Mục lục
Thần Y Độc Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chỉ tiếc mẫu tử Trầm thị không biết, ngũ bảo này, cho dù Hoàng hậu nương nương là mẫu nghi thiên hạ đang ở trong cung, cũng chưa từng được chạm qua, bằng không cũng sẽ không có số lượng lớn như thế rơi vào tay Ngự vương.

Phượng Vũ Hành từ trong trí nhớ của nguyên chủ cũng tìm thấy tin tức về ngũ bảo, chỉ cảm thán người nọ chi bạo tay, ngay cả nàng đều nhanh chóng cứng lưỡi.

Nhưng nếu đối phương nguyện ý đưa, nàng cắt đứt dự định không ra ngoài nữa, chỉ cười đơn giản với Chu phu nhân, “Cảm phiền phu nhân thay ta tạ ơn Ngự vương điện hạ, lễ vật này, A Hành rất thích.”

Người nhà Phượng gia trợn trắng mắt, chỉ rất thích thôi? Phượng Vũ Hành này rốt cuộc có biết mấy thứ này có nghĩa là gì hay không vậy? Nghĩa là nàng là nữ nhân hạnh phúc nhất thiên hạ a!

Phượng Phấn Đại “oa” một tiếng liền khóc, tiểu cô nương mới mười tuổi làm sao có thể chống lại kích thích như vậy, nước mắt nước mũi khóc lóc kêu lên ủy khuất!

'Trên mặt Hàn thị cũng không nhịn được, dọa người còn chưa đủ ngượng sao, cư nhiên còn khóc?

Nàng tức giận ngầm véo Phấn Đại, kết quả tiếng khóc của Phấn Đại còn lớn hơn.

'Tưởng Dung đứng ngay bên cạnh Phấn Đại, thấy nàng dọa người như vậy, liền kiên trì khuyên nhủ: “Tứ muội muội đừng khóc nữa, mọi người đều đang nhìn đấy.

Phấn Đại sao có thể nghe lời nàng, chẳng những không dừng, còn vừa khóc vừa nói: “Ta cũng muốn quảng hàn ti, ta cũng muốn nhuyễn yên la! Hu hu, tất cả mấy thứ kia ta đều muốn!”

Phượng Cẩn Nguyên tức giận hét lớn một tiếng: “Làm càn!" Trực tiếp làm Phượng Phấn Đại sợ tới mức không dám lên tiếng, thiếu chút nữa đã ngất.

Phượng Vũ Hành nhìn trò khôi hài vừa xảy ra này, trong lòng kêu một tiếng thống khoái! Lại nhìn bộ dáng kia của Phượng Trầm Ngư đang khẽ cắn môi dưới, liền quyết định lại đổ thêm cho nàng: “Tứ muội muội nhanh nín đi.” Vừa nói vừa giải thích cho Chu phu nhân: “Phu nhân chớ trách, Tứ muội muội ta còn nhỏ tuổi.”

Chu phu nhân dĩ nhiên sẽ không so đo với đứa nhỏ mười tuổi, chỉ cười, lắc đầu tỏ vẻ không sao.

Phượng Vũ Hành lại nói: “Tứ muội muội yên tâm, ngày sau khi tỷ tỷ dùng thứ này làm y phục, nếu còn thừa, ít nhất cũng sẽ cho Tứ muội muội làm khăn tay chơi.”

Khăn tay tuy nhỏ, nhưng nếu làm từ ngũ bảo, thì cũng là thứ khiến thiên hạ kinh diễm.

Lời nàng vừa thốt, chẳng những Phấn Đại dừng khóc, ngay cả nụ cười quyến rũ của Hàn thị cũng trở lại trên mặt.

“Nhị tỷ tỷ nói thật?” Phấn Đại vội hỏi.

Phượng Vũ Hành gật đầu, “Dĩ nhiên là thật. Ngươi và Tưởng Dung là muội muội, tỷ tỷ có thứ tốt dĩ nhiên sẽ chia sẻ cho bọn muội muộn, hy vọng, Đại tỷ tỷ vẫn thế, sẽ không cùng nhóm tiểu muội muội tranh này tranh nọ?”Lời nói nàng vừa chuyển, đã túm Phượng Trầm Ngư vào.

Phượng Trầm Ngư mới bị tín ngưỡng mẫu nghỉ thiên hạ trấn trụ cảm xúc điên xưồng, thiếu chút nữa cũng bốc lên, cũng may mấy năm nay, nàng khổ luyện tu dưỡng tính nhẫn nại cũng không phải không có ích, đem tham niệm đang sinh sôi ngừng lại, vẫn điều chỉnh hơn nửa ngày, mới dùng thanh âm đã điều chỉnh trả lời hai chữ: “Dĩ nhiên."

Mắt Tưởng Dung sáng lên, cũng như Phấn Đại hỏi: “Nhị tỷ tỷ cũng làm cho ta?”

Khi Phượng Vũ Hành nhìn Tưởng Dung, trong ánh mắt mang theo vài phần chân thành: “Bọn muội muội mỗi người một chiếc khăn tay, được chưa?”

“Tưởng Dung đa tạ Nhị tỷ tỷ!” Tưởng Dung cúi người hạ bái, vui vẻ dị thường.

Người Phượng gia bên này hàn huyên xong, Chu phu nhân đưa lễ vật cuối cùng cho Phượng Vũ Hành.

Lúc này, từ ngoài viện đi vào là hai nha hoàn, đều là bộ dáng mười bảy, mười tám tuổi, trên mặt không trang điểm, thanh thanh lệ lệ, làm người ta nhìn vào trong lòng liền thoải mái.

Chu phu nhân nói: “Đây là hai nha đầu Ngự vương điện họa tự mình chọn, đưa tới cho Nhị tiểu thư hầu hạ bên người.” Vừa nói vừa lấy từ trong tay tiểu nha hoàn hai chiếc rương, “Đây là khế ước bán thân của hai nàng, Nhị tiểu thư nhớ kỹ, về sau dùng người, chỉ khi khế ước bán thân ở trong tay ngươi, như vậy mới yên tâm.”

Xem như đây là lời khuyên của Chu phu nhân dành cho Phượng Vũ Hành, cũng cho cuộc sống cổ đại của nàng bài học chân chính. Lúc này Phượng Vũ Hành mới ý thức được tầm quan trọng của khế ước bán thân ở thời đại này, mà nắm giữ khế ước bán thân, sau này nàng dùng người mới chuẩn.

Chu phu nhân làm xong việc này xem như đã xong hết, Phượng Cẩn Nguyên khách khí mời nàng lưu phủ dùng cơm, bị Chu phu nhân cự tuyệt. Lúc gần đi lôi kéo tay Phượng Vũ Hành nhỏ giọng nói: “Nếu có việc, thì đến Tiên Nhã lâu ở phía tây kinh thành, nơi đó là của điện hạ.”

Phượng Vũ Hành gật đầu đáp ứng, lại cảm tạ Chu phu nhân lần nữa.

Rốt cuộc cũng tiễn tất cả mọi người của Ngự vương phủ, người Phượng phủ cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK