Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 29:

Cô bước nhanh đến chỗ hai người, Diệp Yến Nhi thấy cô đầu tiên: “Du Nhiên, em cũng đến đây ăn à?”

“Đúng vậy, không ngờ ông và chị cũng ở đây.” Diệp Du Nhiên nói rồi quay đầu nhìn Diệp Thành: “Ông nội, con có thể ngồi ở đây không?”

Từ lúc cô xuất hiện, sắc mặt Diệp Thành đã không tốt, lúc này đang nhiều người vây quanh, ông chỉ đành gật đầu: “Muốn ngồi thì ngồi, hỏi ông làm gì!”

Diệp Du Nhiên không hề để ý đến thái độ của Diệp Thành, bọn họ ghét cô, không xem cô là người thân, vậy cô phải khiến bọn họ không được vui vẻ như ý, ai cũng đừng hòng thoát được.

Diệp Du Nhiên gọi phục vụ, tự gọi món.

Diệp Thành nhìn thấy đứa cháu này liền thấy phiền, vừa lúc ăn gần no rồi, liền đứng dậy rời đi.

Diệp Yến Nhi là người thích thể diện, tuy cô ta cũng rất muốn đi, nhưng lại không muốn để Diệp Du Nhiên lại một mình, chỉ đành miễn cưỡng mà ngồi lại.

“Nếu chị muốn đi thì đi đi, nhưng phiền chị tính tiền rồi hẵng đi.” Diệp Du Nhiên mặt cười lòng không cười mà nhìn cô ta.

Diệp Yến Nhi nói như giễu cợt: “Em bây giờ không định về nhà nữa rồi à? Không phải em đã có tình cảm với người đàn ông không có gì trong tay kia rồi đó chứ?”

Diệp Du Nhiên bỗng ngẩng đầu cười với cô ta, tiện tay lấy điểm tâm đút vào miệng Diệp Yến Nhi khi cô ta chưa kịp ngậm miệng lại, cười lương thiện, ngữ khí lại lạnh băng: “Liên quan cái quái gì đến chị, ngậm cái mồm thối vào đi!”

Nhân viên Diệp thị ngồi bên cạnh thấy một màn này: “Không ngờ quan hệ hai chị em này lại tốt như vậy!”

Diệp Yến Nhi cứng đờ mặt nuốt luôn điểm tâm xuống, vẫn cười với Diệp Du Nhiên, cười đến xanh cả mặt.

Cuối cùng không ngồi tiếp được nữa, đứng dậy muốn đi.

Diệp Du Nhiên không quên thêm dầu vào lửa, nũng nịu nói lớn một tiếng: “Cảm ơn chị đã trả tiền giúp em, hôm khác em mời!”

Diệp Yến Nhi loạng choạng, suýt thì ngã, đi đến quầy thanh toán, rút tiền trong ví ra: “Không cần trả lại.”

Cho đến khi bóng Diệp Yến Nhi biến mất, Diệp Du Nhiên mới thôi không cười nữa, thấy thức ăn để đầy bàn, không có tí hứng thú muốn ăn nào.

Cô bỗng dưng hơi nhớ cơm mà Mộ Tấn Dương làm.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, màn hình điện thoại bên cạnh sáng lên.

Diệp Du Nhiên thấy trên màn hình hiện người gọi đến là hai chữ “ông xã”, lòng ấm áp, do dự một chút mới nghe điện.

Mộ Tấn Dương vừa mở miệng đã hỏi: “Em ăn cơm chưa?”

Nghe được giọng nói của anh, tâm trạng Diệp Du Nhiên tốt lên một chút, ngữ khí lãnh đạm: “Vừa ăn xong.”

“Ngày đầu đi làm thế nào?”

“Chẳng ra làm sao.”

“Tối tan làm tôi đến đón em.” Là câu trần thuật, không phải câu hỏi.

“Không…”

“Tôi còn có việc, cúp máy trước, tối gặp.”

Sau đó, thật sự cúp máy rồi.

Diệp Du Nhiên lườm màn hình điện thoại, khôn phải muốn cùng cô sống chung một đời sao? Dám cúp máy trước!

Nhưng từ giờ đến lúc tan làm có hơi lâu.

Diệp Du Nhiên cả ngày ngồi đọc hàng dài những chữ, hoa cả mắt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Haicuncon09 Tháng mười một, 2022 22:20
Hay
H
Haicuncon09 Tháng mười một, 2022 18:10
Hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK