Mục lục
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: chaosuon

Ninh Nghiên đỡ Tạ Minh San đi. Trong đại sảnh, trên ghế salon dọc theo đường bọn họ đi cũng đều để lại những vết máu đỏ tươi.

Phong Khải Trạch không buồn nhìn tới những vết máu kia, lạnh lùng nói: “Lau sạch sẻ, vất cái ghế này đi, thay cái mới vào. Đừng để lại dấu vết gì.”

"Vâng" người trong đại sảnh, vội vàng đi làm việc, không ai dám nói thêm gì.

Tạ Thiên Ngưng lắc đầu, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ. Cuối cùng cô đã thấy được lời đồn anh là “hóa thân của ma quỷ” là như thế nào rồi. Từ trước tới nay, con khỉ nhỏ luôn yêu thương, chiều chuộng cô, trước mặt cô luôn là bộ dáng của thiên sứ. Giờ phút này cô mới thực sự hiểu, bộ dạng thiên sứ ấy của anh, chỉ dành riêng cho cô, còn người khác chỉ biết tới anh là hóa thân của ma quỷ.

Cũng bởi vì như thế, cô càng nên quý trọng anh, trong lòng cũng chỉ có anh – người đàn ông của riêng cô.

"Con khỉ nhỏ, em lên lầu thay áo cưới ra đã nhé.”

Phong Khải Trạch nghe thấy giọng nói của cô trầm xuống, đi tới bên cạnh cô, đau lòng hỏi: “Vừa rồi đã dọa em sợ sao? Vì anh quá tức giận, chỉ nghĩ tới việc phải cho Tạ Minh San một bài học.”

Nếu như cô không nói giúp, chắc chắn Tạ Minh San sẽ càng thê thảm hơn nhiều.

Cô lắc đầu, mỉm cười trả lời: “Không phải, chỉ là hiểu nhiều thêm về anh thôi.”

"Nếu hiểu anh hơn, thì tình yêu em dành cho anh có thay đổi không?” Trong mắt anh dâng lên nỗi lo lắng, anh sợ khi cô nhìn thấy bộ mặt ma quỷ của anh, cô sẽ lánh xa anh hơn.

"Có."

Cô trả lời khẳng định như vậy khiến anh vô cùng hốt hoảng, vội nắm lấy tay cô, giải thích: “Thiên Ngưng, thật ra chuyện không phải thế đâu. Vừa rồi anh chỉ muốn cho Tạ Minh San một bài học thôi, để cô ta đừng nuôi hy vọng quấn lấy anh nữa. Anh còn sợ, cô ta sẽ làm tổn thương tới em. Chuyện gì anh cũng có thể nhịn, nhưng không thể chịu được khi người khác làm tổn thương em. Em yên tâm, anh sẽ không bao giờ đối xử với em như vậy đâu.”

“Anh khẩn trương như vậy làm gì chứ, em còn chưa có nói hết mà?” Thấy anh hốt hoảng như vậy cô liền trêu chọc anh, sau đó nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng nói: “Con khỉ nhỏ, em muốn nói là trái tim em đã xác định chỉ dành duy nhất ột mình anh thôi. Nếu như lúc trước đã kiên định vững như bàn thạch, thì giờ lại tăng thêm một bậc nữa, anh hiểu chưa?”

"Cám ơn em.” Có được đáp án này, những lo âu, hoảng sợ trong lòng dần lắng xuống, anh nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, không nhịn được liền nói cảm ơn cô.

"Chúng ta đã sắp thành vợ chồng rồi, anh còn khách khí nói cảm ơn em làm gì chứ, về sau không cần nói thế nữa đâu, anh biết chưa? Giờ em lên lầu, thay váy cưới này ra đã nhé. Ngộ nhỡ làm bẩn, tới ngày cưới chẳng phải thật mất thể diện sao?” Cô đứng dậy, nâng váy áo đi lên lầu, trở về phòng thay váy cưới ra.

Anh đứng dưới lầu, nhìn theo cô, cho tới lúc cô vào trong phòng mới xoay người trở lại. Thấy ghế salon dính máu đã được khiêng đi, anh bước tới, ngồi vào chỗ khác định chờ cô xuống.

Lúc này, thím Chu đi vào, cung kính nói: “Ông chủ, bên ngoài có một người tên là Đường Phi nói muốn gặp ông và bà chủ.”

Đường Phi —— Phong Khải Trạch vừa nghe đến cái tên này, nhíu mày, không chút do dự, tức giận nói: “Không gặp.”

Vừa nói xong, điện thoại trong túi liền đổ chuông, hóa ra là tin nhắn Đường Phi gửi tới. Anh suy nghĩ một chút, mở tin nhắn ra xem: “Muốn cứu Tạ Thiên Ngưng, gặp tôi một lát đi.”

Chỉ cần là chuyện liên quan tới Tạ Thiên Ngưng, anh nhất định phải lưu ý, lần nữa hạ lệnh: “Để anh ta vào.”

Thím Chu vẫn chưa rời đi, dường như biết ông chủ sẽ thay đổi ý kiến vậy. Sau khi bà nghe thấy anh đồng ý gặp, mới rời đi.

Không lâu sau, Đường Phi đi theo thím Chu vào tới đại sảnh. Bởi không phải lần đầu hắn tới đây, nên cũng không quá ngạc nhiên, nhưng khi đi dọc đường nhìn thấy người giúp việc đang lau chùi vết máu trên sàn nhà, trong lòng chợt giật mình, muốn biết chuyện gì đã xảy ra lại không dám hỏi, vẫn giữ nguyên thái độ cung kính: “Cậu chủ.”

Lời vừa nói ra đã bị cắt ngang.

Phong Khải Trạch ngồi im đầy uy nghiêm, vừa nghe lời đầu tiên đã lập tức cắt ngang: “Nói nhảm gì thì cũng nhanh lên một chút. Đừng có lằng nhằng dài dòng làm gì, cậu cũng biết tôi không muốn gặp cậu chút nào mà.”

Sắc mặt Đường Phi trở nên nặng nề hơn, hít một hơi dài, cũng không lòng vòng nữa, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Cậu chủ, ông chủ muốn lén gặp mặt Tạ Thiên Ngưng. Những ngày qua tôi đã nghĩ mọi biện pháp rồi mà không được. Tạ tiểu thư ít khi ra ngoài, tôi không có cách nào để cho cô ấy và lão gia gặp mặt. Hôm nay đành tới khẩn cầu hai người, đi gặp lão gia một lần thôi.”

Mấy ngày nay hắn luôn phái người theo dõi Tạ Thiên Ngưng, ai ngờ cô lại luôn ở trong nhà, mấy ngày liền không có ló ra ngoài, khiến hắn một chút cơ hội tiếp cận cũng không có. Ngày cưới của họ cũng sắp tới rồi, lão gia càng thúc giục hắn. Hết cách, nên hắn đành phải nhờ bọn họ giúp một tay vậy.

Hắn ta không muốn qua một đêm mình lại thành kẻ hai bàn tay trắng, mặc kệ dùng biện pháp gì, hắn cũng phải thử.

Đường Phi nói ra yêu cầu như vậy khiến Phong Khải Trạch thấy thật tức cười. Anh đứng lên, cười lạnh một tiếng: “Đường Phi, lời này của cậu không phải rất buồn cười hay sao? Lúc trước các người bắt người của tôi đi, uy hiếp tôi phải cưới Hồng Thi Na, cậu nghĩ tôi để chuyện đó xảy ra lần thứ hai sao? Cậu giả bộ ngây thơ làm gì chứ? Tôi là loại người nào, không phải cậu rõ nhất sao, đừng đòi hỏi ma quỷ thông cảm ình chứ, cậu biết không?”

"Cậu chủ, lần này tôi đảm bảo Tạ tiểu thư sẽ an toàn trở về, cô ấy chỉ cần gặp lão gia một chút là được rồi.”

"Trước mặt Phong Gia Vinh, cậu có quyền nói chuyện sao? Đường Phi, đừng xem tôi như đứa trẻ lên ba thế, tôi không dễ lừa vậy đâu. Trước mặt ông ta, cả cái rắm cậu cũng không dám thả (nguyên văn thế đó các bạn ạ), lấy quyền gì bảo đảm an toàn cho người phụ nữ của tôi?”

"Tôi——" Đường Phi cúi đầu, không phản bác lại.

Không sai, ở trước mặt Phong Gia Vinh, hắn ta chẳng dám tùy tiện hành động, chứ đừng nói tới quyền bảo vệ cho ai.

Cảm giác không chút quyền lực nào này, thật là khó chịu.

Phong Khải Trạch khinh thường cười một tiếng, giễu cợt nói: "Cậu trước mặt tôi còn khúm núm như thế này, huống chi là trước mặt Phong Gia Vinh. Đường Phi, tôi không muốn nói lời thừa, tôi cảnh cáo cậu, đừng có động tới người phụ nữ của tôi. Bằng không, cậu không gánh nổi cái giá phải trả đâu.”

Đường Phi nhịn những oán giận và cảm giác không cam lòng xuống, ngẩng đầu lên, bất đắc dĩ nói: “Cậu chủ, lão gia đã ra lệnh cho tôi trước ngày mai phải sắp xếp để ông ấy gặp Tạ Thiên Ngưng, cho nên tôi….”

"Đó là việc của cậu, không phải việc của tôi, tôi không có nghĩa vụ giúp người ta giải quyết vấn đề của họ. Huống chi, lập trường của tôi và cậu hoàn toàn đối nghịch nhau. Chẳng lẽ cậu đang muốn kẻ địch phải đồng tình, thông cảm cho cậu, để giúp đỡ cho cậu sao, cậu không thấy mình như vậy thật rất vô dụng à?”

"Cậu chủ, chúng ta đã từng là anh em, cậu quên rồi sao?”

"Chính cậu cũng đã nói “đã từng” đó thôi, chứng tỏ chuyện đó đã qua rồi. Phong Khải Trạch tôi không phải người thích sống mãi trong quá khứ, chỉ sống cho hiện tại và tương lai thôi, cậu không cần gán cái “đã từng” ấy vào hiện tại mà nói làm gì. Nếu nhất định nói tới chuyện “đã từng”, sao không nói chuyện cậu đã từng bắt người phụ nữ của tôi, còn nói những thứ linh tinh cho cô ấy nghe. Chuyện này phải tính sao đây? Từ lúc cậu tiết lộ hành tung của tôi cho Hồng Thi Na, thì chúng ta đã không còn là anh em nữa rồi.”

"Tôi ——"

Đường Phi không biết phải nói gì thêm nữa, đột nhiên nhận ra hôm nay mình tới đây, chính là tự rước nhục nhã.

Biết rõ cậu chủ sẽ không đời nào đồng ý với yêu cầu của mình, vậy mà vẫn cứ làm, thực là điên rồi. Nhưng nếu không tới, hắn cũng chẳng nghĩ ra cách giải quyết nào tốt hơn.

Phong Khải Trạch biết hắn đang bị mình làm khó, lại chẳng có chút thông cảm, lạnh lùng nói: “Đường Phi, cậu vì tiền đồ của mình mà đi theo Phong Gia Vinh. Vậy tôi hỏi cậu, tiên đồ đó là cái gì, hay chính là làm một con chó ở bên cạnh Phong Gia Vinh để nghe lão sai bảo sao? Cậu nghĩ nghe lệnh của Phong Gia Vinh là có tiền đồ sao? Tôi cho cậu biết đáp án, ông ta chỉ coi cậu như một con chó, mãi mãi chỉ là một con chó thôi, đừng nghĩ tới chuyện thành người được. Nếu tôi là cậu, sẽ thông minh lựa chọn rời đi , đến nơi khác phát triển, chứ không chấp nhận cả đời làm chó như vậy đâu.”

"Cậu nói cho tôi biết, tôi phải lựa chọn sao đây? Nếu rời khỏi Phong Gia Vinh, tôi chỉ còn hai bàn tay trắng. Mặc dù làm một con chó bên cạnh, nhưng ngoại trừ ông chủ ra, ở bên ngoài tôi vẫn có thể hô phong hoán vũ. Rời bỏ ông ta, chỉ sợ tôi không bằng cả một con chó. Thân phận cậu từ nhỏ đã không như tôi, mặc kệ cậu làm sai cái gì, ông ta cũng không đối xử với cậu như vậy. Mặc dù ông ấy muốn khống chế cậu, nhưng sẽ luôn dành thứ tốt nhất cho cậu. Còn tôi thì khác, chỉ cần tôi làm sai một chút, thì đó chính là chết, cậu biết không? Cậu vốn dĩ chưa từng hiểu được nỗi khổ trong lòng tôi đâu.”

Đường Phi bắt đầu kích động, bởi vì mình “thân bất do kỉ”, dù tức giận nhưng không thể làm gì. Hắn ta không muốn bị Phong Gia Vinh khống chế, nhưng lại càng không muốn mất đi tất cả, chỉ có thể ngấm ngầm che giấu ở trong lòng.

"Một người chỉ dựa vào người khác để có được mọi thứ, dù có khổ sở, cũng không đáng được thông cảm. Cậu chỉ muốn người ta hiểu nỗi khổ trong lòng cậu, nhưng sao cậu không hiểu cảm nhận của tôi? Tôi không cho phép bất kì ai đụng đến người tôi yêu, lúc tôi bị uy hiếp, cậu có nghĩ tới tôi không? Cậu không có, lại còn bỏ đá xuống giếng, làm những chuyện có lỗi với tôi. Đường Phi, cậu thật ích kỉ, chỉ biết nghĩ ình. Thật ra điều này cũng không có gì không đúng cả, đại đa số mọi người đều sẽ ích kỉ như thế, cả tôi cũng không phải ngoại lệ. Nhưng sự ích kỉ của cậu thật đáng ghê tởm, tổn thương người khác, lại muốn người ta hiểu cho nỗi khổ của cậu, thông cảm cho cậu, cậu không thấy suy nghĩ này của mình thật nực cười sao?”

"Được rồi, đừng nhiều lời nữa, cứ coi như hôm nay tôi chưa từng tới đây đi.” Đường Phi không thể chịu được những lời đả kích này, xoay người rời đi.

Phong Khải Trạch không ngăn anh ta lại, lạnh lùng nói theo bóng lưng anh ta: “Trở về, nói cho Phong Gia Vinh biết Tạ Thiên Ngưng đang nắm trong tay 10% cổ phần Phong Thị đế quốc. Cô ấy giờ là cổ đông lớn thứ ba ở Phong thị đế quốc rồi, tốt nhất, đừng có tìm thêm phiền phức cho cô ấy nữa.”

". . . . . ."

Đường Phi nghe thấy những lời này, cũng không dừng bước mà trực tiếp ra khỏi cửa, cảm giác không cam lòng ngày càng mãnh liệt.

Hắn ta ngay cả 1% cổ phần Phong thị đế quốc cũng không có, không ngờ Tạ Thiên Ngưng lại có những 10% cổ phần. Thật đáng ghét.

Hắn sẽ không để ình cả đời phải làm chó, hắn muốn làm người, muốn có quyền có thế. Một ngày nào đó, hắn sẽ thay đổi thế cục, trở thành ông chủ thực sự.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK