Mục lục
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 86:

Đợi đến khi cuối cùng cô mở mắt ra, trong phòng hoàn toàn tối đen, trên lưng hơi nặng nề, cơ thể thoáng cử động mới phát hiện mình căn bản không nhúc nhích được.

Cô mê mang một lúc, mới đột nhiên phát giác bên cạnh có tiếng hít thở của một người khác.

Bên cạnh cô có người!

“Em tỉnh rồi à?” Mộ Tấn Dương ngủ được không sâu, cô hơi cử động thì anh đã tỉnh lại rồi.

Anh chậm rãi ngồi dậy, giơ tay bật chiếc đèn ở trên đầu giường.

Bởi vì bị bệnh, phản ứng Diệp Du Nhiên có hơi chậm, nghe được giọng nói quen thuộc nhưng cô vẫn không có phản ứng gì. Chờ đến khi cô quay đầu nhìn thấy rõ người nằm ở bên cạnh mình mới bối rối.

Cô nhíu mày nhìn anh: “Sao anh lại ở đây?”

Gương mặt Diệp Du Nhiên trắng bệch, giọng nói khàn khàn giống như trong cổ họng chứa đầy cát, tốn hết sức lực mới nói ra được một câu hoàn chỉnh.

Mộ Tấn Dương không nói chuyện, xoay người đi xuống giường, không biết tìm được cái gì mới xoay người lại, đưa đến bên môi Diệp Du Nhiên và thản nhiên nói: “Ngậm lấy.”

Diệp Du Nhiên nhìn cẩn thận, đó là nhiệt kế.

Cô không ngậm lấy nhiệt kế, mà ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt vô cùng cảnh giác: “Anh vào bằng cách nào? Anh lấy đâu ra chìa khoá?”

“Sao em hỏi giống như thẩm vấn tội phạm vậy? Em muốn báo cảnh sát à? Nhưng em có thể có sức lực đó không?”

Thật vậy, bây giờ cả người cô từ trên xuống dưới đều không dùng được chút sức lực nào, có thể đứng lên hay không cũng là vấn đề, càng chưa nói tới cầm điện thoại báo cảnh sát.

Mộ Tấn Dương nói xong liền nhét nhiệt kế vào trong miệng cô, vẻ mặt tự nhiên không hề có chút gì giống như đang ép buộc cô vậy.

Cô mở miệng muốn phun ra ngoài, Mộ Tấn Dương lập tức lạnh mặt, giọng nói lạnh lùng không có chút hơi ấm nào: “Em dám nhổ ra, tôi sẽ đập nát nó rồi đút vào.”

Khốn kiếp! Thủy ngân sẽ độc chết người đấy!

Vẻ mặt của Mộ Tấn Dương nói cho cô biết, anh nói được thì thật sự có thể làm được.

Diệp Du Nhiên nén giận, mở miệng ngậm nhiệt kế vào trong miệng, nằm thẳng ở trên giường vẫn không nhúc nhích.

Mộ Tấn Dương nhìn dáng vẻ cô tức giận lại không dám nói gì như vậy, trong mắt thoáng có ý cười không dễ nhận ra, xoay người đi rót cho cô chén nước.

Lúc này Diệp Du Nhiên mới chú ý thấy trên người anh đang mặc chính là… áo ngủ của cô!

Mộ Tấn Dương rót xong nước quay lại, nhìn thấy chính là Diệp Du Nhiên đang trợn tròn mắt.

Theo ánh mắt cô nhìn xuống chiếc áo ngủ ca rô trên người mình, Mộ Tấn Dương không nói chuyện, mặt cũng không hề thay đổi, cầm cốc nước đi tới trước giường, đỡ cô dậy và muốn đút cho cô uống nước.

“Không cần.” Diệp Du Nhiên xoay đầu sang một bên, không nhìn anh.

Mặt Mộ Tấn Dương lập tức trầm xuống.

Diệp Du Nhiên cố giãy giụa mới nằm trở về trên giường, nói tiếp: “Anh đi đi.”

Bây giờ cô rất yếu, nói cũng cảm thấy quá mất sức, chỉ có thể hai từ một.

Vẻ mặt Mộ Tấn Dương lạnh lùng, để cái cốc trong tay qua một bên.

Một tay đỡ cô dậy đầy cưỡng ép, cũng không để ý tới sự giãy dụa của cô.

Một tay anh vòng qua sau gáy của cô, thò từ bên tai khác của cô xuống vị trí dưới cằm của cô, nắm lấy hàm dưới của cô, một tay khác cầm cốc nước đổ thẳng vào trong miệng cô.

“Anh.. ơ…”

Diệp Du Nhiên không có sức lực tránh thoát khỏi anh, chỉ có thể bị ép uống nước.

Đợi đến khi hết nửa cốc nước, Mộ Tấn Dương mới có lòng tốt bỏ qua cho cô, còn cầm khăn mặt lau nước tràn ra bên môi cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Haicuncon09 Tháng mười một, 2022 22:20
Hay
H
Haicuncon09 Tháng mười một, 2022 18:10
Hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK