Mục lục
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phong Gia Vinh nhìn Đường Phi gọi điện thoại cho từng viện trưởng của bệnh viện, chờ hắn ta gọi xong, hung hăng trừng mắt nhìn chằm chằm Phong Khải Trạch, rất không cam lòng, bực bội nói: "Tao đã làm theo lời mày nói, hi vọng mày tuân thủ cam kết."

Phong Khải Trạch bĩu môi cười lạnh, khinh thường nói: "Cái này ông có thể yên tâm, nếu như không phải ông làm chuyện quá đáng, trò chơi hôm nay tuyệt đối sẽ không diễn ra, chỉ cần ông an phận đi làm Đổng Sự Trưởng của ông, đừng mơ tưởng đi khống chế tôi nữa, không can thiệp vào cuộc sống của tôi, tôi bảo đảm ông có thể an an ổn ổn cả đời làm Đổng Sự Trưởng."

"Người đàn ông ngu nhất trên đời này chính là mày, tiền đồ tốt đẹp có sẵn lại không cần, lại muốn ở cùng với một người phụ nữ không thể đem lại ày bất cứ thứ gì, ngu xuẩn." Phong Gia Vinh bị ép buộc thỏa hiệp, trước khi đi còn không ngừng tổn thương người khác một trận.

Ông đời này cảm thấy bất lực nhất chính là lúc này, bị người ép đến mức không thể không thỏa hiệp.

"Tôi cảm thấy mình là người đàn ông thông minh nhất, hạnh phúc nhất trên thế giới, loại người trong đầu đều biết có tiền như ông, không thể hiểu được hạnh phúc của tôi. Được rồi, nếu như không còn việc gì nữa thì ông có thể đi, vợ và con của tôi cần nghỉ ngơi."

"Một ngày nào đó mày sẽ phải hối hận."

"Những lời này phải là tôi nói với ông mới đúng, một ngày nào đó ông sẽ phải hối hận."

"Được, chúng ta chóng mắt xem ai sẽ hối hận, hừ." Phong Gia Vinh hung hăng trợn mắt nhìn Tạ Thiên Ngưng một cái, tức giận hừ lạnh một tiếng, xoay người đi, bước chân cực nhanh, không lâu sau liền biến mất.

Đường Phi đương nhiên nhanh chóng đuổi theo, không lưu lại nửa giây, càng lúc càng giống một con chó trung thành theo đuôi chủ nhân.

"Mặc dù tốn hơi nhiều nước bọt, nhưng vẫn giải quyết mọi chuyện ổn thỏa." Phong Khải Trạch có chút hài lòng.

Tâm tình của Tạ Thiên Ngưng lại không tốt như anh, thở dài một cái, nặng nề hỏi: "Khỉ con, chúng ta làm như vậy có phải là không tôn trọng trưởng bối hay không, bất kể nói thế nào, ông ấy cũng là ba của anh."

"Già mà không kính, vậy thì trách không được lớp trẻ không tôn kính ông ta. Em đừng suy nghĩ những chuyện này nữa được không, nó sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của em, hãy thoải mái một chút, để ọi chuyện phát triển thuận theo tự nhiên, kết quả cuối cùng của lão già Phong là gì, đều do tự ông ta lựa chọn, cũng không liên quan với bất kỳ kẻ nào, nhất là em." Anh mang theo cưng chiều, khiển trách cô, không hy vọng cô luôn chỉ nghĩ cho trưởng bối, nhìn các trưởng bối chung quanh cô, căn bản không có mấy người thương yêu cô thật lòng cả.

Cách nhìn của anh đối với người khác rất cực đoan, một là tốt, hai là không tốt, không có vị trí ở giữa.

