Mục lục
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! - Bạch Dương - Phó Kình Hiên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc này, điện thoại trong túi áo vest của anh rung lên, lúc anh lấy điện thoại ra thì sờ thấy một vật cứng nho nhỏ.

Phó Kình Hiên xem điện thoại trước, thấy Cố Tử Yên nhắn hỏi anh đã về tới nhà chưa.

Sau khi trả lời tin nhắn, anh mới nương theo ánh đèn trong xe nhìn chiếc nhẫn trong tay.

Anh nhanh chóng nhớ tới ngày anh và Bạch Dương tới Ủy ban ly dị.

Sau khi ra ngoài, anh tháo nhẫn cưới ra vứt đại vào trong túi áo.

Hẳn là người giúp việc trong nhà thấy đây là đồ quý giá nên không dám di chuyển nó, sau khi giặt sạch bộ vest thì lại thả nhẫn vào chỗ cũ.


Anh nhìn chằm chằm chiếc nhẫn này khá lâu, sau đó hỏi: “Chiếc nhẫn này do tôi mua sao?”
Trợ lý Trương nhìn Phó Kình Hiên qua kính chiếu hậu, còn có chiếc nhẫn trong tay anh, cẩn thận nói: “Lúc đầu khi anh kết hôn với cô Bạch, anh nói cho cô Bạch những thứ liên quan tới lễ cưới thì khó mà ăn nói với cô Cố, nên không có áo cưới và hôn lễ long trọng, chỉ làm đơn giản nhất có thể.”
“Còn có, anh để cô Bạch tự chọn nhẫn cưới, nhưng…” Anh ta dừng lại trong chốc lát rồi lại nói tiếp: “Anh không đưa một đồng nào cho cô Bạch, cũng không dặn tôi lo liệu việc này, nên nhẫn cưới là do cô Bạch tự mua.”
Nghe trợ lý Trương nói vậy, ánh mắt anh nhìn chiếc nhẫn càng thêm nặng nề.

Anh nghĩ tới ngày ly dị, nghĩ tới dáng vẻ phóng khoáng ngang ngược, kiêu ngạo của Bạch Dương.

Kết hôn sáu năm, Bạch Dương chưa từng đòi hỏi anh điều gì, ngay cả ly dị cũng không đòi chia bất cứ tài sản nào.

Trợ lý Trương chờ mãi không thấy Phó Kình Hiên nói chuyện, không đoán được ý anh nên ướm lời hỏi: “Tổng giám đốc Phó, anh có cần tôi xử lý nhẫn thay anh không?”
“Sáng mai cậu tới công ty rồi thì sửa lại thông tin về ‘Giai Ngẫu’.” Phó Kình Hiên thản nhiên dặn dò: “Công ty của Trình Minh Viễn có hợp tác với Thiên Thịnh, cứ lấy danh nghĩa của anh ta đưa phần tài liệu này tới đó.”
“Vâng.” Trợ lý Trương đi theo Phó Kình Hiên mấy năm, nháy mắt có thể hiểu ý anh nói.


Anh ta nói tiếp: “Thiên Thịnh đã sớm tàn lụi, nếu có thể thành công thu mua được ‘Giai Ngẫu’ thì có lẽ có thể trở mình, nhưng mà chỉ sợ họ không có đủ vốn.”
Phó Kình Hiên nói: “Vậy phải xem Bạch Dương xử lý Azure Heart thế nào, thắng bại của Thiên Thịnh đều do cô ta quyết định.”
Trợ lý Trương không nhịn được nhiều lời: “Tôi thấy Lương Triết khá giỏi giang.

Cậu ta có thể dễ dàng giúp cô Bạch trở thành cổ đông mới của Thiên Thịnh, nếu cô ta lại nhờ cậu ta tới đó giúp đỡ, vậy tương lai của công ty này…”
Anh ta đang nói thì phát hiện nhiệt độ không khí trong xe bỗng dưng hạ xuống, lạnh tới mức anh ta phải run người.

Anh ta lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn lái xe.

Phó Kình Hiên lại nhìn về chiếc nhẫn cưới.

Mấy năm nay anh đeo nhẫn tham gia các bữa tiệc xã giao, nó đã giúp anh cản lại rất nhiều người đàn bà muốn tiếp cận anh, nên thứ này cũng không phải là vật trưng bày vô ích.

Mấy giây sau, anh lại thả chiếc nhẫn cưới vào trong túi áo vest, sau đó dặn dò trợ lý Trương: “Nếu đến lúc đó Thiên Thịnh không có cách nào thu mua ‘Giai Ngẫu’, thì cậu dẫn người tới giúp đỡ.”
Trợ lý Trương nhận lệnh: “Đã rõ.”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK