Mục lục
Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Ha ha . . . . . ."

Cô đáp trả một phen , nhận lại là một tràng cười khinh bỉ . Tầm mắt mông lung bên ngoài cửa sổ quay sang phía cô . Tia sáng chói chang rọi vào bên trong , phản xạ khung cảnh huyền ảo , nhìn anh bây giờ càng thêm sang trọng quý phái :"Địa vị xã hội , đầy đủ năng lực ?!" Anh nghi ngờ nhìn cô khinh thường

"Em là phát thanh viên nổi tiếng , ít nhiều mọi người đều biết đến em , chẳng lẽ đây không phải địa vị xã hội ?! Thu nhập hàng tháng khá cao , tiền bạc dư thừa đủ sức nuôi dưỡng Lạc Dật , là thứ năng lực anh đang ám chỉ" Khả năng tiếp xúc với các quan chức cấp cao cũng như những người có tiền , không ai mà không biết đến cô . Vũ Nghê tự tin ngẩng cao đầu nói , cố gắng tranh luận phải trái .

Cô nhất định phải thuyết phục được anh , vì sao cứ xem thường cô ?! Sáu năm nỗ lực để có thành tích này , không phải để người khác tỏ ra khinh bỉ

Vũ Nghê bình tĩnh đứng trước mặt anh . 6 năm kinh nghiệm đủ làm cô kiên cường , những thứ này là do cô tích lũy được từ trong công tác . Đối với sự kiêu ngạo của Lạc Ngạo Thực , chỉ có hành động thế này , mới làm mất đi run rẩy trong lòng , ngang nhiên chống đỡ trước mặt anh ta .

Hai người bọn họ nhìn thẳng vào mắt đối phương , tạo thành phạm vị đối chọi lẫn nhau .

Mấy giây trôi qua , Lạc Ngạo Thực khẽ cười một tiếng , quay đầu chỗ khác , giống như tỏ vẻ đầu hàng :"Nữ phát thanh của đài MBS ?! Thu thập khá cao ?! Nghe qua điều kiện em nói không tệ . . . . . ." Anh mỉa mai hỏi , sau đó chuyển vô đề tài :"Vậy xin hỏi em , Phó Vũ Nghê , cổ đông lớn nhất của MBS là ai ?! Người nào mới có quyền quyết định ?!"

Câu nói của anh vô tình đả kích cô . Phải rồi , lợi thế không thuộc về mình , bất quá mình cũng chỉ là làm công ăn lương , mà anh lại là ông chủ .

Nhưng là ——

Cô nhanh chóng nở ra một nụ cười , nheo mắt đáp lại ý kiến của mình :"Lạc tổng , chẳng lẽ trong lòng anh luôn coi thường nhân viên ?! Đừng quên , nếu không có nhóm người ưu tú như chúng tôi , công ty liệu có thuận lợi ?! Đóng góp của em đối với MBS mà nói , không phải quá ít ?! Nếu anh muốn dùng thân phận ông chủ để đuổi em đi , phải chăng cách đó quá ư thấp hèn ?! Tin này lan ra , không phải mình anh gánh chịu , mà còn trở thành trò cười cho mọi người !"

Lạc Ngạo Thực ngưng mắt nhìn gương mặt kiêu ngạo đối diện , từng bước đi tơi gần . Sau đó đè thấp khuôn mặt của mình , phun ra hơi thở nóng bỏng

Vũ Nghê cố gắng chống đỡ , kìm nén nỗi sợ trong lòng , đối mặt với Lạc Ngạo Thực . Nhưng là trên miệng chỉ biết lắp ba lắp bắp :"Anh. . . . . ."

"Phó Vũ Nghê , em nói rất đúng . Chỉ là sự thật vốn dĩ phù phiếm , chiếc muỗng dù thẳng cỡ nào , người ta vẫn bẻ thành cong . Đạo lý này , có thể em chưa nghe qua ?! Anh chỉ muốn em biết rằng , dù cho em có năng lực thế nào , địa vị ra sao , em đâu đã sánh bằng anh ?! Anh chính là giấu sự tồn tại của Lạc Dật , thế thì sao ?! Anh vẫn có thể mời đến luật sư giỏi nhất , đứng ra biện hộ cho mình. . . . . ."

"Ha ha , tìm một luật sư biện hộ ?! Lạc Ngạo Thực , anh đừng quên , cuối cùng anh cũng thừa nhận , liệu sự thật này có để quan tòa tin anh ?! Nhờ một người biện hộ tốt nhất , phần thắng có thuộc về bên anh ?!" Vũ Nghê tỉnh táo nói xong , đồng thời tự nhủ trong lòng . Đúng vậy , càng phân tích càng thấy mình đúng

Khuôn mặt anh liền trở nên u ám , vì lời nói đó mà tức giận trong lòng . Cô ấy ngày càng thông minh , lợi hại hơn trước rất nhiều . Lúc đó , mình cứ nghĩ rằng , cô ấy sẽ quên đi mọi chuyện , không nhắc tới sự việc hầu tòa . Nhưng là cứ theo đà này , khả năng phần thắng thuộc về cô ấy khá cao

"Lạc Ngạo Thực , nếu anh không giao thằng bé cho em , vậy thì không còn cách nào khác , chúng ta phải đem chuyện xưa hầu tòa . Danh dự của em quá nhỏ bé , còn anh thì ngược lại , đường đường là chủ tịch tập đoàn Lạc thị , vốn có tiếng trong giới thương trường , thế nhưng lại làm ra chuyện hèn hạ , vô liêm sỉ này , nhất định sẽ bị mọi người chỉ trích . Theo anh , ai sẽ thảm hơn ai ?!" Vũ Nghê hướng bước chân về phía Lạc Ngạo Thực , thái độ tương đối hùng hổ .

Cô ngẩng mặt nhìn vào anh , khóe miệng nở nụ cười tươi , bộ dáng đắc ý liên tục , trông cô bây giờ rất mạnh mẽ . Dùng phương cách im lặng , chờ đợi câu trả lời của anh . Nhưng là nửa phút , một phút trôi qua , cũng không nghe được hồi đáp

Cảm giác thắng lợi vô cùng sung sướng , tựa hồ như nhỏ giọt mực tràn xuống một tấm giấy trắng , càng khuyếch trương , càng lớn . Cô biết rằng mình đã chạm trúng điểm yếu của anh , khuôn mặt xinh đẹp nhẹ nhàng nhíu mày :"Thế nào , anh còn không muốn giao Lạc Dật cho em ?!"

Mặc dù không thấy gương mặt điển trai xuất hiện dấu hiệu sợ hãi , nhưng là biểu tình của anh ta có chút khó khăn , rõ ràng cũng biết phần thắng không thuộc về mình , nhất định sẽ trả Lạc Dật cho cô !

Vũ Nghê mỉm cười , chờ đợi thỏa thuận giữa hai bên !

Trên mặt cho dù tươi cười , nhưng mà trong lòng cô đau như cắt , bởi vì cô thật sự quá nhớ Lạc Dật , muốn ngay lập tức ôm lấy thằng bé !

Lạc Ngạo Thực bị chất vấn đến yếu thế hơn , nhưng mà nụ cười trên miệng của anh vẫn vậy . Gương mặt tuấn tú chậm rãi cúi đầu , hành động này hoàn toàn áp đảo Vũ Nghê . Hai tay anh nhàn nhã đặt trong túi quần , khóe môi cong lên , ngưng mắt nhìn người phụ nữ xinh đẹp đối diện , chậm rãi ép cô lùi về góc tường :"Tốt , nếu em không sợ Lạc Dật bị tổn thương , chúng ta cứ đến tòa án . Để thằng bé trở thành tiêu điểm của xã hội , khiến cho mọi người đều biết , Lạc Dật chính là con trai của tổng giám đốc Lạc thị cùng nữ phát thanh Phó Vũ Nghê . Tự dồn con mình vào trong thế bí , áp lực bởi giới truyền thông , liên tục đối mặt với đám chó săn ?! Hoặc là vô tình biến thằng bé thành món mồi ngon cho bọn bắt cóc , để cho thằng bé ở thế nguy hiểm . Nếu em cảm thấy điều đó là tốt , thì em cứ làm . Phó Vũ Nghê , đây chính là thứ em muốn , vậy em cứ đi mà khởi tố anh !"

Lời của anh như tiếng chuôn đồng , cảnh tỉnh tâm trí của cô . Phải , nếu như chuyện này vỡ lỡ , người chịu tổn thương nhiều nhất , chính là Lạc Dật , con trai đáng yêu của cô . Vũ Nghê không nói không rằng , nặng nề lui về một bước , thái độ kiêu ngạo trên mặt biến mất , nụ cười càng thêm bi ai ——

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK