Mục lục
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày thứ hai, Tạ Thiên Ngưng ôm tâm trạng mâu thuẫn, đi vào cửa lớn ngân hàng Thiên Tường, trong tay cầm lấy cái hộp đã bị đập hư, bên trong đựng vòng ngọc.

Hôm nay cô mang theo vòng ngọc đến, mục đích chính không phải là vì cái vòng ngọc, mà là muốn gặp mẹ, hi vọng bà có thể cho cô một lý do để tha thứ cho bà.

Phong Khải Trạch ôm nhẹ bả vai cô, khích lệ cô, "Không sao đâu, nhiều năm nay đã chịu đựng nhiều sóng gió lớn như vậy mà em cũng chịu đựng được, chẳng lẽ còn sợ gì nữa sao? Cho dù sợ, cũng đừng quên, còn có em ở bên cạnh anh đó."

"Ừm." cô gật đầu một cái, ình dũng khí để đối mặt thực tế. Cô vốn dĩ là người dám đương đầu với thực tế, nên không cần phải e sợ gì cả.

"Đi thôi."

"Được."

Phong Khải Trạch xuất hiện ở trong đại sảnh ngân hàng, rất nhiều người liền nhận ra, nhưng lại không dám đến gần, sợ nói gì đó sẽ chọc giận anh ta.

Lâm Thư Nhu biết Dư Tử Cường đã về, trong lòng rất mừng, đầy kích động, cả ngày đều nghĩ về chuyện này, thỉnh thoảng còn bật cười.

Thiên Ngưng thả Dư Tử Cường, chứng minh trong lòng cô vẫn còn người mẹ này, không phải kẻ vô tình như đã nói.

"Thư Nhu, đây là báo cáo hằng năm, cô xem đi. Tôi phát hiện tâm trạng cô hôm nay rất đặc biệt, có phải có chuyện gì vui lắm không? Nói xem, để tôi cùng chung vui với." Hà Phương Quốc đi vào, đem báo cáo đặt lên bàn, thấy khí sắc Lâm Thư Nhu đã khá nhiều hơn trước, làm cả bản thân cũng cảm thấy vui theo.

"Tối hôm qua Tử Cường đã về, tôi nghĩ nhất định là Thiên Ngưng đã cứu Tử Cường ra. Tiểu Hà, có phải trong lòng Thiên Ngưng vẫn còn người mẹ này không? Vì có người mẹ này, nên mới đồng ý để Tử Cường trở về, nhất định là như vậy." Lâm Thư Nhu càng nghĩ càng hưng phấn, không nhịn được muốn chia xẻ chuyện này với bạn bè.

Khi xưa chỉ vì tình yêu, bà đã bỏ rơi đứa con gái của mình, đã qua bao lâu, trong lòng bà đều thấy hối tiếc, thậm chí còn hối hận sao lúc đó lại đưa ra quyết định này.

"Thiên Ngưng là đứa bé ngoan, bất kể thế nào cô cũng là mẹ của cô bé, dù có hận cũng không thể hận quá lâu được. Thư Nhu, cô có nghĩ bước kế tiếp sẽ làm gì không?"

"Chuyện đã giải quyết xong, tôi cũng nên rời đi thôi, tôi định giao vị trí chủ tịch ngân hàng Thiên Tường cho Tử Cường , vốn dĩ vị trí này chính là thuộc về nó."

"Tôi không đồng ý. Thư Nhu, cô cũng biết Dư Tử Cường là loại người gì, với bộ dáng kia rất khó khiến người khác tiếp nhận, chẳng lẽ cô không sợ cậu ta làm ngân hàng bị phá sản sao?" Hà Phương Quốc vừa nghe đến chuyện đem vị trí chủ tịch ngân hàng giao cho Dư Tử Cường, lập tức phản đối.

"Đừng nhìn bên ngoài mà nghĩ về một người, Tử Cường chẳng qua vì quá hận tôi, nên mới che đậy chính mình, cậu phải biết, hắn là con của Dư Văn Hạ, cha nào con nấy, tôi tin Tử Cường sẽ không thua kém đâu. Tôi mệt rồi, chỉ muốn sống yên ổn, làm những gì mình muốn làm thôi. Thật ra tôi cũng sớm quyết định muốn đem vị trí chủ tịch ngân hàng trả lại cho Tử Cường, chẳng qua thời cơ chưa tới, nhưng giờ xem ra đã đến lúc rồi." Lâm Thư Nhu không kích động nhiều, chẳng qua chỉ lạnh nhạt giải thích.

"Thư Nhu, cô không thể quyết định qua loa như vậy, chúng ta vất vả lắm mới giành được chỗ đứng, chẳng lẽ cô lại muốn dễ dàng từ bỏ sao?" Từ bỏ mọi thứ để đi sao.

"Tôi là một phụ nữ, cả tình yêu, hôn nhân, gia đình cũng thất bại, tình cảm đã không có, vậy giành lấy thiên hạ để làm gì, giờ tôi chỉ muốn sống tốt thôi. Tiểu Hà, cậu yên tâm đi, sau khi tôi đi, tất cả đều sẽ không thay đổi, cậu vẫn là Tổng Giám Đốc của ngân hàng Thiên Tường, tôi sẽ từ từ khuyên nhũ Tử Cường hợp tác với cậu."

"Sao hôm nay cô nói chuyện lạ vậy, xảy ra chuyện gì thế?" Hà Phương Quốc nghe được đầu mối, cảm giác có chuyện gì đó không ổn.

Ông biết Lâm Thư Nhu mặc dù luôn buồn, nhưng chưa bao giờ lại đa sầu đa cảm nhiều thế, nhất định đã xảy ra chuyện gì rồi.

"Cả chuyện đi đâu tôi cũng nói cho cậu biết, tôi còn có chuyện gì nữa mà giấu cậu chứ? Tôi chỉ thấy mệt, muốn nghỉ ngơi, không có ý gì khác. Tiểu Hà, chiều nay tôi sẽ bay đến Mĩ, rất có khả năng sẽ định cư ở Mĩ luôn, cậu tốt nhất cố gắng giúp đỡ Tử Cường, quản lý ngân hàng, đây là chuyện cuối cùng tôi muốn nhờ cậu."

"Tại sao phải vội vã thế? Nhất định là có chuyện gì đó gạt tôi, có đúng hay không?"

"Cho tới bây giờ tôi cũng không giấu giếm cậu điều gì, cậu biết rõ mà, không phải sao?"

"Nhưng tôi cảm thấy cô đang có chuyện gạt tôi."

"Là cậu suy nghĩ quá nhiều, tôi gạt cậu để làm gì? Được rồi, một hồi tôi đi tìm Tử Cường để nói chuyện này, cậu mau ra đi."

"Thư Nhu, nói cho tôi biết, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Hà Phương Quốc vẫn cho rằng Lâm Thư Nhu có chuyện gạt cô, bằng mọi giá phải hỏi cho ra mới cam lòng.

Lâm Thư Nhu bất đắc dĩ cười cười, lắc đầu một cái, hài hước nói : "Tiểu Hà, cậu đang cố làm khó tôi sao? Tôi có chuyện gì đâu chứ, cậu cho rằng tôi nên làm sao cho đúng đây? Cậu đừng nghĩ quá nhiều, tôi thật sự không sao, giờ tôi chỉ quan tâm nhất có Thiên Ngưng, hôm nay nó đã được hạnh phúc, giờ cảm thấy cả người nhẹ nhõm không còn phải lo lắng nữa, tôi muốn được sống những ngày bình lặng, để quên hết tất cả phiền não."

"Thực sự chỉ thế thôi sao?"

"Không phải vậy, thế cậu nghĩ tôi như thế nào? Tiểu Hà, cậu mau lên đi, tôi muốn gặp Tử Cường để giao nhanh công việc, để cho hắn mau thay vào vị trí chủ tịch ngân hàng, để còn mau đến nước Mĩ nghỉ ngơi sảng khoái, sau đó ——"

Lâm Thư Nhu vừa thu dọn đồ đạc, vừa hưng phấn nói, nhưng lời còn chưa nói hết, đột nhiên có người đẩy cửa vào, cắt đứt lời của cô.

Tạ Thiên Ngưng không có gõ cửa, đứng ở bên ngoài, vừa lúc nghe được Lâm Thư Nhu nói câu sau cùng, trong lòng đột nhiên giận dữ, vì vậy đẩy cửa đi vào, bực tức rống to, "Bà lại muốn bỏ rơi tôi, để một người đến nước Mĩ sống tiêu diêu tự tại qua ngày sao?"

Tại sao mẹ vẫn ích kỷ như vậy, chỉ muốn mình được sống vui vẻ, mà chẳng hề để tâm tới đứa con gái này, tại sao?

Phong Khải Trạch cũng vừa đi vào, nghe thấy những lời Lâm Thư Nhu vừa nói, trong lòng có chút phiền muộn, không dám phê bình nhiều về Lâm Thư Nhu, vì dù sao anh cũng đã có một người cha quá vô tình rồi.

"Thiên Ngưng, con, sao con lại tới đây?" Lâm Thư Nhu có vẻ hơi kinh hoàng luống cuống, không biết nên làm sao để ứng phó bây giờ.

"Sao mọi người lại đột nhiên tới đây?" Hà Phương Quốc mới vừa rồi cũng rất kinh ngạc, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, lễ phép nói chuyện.

"Nếu như không phải đột nhiên đến, chắc tôi còn chưa biết bà sẽ đi đến Mỹ? Làm sao bà có thể tàn nhẫn như thế, đã bỏ rơi tôi hết một lần lại muốn lặp lại sao, lần trước bà độc ác bỏ tôi cùng ba đi, lần này bà cũng muốn thế, muốn mình sống tiêu dao ở Mĩ sao?" Tạ Thiên Ngưng buồn bả nhìn chằm chằm Lâm Thư Nhu, mới vừa rồi còn suy nghĩ khi gặp nhau sẽ nói gì, nhưng giờ phút này tất cả đều biến mất rồi.

"Thiên Ngưng, mẹ, mẹ chỉ là ——" Lâm Thư Nhu lo lắng đến phát khóc, không biết nên giải thích thế nào nữa.

"Chỉ là do bà quá độc ác, quá tàn nhẫn, quá ích kỷ, một lần lại một lần nữa vứt bỏ đi con gái của mình, sau đó để mình sống sung sướng. Rốt cuộc tôi đã hiểu tại sao bà lại muốn tôi mau chóng cứu Dư Tử Cường, té ra là muốn đem vị trí chủ tịch ngân hàng giao cho hắn, sau đó tự mình ra đi, có đúng không?"

"Thiên Ngưng, chuyện không phải như con nghĩ đâu."

"Không phải vậy, vậy chuyện là như thế nào, bà mau nói ra đi!"

"Mẹ ——"

Hà Phương Quốc biết Lâm Thư Nhu đang bối rối, giúp cô giải thích, "Thiên Ngưng, mẹ cô chẳng qua do quá mệt mỏi, nên muốn nghỉ ngơi, bà ấy không có ý định bỏ rơi cô đâu. Những năm gần đây, bà ấy vẫn luôn để tâm đến hành động của cô, bà ấy cho rằng sau này cô nhất định sẽ được gả cho ôn Thiếu Hoa, nên mới cung cấp tiền, nuôi người Ôn Gia suốt năm năm mà không tiếc. Sau khi bà biết Ôn Thiếu Hoa bỏ rơi cô, lập tức không giúp đỡ tập đoàn Ôn Thị, khi bà ấy biết cô bị Hồng Thi Na bắt đi, lập tức phái người đi tìm cô, còn báo tin cho Phong Khải Trạch, để cho cậu ấy đi cứu cô. Mẹ cô thật sự rất yêu cô, thật đấy."

"Thì ra hai cái tin nhắn xa lạ kia là do các người gửi?" Cuối cùng Phong Khải Trạch đã hiểu, nếu như lúc đầu không có người ngầm gửi tin nhắn nói cho anh biết Thiên Ngưng bị giam ở đâu, chỉ sợ còn phải nghĩ cách để đối phó Hồng Thi Na.

"Không sai. Thiên Ngưng, mẹ cô thật sự rất yêu cô, bà ấy cũng có rất nhiều nỗi khổ, cô đừng trách bà ấy, có được không?"

"Coi dù như vậy, tại sao bà ấy không gặp tôi, tại sao không nói rõ ràng với tôi, tại sao lại muốn mang theo tất cả hiểu lầm rời khỏi tôi, tại sao lại muốn bỏ rơi tôi nữa, tại sao?" Tạ Thiên Ngưng lắng nghe những lời này, mặc dù rất cảm động, nhưng vẫn còn tức giận.

Rõ ràng chuyện không hề rắc rối, sao bà cứ muốn làm cho nó càng thêm phức tạp chứ?

"Thiên Ngưng, mẹ không muốn rời khỏi con, càng không hề nghĩ tới chuyện bỏ rơi con, thật đó." Lâm Thư Nhu bước ra khỏi bàn làm việc, bước tới trước mặt Tạ Thiên Ngưng, vươn tay, muốn sờ lấy mặt của cô, nhưng cuối cùng vẫn không dám, chỉ biết cam chịu.

"Đã như vậy, tại sao mười năm nay bà không đến tìm tôi, tại sao? Có phải thân phận thấp hèn của tôi, tổn hại đến cái chức vị chủ tịch ngân hàng này không?"

"Không phải, cho tới bây giờ mẹ không hề có ý này."

"Không phải ý này, vậy là ý gì, bà nói cho tôi biết đi!"

"Mẹ___”

Lâm Thư Nhu cúi đầu không nói, giống như tự muốn gánh chịu lấy mọi đau khổ.

Tạ Thiên Ngưng đang chờ đáp án của bà, chờ lời giải thích của bà, cho dù là nói láo cũng thấy vui, nhưng chờ mãi vẫn chỉ có trầm mặc, không có gì cả, trong cơn tức giận đẩy mạnh cái hộp trong tay giao cho bà, "Đây là vòng tay, tôi trả lại cho bà."

"Thiên Ngưng, con, này ——" Lâm Thư Nhu lúng túng,cầm lấy cái hộp, trông rất sợ hãi.

"Bà đã không muốn nhận tôi làm con bà, vậy tôi cũng không cần giữ lấy cái vòng tay này, bà cứ giữ lại để làm hồi môn cho con gái ruột, hoặc cứ để lại cho con dâu của bà đi, hừ." Tạ Thiên Ngưng tức giận rời đi.

Phong Khải Trạch hồ nghi liếc mắt nhìn Lâm Thư Nhu, không nói gì, đuổi theo, "Thiên Ngưng ——"

Lâm Thư Nhu ôm cái hộp, khóc nứ c nở, đem toàn bộ những đau khổ nuốt vào trong bụng.

hắn nhất định phải ngồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK