Mục lục
Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lần đầu tiên gặp phải cớ sự này , khiến Vũ Nghê không kịp đối phó , chỉ lần lượt giải thích một câu :"Thật xin lỗi , tôi không phải mẹ của Lạc Dật . Chị à , chị hiểu lầm rồi !"

"Dì à , dì hiểu sai rồi , đây là mẹ con , không phải mẹ của Lạc Dật !" Hoan Hoan đứng ở gần bên , lễ phép giải thích , trợ giúp giải vây cho mẹ

Lạc Dật nhìn người bị hiểu lầm đang tỏ ra bối rối , khuôn mặt cậu bé vô cùng bình thản , ung dung chấp nhận sự tình . Ầy , dù có bị hiểu lầm , cậu bé cũng không muốn giải thích , người mẹ này xinh đẹp thế mà !

"Dễ hiểu thôi , cả hai đứa bé đều là con cô . Thằng nhóc này nhất định là con của cô , giống nhau đến thế là cùng , đừng ghĩ rằng có thể chối cãi !" Thấy tình cảnh con trai mình như vậy , cho dù người phụ nữ kia có cao quý đến đâu , vẫn có thể đứng trước cổng trường trút giận dữ dội .

Như là sợ Vũ Nghê chạy trốn , người phụ nữ liền nắm lấy quần áo của cô :"Nói đi , cô tính đền bù thiệt hại thế nào đây ?!"

Cậu bé tiểu học năm 3 với dáng người hơi mập đứng bên cạnh , trên trán dán một băng gạc thật to , vết thương xem ra không nhẹ . Nhìn thấy Lạc Dật , cậu bé càng thêm run sợ , nắm chặt tay người phụ nữ :"Mẹ , mẹ định gây gổ cùng mẹ của Lạc Dật sao ... Lạc Dật từng nói qua , nếu con mà dám đến nhà tìm người thân của nó , nó sẽ tiếp tục xử đẹp con !"

"Nhìn đi , con trai nhà cô bắt nạt con của tôi thành như thế này đây !" Người mẹ nào lại không đau lòng , không tức giận khi nghe con cái mình nói như vậy ?!

Vũ Nghê nhìn Lạc Dật , lại quay sang cậu bé kia , trong lòng chỉ biết kêu ‘trời’ . Hôm nay là vận xui gì thế không biết ?! Lần đầu tiên đến trường đón con gái tan học , ai dè gặp phải sự tình này "Chị à , trước tiên chị khoan hãy kích động . Thế này đi , chúng ta đi vào trong trường , để thầy cô chứng minh việc tôi không phải mẹ của Lạc Dật , có được không ?!" Đã làm ký giả hơn nhiều năm , gặp qua rất nhiều trường hợp khó giải quyết , Vũ Nghê rất nhanh thích ứng sự việc ~

"Vào trường ?! Cô và Lạc Dật giống nhau như vậy , còn tính dùng biện pháp chống chế này sao ?! Đừng nghĩ rằng có thể quay tôi vòng vòng , tôi không ngốc !"

"Chị à , chúng ta nên nói đến sự thật , chứ không nên tin vào cảm giác , đúng không ?!" Vũ Nghê cố gắng duy trì vẻ mặt ôn hoà , ngày đầu tiên xuất hiện đến trường đón con , cô không muốn làm trò đùa với người khác

"Vậy để mọi người nhận định đi , xem mọi người nói thế nào ?!" Người phụ nữ kéo thân thể Lạc Dật sang một bên , để cho người đi đường nhìn thấy

Lạc Dật rất phối hợp , gương mặt lộ ra tươi cười , chờ đợi mọi người ‘phán xét’ . Cậu bé nguyện ý làm con trai của dì ký giả , vô cùng sẵn sàng chấp nhận

Hình ảnh Vũ Nghê và Lạc Dật vừa đập vào mắt mọi người , lập tức tạo ra phản ứng :"Thật giống quá , cô gái này nhất định là mẹ đứa trẻ , còn không mau chóng bồi thường thiệt hại cho người ta đi !"

Tiếng chuông điện thoại từ trong bóp da Vũ Nghê vang lên , cô liền móc điện thoại ra :"Alô. . . . . ."

"Chị , cấp trên tìm . Chị sắp xếp thời gian , nhanh chóng trở về đài nha !" Tiểu Na ở đầu dây điện thoại huyên thuyên nói

"Ừ , Khoảng 30 phút nữa , chị sẽ trở về !"

Sau khi kết thúc cuộc gọi , Vũ Nghê chỉ biết thở dài , giờ là tình huống nào chứ ?! Nhìn thấy Lạc Dật đang cười toe toét với mọi người , cô càng sầu não :"Lạc Dật , con gọi điện thoại cho ba mẹ đến đi , dì còn có chuyện quan trọng , không thể nào ở mãi đây được !"

Lời của Lạc Dật vừa ra , lại khiến người ta kinh ngạc , còn Vũ Nghê chết đứng tại chỗ :"Mẹ , con không cố ý đánh thằng nhóc đó , chẳng qua nó cười nhạo mẹ , nói mẹ xấu xí , thậm chí còn nói chuyện thô lỗ , thái độ khinh miệt , thế nên con mới ra tay ! Mẹ của Lạc Dật mà xấu xí sao , hừ hừ , các người nhìn đi , mẹ của Lạc Dật là một người đẹp đấy , rõ ràng quá còn gì !" (Thằng nhóc này đểu y chang ba nó )

"Lạc Dật , con không được nói bậy !"

"Lạc Dật , cậu không được nói bậy !"

Vũ Nghê và Hoan Hoan đồng thanh hét lớn , tương đối tâm đầu ý hợp

Vũ Nghê bình tĩnh nhìn Lạc Dật , tâm trí lại như thấy được gương mặt của Lạc Ngạo Thực . Hình ảnh tươi cười này , thật giống quá

Trái tim dường như run lên , cô không tin lắc đầu liên tục

Làm sao lại giống như vậy ?! Thậm chí biểu hiện trên khuôn mặt nhỏ bé kia , luôn toát ra nét mặt y chang

"Hừ , thằng bé cũng đã thừa nhận , cô còn định chối đến bao giờ ?!" Người phụ nữ được nước lấn tới , lời lẽ càng thêm tự tin , vẻ mặt dữ tợn như muốn ăn thịt Vũ Nghê

Trong lòng còn đang khiếp sợ , cô chỉ muốn nóng lòng thoát khỏi tình trạng này , nên đành chấp nhận :"Chị à , thế bây giờ chị muốn gì ?!"

"Chi phí tiền thuốc tôi phải chi trả , còn có thực phẩm dinh dưỡng , cộng thêm tiền tổn thất tinh thần . . . . . ." Người phụ nữ đếm đầu ngón tay , ý muốn đòi tiền , không lời nào có thể miêu tả được.

"Tổng cộng bao nhiêu , cô nói rõ luôn đi ?!" Vũ Nghê thà đem tiền vứt bỏ , còn hơn đứng đây xấu mặt với hạng người này

"Ừ , tổng cộng 5000 nhân dân tệ !" Người phụ nữ không chút gượng miệng , nói rõ số tiền

A. . . . . .

Người này là thầy bói sao ?! Vừa đúng lúc cô mới rút ngay 5000 . Ý định dùng số tiền này mua thêm quần áo cho Hoan Hoan :"4000 nhân dân tệ , thế nào ?!"

"Hừ , coi như tôi xui xẻo , 4000 thì 4000 !"

Vũ Nghê đếm ra 4000 nhân dân tệ , đưa cho người phụ nữ . Cuối cùng cũng giải quyết xong. . . . . .

Khi hai mẹ con nhà kia đã đi rất xa , Lạc Dật mới bắt đầu kéo tay Vũ Nghê :"Dì à , con sẽ gọi điện thoại cho ba . Kêu ba đến đây trả lại tiền cho dì nha , dì đừng giận con , có được hay không ?!"

"Thôi , sau này con đừng hành động thế nữa , có biết không hả ?! Bây giờ dì có công việc , con mau kêu người nhà tới đón về đi , dì phải dẫn Hoan Hoan đi rồi !" Vũ Nghê dắt tay con gái , đối diện tiểu ác ma nói

"Không cần , dì à , dì chờ con đi . Con gọi ba đến ngay !" Lạc Dật nhanh chóng nắm chặt cánh tay Vũ Nghê , móc ngay chiếc điện thoại từ trong túi áo ra :"Chờ con một chút , con gọi điện thoại !" Chỉ vài giây sau , điện thoại đã reng . "Ba. . .ba . . .là con"

Đầu dây điện thoại mới thông , đã nghe được âm thanh của Lạc Ngạo Thực :"Về đến nhà rồi sao ?! Gọi điện thoại tới có chuyện gì ?!"

"Ba , ba nghe con nói . Vừa rồi đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn , cần phải bồi thường tiền cho người ta . Mẹ của bạn học đã thay con chi trả , tất cả hết thảy 4000 nhân dân tệ . Đây không phải là con số nhỏ , ba nên đến đây để trả lại tiền cho người ta , được không ?!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK