“Nhớ rõ, thật cùi bắp.” Lão Phong trả lời rất ngắn gọn. Từ Lâm Tĩnh lại có vẻ rất cao hứng: "Tôi thấy thứ hạng của anh cao như vậy, tay nghề cũng không tệ, ngày sau lại kéo tôi nữa đi!" Từ Lâm Tĩnh giống như một cái bánh bao biết nói, nói không ngừng. Phong Tuyết Hàn buồn cười, khóe miệng hiện lên một nụ cười, sau đó đáp lại một chữ: "Được." Từ Lâm Tĩnh lại cười "he he" một tiếng. Cùng lúc đó, cô ấy nhìn thấy con hồ ly nhỏ ở bên cạnh, sau đó
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.