"Em không có ý này, em chỉ cảm thấy ba thật đáng thương, cuộc đời của ông ấy cũng chỉ có một mình, chẳng những không có người thân, một người bạn cũng không có, suy nghĩ kĩ lại, ông ấy quả là người đáng thương." Cô cảm khái, tầm mắt không khỏi nhìn về phía cửa, nhìn về phía Phong Gia Vinh rời đi, cảm thấy đồng tình với người bị hãm sâu trong tiền tài danh vọng này.

Rõ ràng đã có tiền dùng không hết, vẫn phải không ngừng kiếm thêm, hơn nữa vì tiền không tiếc tổn thương người thân bên cạnh, thật đáng buồn, hi vọng ông ấy có một ngày giác ngộ đi.

"Ông ta có tiền bạc làm bạn, sẽ không thấy cô đơn đâu. Được rồi, không cho phép nghĩ đến những thứ này nữa, một lát nữa sau khi ăn trưa xong, anh đưa em đi đến bệnh viện khám thai." Anh không muốn cô luôn xúc động về chuyện của người khác, không thể làm gì khác hơn là nói sang chuyện khác.

"Được, rốt cuộc có thể đi ra ngoài hóng mát một chút rồi, đã lâu rồi em không có gặp Tiểu Nhiên. Thật muốn cùng cô ấy nói chuyện phiếm, uống trà, rồi đi dạo phố. Trước kia chúng em thường cùng nhau đi ra ngoài dạo chơi, đem chuyện trong lòng nói hết ra, thật là nhớ quá."

"Muốn gặp thì cứ hẹn cô ấy ra, anh không đâu cấm em, chỉ cần em cẩn thận một chút, ngàn vạn lần phải nhớ kỹ mình bây giờ là một phụ nữ có thai." Anh không hạn chế tự do của cô, chỉ hy vọng cô vui vẻ. Nhốt chặt cô ở trong nhà, cũng không phải cách thể hiện tình yêu với cô, yêu cô, vậy thì liền giải trừ toàn bộ nguy hiểm bên người cô.

"Thật không?" Cô có chút không thể tin được anh lại yên tâm để cho cô đi ra ngoài, bởi vì còn có một Hồng Thi Na, thêm một Ôn Thiếu Hoa, hai người kia trong lòng vẫn còn oán hận cô, ngay cả cô còn có thể đoán ra bọn họ sẽ gây bất lợi cho cô, huống chi là anh.

Anh đoán được cô đang lo lắng cái gì, dứt khoát trực tiếp nói rõ ràng, "Không cần lo lắng về Hồng Thi Na, cô ta hiện tại không dám làm gì đâu?"

Tạ Thiên Ngưng ngây người, căn bản không đoán ra được lòng người này, "Làm sao anh biết hiện tại cô ta không dám làm gì cả?"

Trong mắt Phong Khải Trạch lộ ra tà khí, khinh thường cười cười, lạnh lùng giải thích, "Bởi vì có Hồng Thiên Phương ngăn cản, Hồng Thi Na tạm thời không dám làm gì. Hồng Thiên Phương,lòng dạ thâm sâu, chúng ta công khai quyền cổ trên phạm vi lớn như vậy, ông ta nhất định đã bị dọa sợ, cái gì cũng không dám làm, lại không dám trêu chọc chúng ta, chỉ khi thời điểm ông ta nắm trong tay tất cả, ông ta mới ra tay. Giờ trong tay ông ta còn chưa nắm được tất cả, cho nên sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, vì ổn định thế cục, ông ta nhất định sẽ ngăn Hồng Thi Na, không để cho cô ta làm loạn. Về phần Ôn Thiếu Hoa, sợ rằng hiện tại đang lo đến chuyện được làm con rể Hồng gia, nên Hồng Thi Na không đối phó em, hắn đương nhiên cũng sẽ không tới gây phiền phức cho em, em yên tâm đi."

Nghe lời phân tích của anh, cô trừng to mắt nhìn anh, bội phục sát đất, "Khỉ con, anh biết đọc tâm thuật ư, tại sao có thể thấy rõ tâm tư của người khác như vậy?"

Cho tới bây giờ, bất kể lời nào anh nói cũng chưa từng phạm sai lầm, giống như có thể hiểu hết tâm tư của mỗi người. Nếu như cùng người như vậy làm kẻ địch, đơn giản chính là một kẻ địch đáng sợ, một kẻ địch khó có thể chiến thắng.

"Anh không biết đọc tâm thuật, chỉ là khá hiểu mọi chuyện thôi, nhất là loại người này. Không nói về đám người tẻ nhạt đó nữa, mới vừa rồi em nôn rất nhiều , chắc cũng đã đói bụng, thím Chu đã chuẩn bị xong cơm trưa, đi thôi, trước tiên đi ăn một chút, sau đó đến bệnh viện." Anh liền đứng lên, sau đó đỡ cô dậy, đi về phía bàn ăn.

"Tuân lệnh, ông xã đại nhân." Cô hài hước trả lời, không hề suy nghĩ linh tinh nữa, vả lại còn rất tin tưởng mỗi một câu anh nói.

Anh nói có lý như vậy, cô tự nhiên tin tưởng. Hồng Thi Na và Ôn Thiếu Hoa sẽ không dám làm gì cô, vậy cô có thể đi ra ngoài hóng mát một chút rồi, không cần cả ngày buồn bực ở nhà.

Phong Khải Trạch suy đoán không sai một chút nào, Hồng Thi Na hiện tại không dám làm gì, hơn nữa còn thu hồi lại yêu cầu đã nói với Ôn Thiếu Hoa, bắt anh ta tạm thời không nên đi đối phó Tạ Thiên Ngưng.

Ôn Thiếu Hoa biết được chuyện này, không chỉ không tức giận, ngược lại cảm thấy rất dễ chịu, bởi vì anh không cần đi gây sự với Tạ Thiên Ngưng, rồi đi chọc Phong Khải Trạch. Ai cũng biết Tạ Thiên Ngưng bây giờ là cổ đông lớn nhất của Phong thị đế quốc, chọc đến cô ta quả thật chính là tìm đường chết.

Hắn tuyệt đối sẽ không buông tha vị trí con rể Hồng gia này.

Hồng Thi Na căn bản không có tính sẽ sinh đứa nhỏ trong bụng, cho nên không thông báo với bất luận kẻ nào, một mình vào trong bệnh viện phá thai, nhưng không ngờ ở cửa bệnh viện gặp Ôn Thiếu Hoa, rất là tức giận, "Ôn Thiếu Hoa, anh đừng làm âm hồn bất tán có được hay không? Tôi với anh là không thể nào, cho nên cầu xin anh về sau không cần bám lấy tôi nữa.".

Người đàn ông này căn bản không yêu cô, chỉ muốn dựa vào cô leo lên trên mà thôi, loại đàn ông này cô thấy nhiều, nếu như không phải vì mang thai đứa bé của anh ta, cô tuyệt đối sẽ không dây dưa nhiều với anh ta.

"Thi Na, em tới bệnh viện làm gì?" Ôn Thiếu Hoa hỏi một đằng trả lời một nẻo, chỉ hỏi đến chuyện mình lo nhất. Anh sợ chính là cô muốn phá thai, anh không cho phép.

"Tôi tới bệnh viện làm gì, mắc mớ gì tới anh?" Cô tức giận hỏi ngược lại, đối với người đàn ông trước mắt này, tràn đầy khinh miệt, căm ghét.

"Em tới phá thai, có đúng hay không?" Anh vẫn hỏi một đằng trả lời một nẻo, hỏi ngược lại cô.

"Đúng thì sao? Ôn Thiếu Hoa, tôi cho anh biết, tôi không thể nào sinh đứa bé này, tránh cho nó phá hủy hạnh phúc cuộc đời của tôi. Tôi không gả được cho Phong Khải Trạch, vẫn có thể gả cho người đàn ông tốt hơn anh nhiều. Tôi cần người có giá trị, muốn tìm một người đàn ông có thân phận rất dễ dàng, nhưng người này tuyệt đối không phải anh." Nếu như không phải bởi vì Phong Khải Trạch xuất hiện, nhiễu loạn cuộc đời của cô, sợ rằng đã có rất nhiều người đàn ông khác muốn kết hôn với cô.

Cô không cần trải qua đời này với một người đàn ông thối nát như Ôn Thiếu Hoa, huống chi anh ta đã từng kết hôn, người phụ nữ ly hôn với anh ta là Tạ Minh San. Từ trên người Tạ Minh San, cô có thể thấy Ôn Thiếu Hoa là một người chồng loại gì, cô cũng không muốn biến thành Tạ Minh San thứ hai.

Ôn Thiếu Hoa bị đả kích nặng, nếu không phải vì cố đánh lừa, anh ta đã sớm trở mặt, nhưng mà không được, anh không có tư cách trở mặt, chỉ có thể nhịn, "Thi Na, chẳng lẽ không thể nể tình đứa bé, tiếp nhận anh sao?"

"Ngay cả đứa bé này tôi còn không muốn, làm sao có thể vì nó mà tiếp nhận anh?" Hồng Thi Na tràn đầy khinh thường, sau đó cảnh cáo nói: "Đừng bám theo tôi nữa, tôi đã hẹn với bác sĩ, hôm nay sẽ phá đứa bé đi."

"Anh không cho em phá con đi."

"Không cho phép, anh dựa vào cái gì nói không cho với tôi? Đứa bé này tôi không thể không bỏ đi."

"Nó là con của anh, anh không cho phép em đem bỏ nó, không cho phép không cho phép." Ôn Thiếu Hoa rất tức giận, tâm trạng bị kịch động mạnh, có chút không khống chế được, kéo cánh tay Hồng Thi Na, không để cho cô đi vào bệnh viện.

Hồng Thi Na dùng sức hất anh ra, cũng rất tức giận, "Anh không có tư cách nói không cho phép với tôi, tôi với anh một chút quan hệ cũng không có, anh đừng cản trở tôi, nếu không tôi liền báo cảnh sát, kiện anh quấy nhiễu tình dục."

"Thi Na, anh cái gì cũng có thể làm vì em, chỉ cầu xin em đừng đem đứa bé bỏ đi, được không?" .

"Hiện tại tôi sẽ không đối phó Tạ Thiên Ngưng, cho nên tôi không còn gì muốn anh làm. Nếu như anh muốn đứa bé như thế, hãy đi tìm Tạ Minh San đi, cô ấy đã từng là vợ của anh, tôi nghĩ cô ấy nhất định rất thích sinh con cho anh."

"Anh và Tạ Minh San đã không còn bất kỳ quan hệ gì rồi."

"Vậy anh và tôi cũng không có bất kỳ quan hệ gì, đừng bám tôi nữa, nghe chưa?" Hồng Thi Na cảnh cáo Ôn Thiếu Hoa lần nữa, sau đó đi vào trong bệnh viện.

Ôn Thiếu Hoa điên cuồng, xông lên, không nói hai lời đem cô kéo trở về.

"Ôn Thiếu Hoa, anh làm gì đấy, buông tôi ra."

"Anh sẽ không để cho em đem đứa bé này bỏ đi, tuyệt đối sẽ không."

"Anh định làm gì, có tư cách gì quyết định chuyện của tôi? Buông tay, có nghe hay không, buông tay." Hồng Thi Na liều chết giãy giụa, căn bản không để ý chính mình là một phụ nữ có thai.

Nhưng bất kể cô giãy giụa thế nào, Ôn Thiếu Hoa cũng không chịu buông tay, cứng rắn kéo cô đến xe, muốn mang cô rời đi.

Vậy mà Hồng Thi Na chính là không muốn, vật lộn với anh ở cửa bệnh viện.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK