hơn nữa có mùi ẩm mốc, có thể thấy được đây là một ngôi nhà đang xây dựng lại.
Một ngôi nhà đang xây, còn xây hơn mười tầng, có thể thấy được nơi này không phải thuộc vùng núi non hoang dã, mà là trong một thị trấn không xa.
Nơi này có gió động, ắt đã là lầu cuối rồi.
Phong Khải Trạch ghi nhớ lại tất cả mọi thứ ở trong đầu, phân tích nơi ở và vị trí, muốn dùng tốc độ nhanh nhất để đoán vị trí chính xác của nơi này, bất quá vẫn chưa đoán ra, thì miếng vải đen trên mắt cũng đã được tháo ra, để anh nhìn thấy rõ hoàn cảnh nơi này. Quả nhiên là lầu cuối, nơi này là giao khu, đang được chuẩn bị khai thác, nhưng vì còn chưa được mở rộng ra, vì bốn phía không có cư dân nào, nên rất yên tĩnh, ngay cả đèn đường cũng không có, duy nhất có thể thấy ánh sáng là nhờ vào hai ngọn đèn ở lầu chót, cùng bầu trời có trăng sáng, còn những nơi khác đều là một màn đêm đen tối.
Trên lầu cuối, số người có mặt cũng không ít, trừ Hồng Thi Na cùng Hồng Thiên Phương ở ngoài, còn có hơn mười người đàn ông cao to lực lưỡng, vừa nhìn cũng biết là bọn họ tốn tiền mời tới, hơn nữa còn không phải loại côn đồ bình thường, đều là người trải qua huấn luyện, cho nên bất luận là người nào trong số họ cũng sẽ rất khó đối phó.
Hồng Thi Na vừa nhìn thấy Phong Khải Trạch, lập tức hưng phấn cười to, vì trả thù chuyện lúc trước anh làm nhục cô, vì vậy cũng không từ thủ đoạn giễu cợt anh, "Phong Khải Trạch, chắc anh cũng không ngờ tới mình sẽ có ngày hôm nay, giờ cảm thấy thế nào?"
Phong Khải Trạch nghiêm mặt, lạnh lùng nói: "Ít nói nhảm đi, Tạ Chánh Phong đâu?"
"Vội gì, đêm còn dài, chúng ta từ từ tán gẫu, trong lòng tôi có rất nhiều lời muốn nói với anh đó?" Hồng Thi Na âm hiểm nhìn, cố ý cười đến mức yêu mị, còn có chút đắc ý hả hê.
Lúc này, cô sao không vui vì trong họa gặp được niềm vui sướng chứ?
"Tạ Chánh Phong ở nơi nào?" Phong Khải Trạch trực tiếp hỏi trọng điểm, không muốn nghe nói nhảm.
"Nói không lo, vậy anh vội thế để làm gì?"
"Hồng Thi Na, tính nhẫn nại của tôi cũng có hạn, nếu như cô định lãng phí thời gian vào những chuyện này, không cần nói với tôi nữa."
"Sao lại nhàm chán, đây chính là ——"
Hồng Thi Na vẫn muốn tính sổ chuyện cũ, nên không vội đi vào việc chính, Hồng Thiên Phương cảm thấy khó chịu, vì không muốn lãng phí thời gian, lại càng muốn tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nghiêm túc ra lệnh: "Thi Na, chuyện chính quan trọng hơn, đừng nên nhiều lời nữa."
"Cha, sợ cái gì, nơi này cũng chỉ có người của chúng ta, cho dù Phong Khải Trạch có lợi hại hơn nữa cũng không thể thoát thân, cửa ở lầu cuối đã khóa, hiện chìa khóa đang ở trong tay con, hơn nữa chung quanh đây lại không có ai, càng không có xe lui tới, bọn họ căn bản không thể chạy thoát, cha yên tâm đi." Trong bộ dạng Hồng Thi Na rất tự tin, khẽ phất tay một cái, cho người đem Tạ Chánh Phong mang ra.
Một người đứng cạnh thấy cô phất tay, vì vậy liền đemTạ Chánh Phong từ phòng sắt áp giải ra ngoài.
Mặc dù Tạ Chánh Phong không bị trói, nhưng cả người đều có thương tích, bộ dạng không còn sức lực, sau khi ra khỏi phòng sắt, vừa nhìn thấy Phong Khải Trạch, lập tức kinh ngạc rợn to hai mắt nhìn anh, khuôn mặt không thể tin, "Phong thiếu gia, cậu——"
Không ngờ tới Phong Khải Trạch lại vì cứu ông mà đến một mình, nói vậy nhất định là do Thiên Ngưng yêu cầu, trừ Thiên Ngưng ra, cả thế giới này cũng không ai có thể khiến anh chịu cam tâm tình nguyện đi vào chỗ mạo hiểm.
Phong Khải Trạch nhìn thấy Tạ Chánh Phong, trên mặt đầy vết thương, lạnh lùng nói: "Để cho ông ta đi đi, tôi sẽ ở lại."
"Phong thiếu gia ——"
"Đi, chỉ sợ không dễ thế đâu, Phong thiếu gia à." Hồng Thi Na khẽ cười, tựa hồ không có ý định thả người.
"Hồng Thi Na, người ở trong tay các người đã không còn bất kỳ giá trị gì nữa, hãy thả ông ấy ra đi."
"Ai nói ông ta không còn giá trị, chỉ cần mục đích của tôi chưa thành, ông ta vẫn còn có giá trị. Phong thiếu gia, bây giờ anh có thấy hối hận vì lúc đầu không chịu cưới tôi rồi chưa?"
Hồng Thi Na lại kể lễ một ít chuyện cũ làm lệch hướng trọng điểm, Hồng Thiên Phương lập tức nhắc nhở cô, "Thi Na, nếu như con không đi vào chuyện chính, thì cút sang bên để đó cho cha."
"Cha, mọi người đều đã rơi vào trong tay chúng ta, cha còn lo cái gì? Thật ra cha cũng không cần phải quá lo lắng, bởi vì chúng ta vẫn còn dư thời gian để làm chuyện đại sự, cho nên chi bằng trước làm một chút chuyện khác, để bù đắp lại những uất ức mà lúc trước chúng ta đã chịu."
"Câm miệng, trước mắt phải nhanh chóng lấy được cổ phần, sau đó con muốn làm gì thì làm, cha đều mặc kể." Hồng Thiên Phương không nhượng bộ nửa phần, chỉ muốn nhanh chóng lấy được cổ phần rồi đi cứu con trai mình.
Đã quá thời hạn cam kết với con trai, ông không thể lãng phí thêm nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK