Mục lục
Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngoại trừ việc Bùi Tạp Tư đột nhiên trở về Mỹ, khiến mọi người có chút không vui. Nhưng mỗi người đều rất tích cực cố gắng tạo niềm vui cho những người còn lại. Vì Quan Tĩnh và Tưởng Vũ Hàng đã chia tay nên Lạc Ngạo Thực cố tình mời "Dì nhỏ" đến nhà cùng đón năm mới.

Tất cả người giúp việc trong nhà đều được cho nghỉ phép, trong nhà chỉ còn bốn người lớn và hai đứa trẻ. Không muốn ăn cơm tất niên bên ngoài, nên mọi người quyết định tổ chức bữa tiệc tất niên thật lớn tại nhò.

Tự mình nấu nướng mọi thứ khiến Vũ Nghê vô cùng mệt mỏi. Bởi ngoài cô ra, người biết "xuống bếp" duy nhất... chỉ sợ là có duy nhất cô bé Hoan Hoan. Còn ba người họ 'Lạc' kia, cộng thêm người phụ nữ họ "Quan" căn bản toàn là người "mù phòng bếp"

Sau khi đặt cái móng heo vào nồi. Vũ Nghê xoay người lại, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt thật sự muốn hét lên....

Đây còn là nhà bếp sạch sẽ xinh đẹp sao? rau quả xanh biếc "trôi" đầy dưới nền đất trắng, xin chú ý là "trôi" đó nha. Bời vì lúc này trong phòng bếp giống như là xảy ra nạn lụt vậy, khắp mặt đất đều là nước.

Mà cách đó một đoạn Lạc Tư Vũ và Quan Tĩnh đang ngồi trên hai viên gạch dưới mặt đất, nỗ lực giữ chặt cây cải dầu trong tay, tiếp đó vặt sạch toàn bộ lá cải, chỉ còn lại trơ trọi một cái cuống! Đúng lúc này Lạc Ngạo Thực dẫn theo hai đứa trẻ đi từ bên ngoài vào, trên tay còn cầm thêm vài viên gạch chuẩn bị đi vào phòng bếp.

Biết sắp gặp trở ngại Vũ Nghê ôm đầu, cố gắng đè nén cảm xúc cao giọng hỏi: "Mọi người đang làm gì? có thể nói cho tôi biết được không?"

Tư Vũ và Quan Tĩnh vô cùng ăn ý, đưa mắt nhìn nhau, nhún vai không nói. Trong ánh mát chính là 'Không phải cậu đã nhìn thấy rồi sao, lại còn hỏi có chuyện gì? cần gì mình phải trả lời?'

Ánh mắt sắc nhọn của Vũ Nghê lập tức lia về phía Lạc Ngạo Thực, hi vọng anh có thể cho mình câu trả lời.

Vẻ mặt Lạc Ngạo Thực liền "đẹp" hơn rất nhiều, trên gương mặt anh tuấn nở nụ cười chờ được khen ngợi, giống như anh đã làm chuyện cực tốt. "Bà xã, anh làm những thứ này đều là vì em, bây giờ trong bụng em đang có cục cưng. Không thể để chân bị lạnh được. Mau, đứng lên mấy viên gạch này, mỗi chân đặt lên hai viên gạch...."

Lời của anh còn chưa nói hết, lập tức bắt gặp ánh mắt kháng nghị của em gái và "dì nhỏ", còn là ánh mắt kháng nghị vô cùng mãnh liệt.

Đầu tiên là dì nhỏ - bậc bề trên, dùng giọng nói tiêu chuẩn của phát thanh viên chất vấn. "Tại sao dưới chân bà xã cậu là bốn viên gạch, trong khi đó dưới chân cả tôi và Tư Vũ chỉ có hai viên? cậu như vậy không phải là quá thiên vị sao? Không sai, Vũ Nghê là bà xã của cậu.... Nhưng mà dù sao tôi cũng là dì của cậu, đối với người bề trên, không phải cậu cũng nên chăm sóc một chút sao?"

Quan Tĩnh vừa dứt lời, giống như một chiếc cầu bệp bênh, Tư Vũ lập tức tiếp lời: "Anh trai, anh làm vậy là quá thiên vị, cũng chỉ là mấy viên gạch thôi chứ đâu phải vàng bạc đá quý gì, sẽ làm anh tiêu tốn tiền của sao? Phía sau nhà có cả đống gạch, mà ba người phụ nữ chúng em ở đây anh lại phân biệt bên nặng bên nhẹ như vậy thực sự khiến người tá tức giận vô cùng?” sau khi nói xong, Tư Vũ cố ý trừng mắt nhìn!

"Ha ha..." Quan Tĩnh lập tức bật cười, sau đó cổ vũ nói: "Ồ, Tư Vũ đúng là không tồi, không nói thì thôi, nhưng một khi đã nói nhất định sẽ nói đúng nói trúng vấn đề, hơn nữa ngữ điệu còn rất dễ nghe. Đúng rồi, năm sau em có muốn ra ngoài làm việc không? đã nghĩ tới chuyện muốn làm gì chưa?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK