Mục lục
Thần Y Độc Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghĩ như vậy, Phượng Cẩn Nguyên cũng nhanh chóng bổ sung nói: “Trầm Ngư nói rất đúng, A Hành... Phu nhân cũng biết sự việc của Diêu gia năm đó, liền... Đừng để Cẩn Nguyên khó xử.” Hắn xưng tục danh, coi như cùng thân thiết với Chu phu nhân.

Chu phu nhân không để ý hai người phụ thân nữ nhi kia mở miệng giải thích, chỉ lôi kéo tay Phượng Vũ Hành hỏi nàng: “Những lời phụ thân ngươi và tỷ tỷ nói đều là sự thật?”

Ánh mắt Phượng Vũ Hành vẫn không rời ánh mắt của Chu phu nhân, ngầm dùng tỉnh lực nghiên cứu, đáp. án là đối phương thật tâm đối đãi.

Nàng thấy cảm động, trả lời: “Đích nữ bất quá chỉ là một hư danh, mấy năm nay A Hành ở trong núi sớm đã lạnh nhạt mấy thứ này." Một câu, đã nói ra mấy năm nay nàng căn bản không sống trong Phượng phủ.

Chu phu nhân tự nhiên sớm đã biết việc này, hơn nữa hiển nhiên Phượng gia đối với chuyện này vội vàng thanh minh, thậm chí chuyện ái thiếp diệt thê đã không. muốn gặp. Chỉ thấy nàng liếc Phượng Cẩn Nguyên một cái, lão thái thái và Trầm thị cũng liên quan nhìn một lần, sau đó lắc đầu, lại chuyển sang an ủi Phượng Vũ hành: “Năm nay chắc mười hai? Nhị thêm ba năm nữa.”

Phượng Vũ Hành không nhịn được, xì một tiếng liền vui vẻ, “Phu nhân nói quá lời rồi.”

Nháy mắt Trầm thị trâm xuống, nhưng lại không dám phát tác, đến mức thực sự khó chịu.

Trên mặt Phượng Cẩn Nguyên cũng không đẹp đế lắm, vài lần định mở miệng, lại e ngại thân phận của Chu phu nhân không thể không từ bỏ.

Chu phu nhân cũng không muốn cùng Phượng gia vì chuyện này mà so đo, dù sao hôm nay đến Phượng phủ 4. có chính sự muốn làm.

Chỉ thấy nàng vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Phượng Vũ Hành, hòa ái nói: “Đứa nhỏ, chờ ma ma làm chính sự trước, sau đó chúng ta mới hảo hảo nói chuyện.” Lúc này mới buông tay Phượng Vũ Hành ra, nhìn về phía Phượng. Cẩn Nguyên: “Phượng đại nhân, việc hôn nhân của Ngự. vương và Nhị tiểu thư Phượng gia từ nhỏ đã định, năm đó cũng đã tiếp nhận, vấn danh và thăm hỏi, hôm nay lão nhân được Ngự vương nhờ vả, đem đại sính lễ đứa tới.”

Chu phu nhân nói, một bên cần danh sách sinh lễ trong tay nha hoàn, tự mình đưa cho Phượng Cẩn Nguyên, “Phượng đại nhân xem qua, xem có đúng quy định sính lễ nhà trai của Đại Thuận ta hay không.”

Phượng Cẩn Nguyên cung kính tiếp nhận, mở ra cẩn thận xem qua. Trầm thị cũng đi theo tiến lên, ngay cả lão thái thái cũng tò mò, tiến sát lại.

Nhưng ba người vừa mới nhìn một lát, liền cùng †râm mặt.

Cái này gọi là danh sách quà tặng gì? Đường đường là Cửu hoàng tử, Ngự vương điện hạ cấp sính lễ?

Phượng Trầm Ngư thấy sắc mặt ba người không đúng, lặng lẽ đi về phía trước hai bước, ánh mắt nhìn qua, chỉ thấy phía trên viết:

Ba ngàn lượng bạch trắng, dùng để tạ ơn công nuôi dưỡng trong Phượng phủ.

Bánh lễ một gánh, hải sản tám thức (1), một đôi gà trống mái, thịt lợn năm cân, cá lăng hai con, rượu trắng. bốn hũ, kinh quả bốn kiện, lá trà hai hộp, gạo nếp mười hai cân, đường cát ba cân hai lạng.

(1) Thức: cái đơn vị đo cân nặng này ta không biết.

Cuối cùng là vòng tay vàng một bộ.

Danh sách quà tặng như vậy tuy Phượng Trầm Ngư cũng xem đến choáng váng, mấy người hai mặt nhìn nhau, không biết nên tiếp nhận như thế nào.

Chu phu nhân liếc mắt nhìn bọn họ một cái, khóe môi không khỏi nhếch lên, truy vấn nói: “Thế nào, Phượng đại nhân có gì dị nghị?”

Phượng Cẩn Nguyên kiên trì hỏi: “Xin hỏi phu nhân, đây chính là do Ngự vương điện hạ gợi ý danh sách quà tặng?”

Chu phu nhân gật đầu, “Đúng vậy. Phượng đại nhân không hài lòng?”

Phượng Cẩn Nguyên cảm thấy nếu mình không nói gì đó, vậy không phải vấn đề mặt mũi của Phượng Vũ Hành, mà là toàn bộ mặt mũi Phượng gia. Vì thế lại nói: “Danh sách quà tặng này chỉ sợ không ổn?”

Chu phu nhân cười hỏi: “Sao có thể làm trái quy định cưới vợ của Đại Thuận ta?”

Phượng Cẩn Nguyên lắc đầu, “Dĩ nhiên không phải, chỉ là nếu là dân chúng bình thường thì danh sách quà tặng này cũng thôi đi, nhưng đây là vương hầu... Sợ là không ổn?”

Chu phu nhân lại cười, “Phượng đại nhân biết đây là quy định của dân chúng bình dân là tốt rồi. Vạn tuế gia nói, Hoàng tử mặc dù là thân vi tôn quý, nhưng cũng đều là con dân Đại Thuận, cùng dân chúng bình dân không. có gì khác nhau.”

Một câu, nói ra Hoàng đế Đại Thuận, Phượng Cẩn Nguyên còn có thể nói gì? Chỉ phải đem danh sách quà tặng giao cho quản gia, hướng về phía Chu phu nhân thi lễ: “Nếu như vậy, Phượng mỗ liền nhận danh sách sính lễ này.

'Thấy Phượng Cẩn Nguyên nhận sính lễ, Chu phu nhân gật đầu, “Phượng Đại nhân thâm minh đại nghĩa, không hổ là Tể tướng vì Đại Thuận.” Dứt lời, vỗ hai tay, người cửa lập tức có người bắt đầu nâng sính lê vào. trong phủ.

Điểm chết người là, chỉ đem những thứ này không nói, còn cố tình có Đại thái giám của Ngự vương phủ ở cửa nói to danh sách sính lễ. Mỗi một tiếng vang lên, Phượng Cẩn Nguyên đã xúc động muốn gọi người xé nát miệng của hắn thành ba mảnh, nhưng quả thật không dám. Loại thái giám này, chỉ có chủ tử trong cung mới có quyền phạt, nhưng người ngoài cung tuyệt đợi không có quyền động vào bọn họ,

Sau khi nói xong sính lễ, đừng nói mọi người trong Phượng phủ nghe xong sụp đổ, nghe xong mí mắt Phượng Vũ Hành cũng co giật, nàng bắt đầu hoài nghỉ trước đo mình nghiên cứu Chu phu nhân một phen có phải không ra hay không.

Mà thắt lưng lão thái thái đã cứng lại, nguyên bản đối với Phượng Vũ hành thái độ có chút ấm áp nhưng nháy mắt đã có điểm rét lạnh.

Những người khác trong Phượng phủ cũng không kém là bao, khi nói đến Chu phu nhận đại biểu cho Ngự vương phủ tự mình tới, đều cho rằng Ngự vương phủ đối với hôn ước này rất coi trọng, chỉ sợ có tầng quan hệ này, sau này Phượng phủ không dám khinh thường đối đãi với ba mẫu tử Diêu thị.

Nhưng hiện tại lại hoàn toàn khác!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK