Mục lục
Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vũ Nghê nghi ngờ nhìn điện thoại , sau đó lại đem cất vào , móc ra cái chìa khóa cửa ——

Khi ánh đèn của tầng 12 sáng lên . Tưởng Vũ Hàng mới chuẩn bị mở cửa xe

Đang lúc ấy thì chiếc xe con trong bóng tối tăng tốc như tên bắn , lướt nhanh qua người hắn , chỉ còn mấy centimét nữa thôi là có thể đụng ngã hắn "Này , có biết lái xe không hả ——"

Xe dừng ngay lại , chủ xe giống như cố ý khiêu khích Tưởng Vũ Hàng , ném ra một tàn thuốc , ngay sau đó liền vọt đi ——

Vũ Nghê mặc một bộ váy ngắn màu vàng của nhãn hiệu nổi tiếng , đi cùng tổng giám đốc đài truyền hình MBS đến một khách sạn trứ danh , sau đó đi lên căn phòng riêng ở tầng 2

Thiết bị quanh phòng được lắp đặt tráng lệ , đủ lớn để chứa ba mươi người , theo mô hình nhỏ tụ họp xum vầy . Trên trần là một đèn chùm pha lê với kiểu dáng sa hoa , được kết hợp hài hòa cùng ánh sáng màu vàng , làm căn phòng càng thêm lộng lẫy . Căn phòng thật sự rất to , ngoại trừ hai người bọn họ ra , thì không còn thấy những ai khác !

Đôi mi thanh tú nhíu lại , thân thể Vũ Nghê nhẹ nghiêng người qua hỏi Tưởng Vũ Hàng "Chỉ có hai người chúng ta thôi sao ?!"

Tưởng Vũ Hàng cũng có chút kinh ngạc "Ha ha. . . . . . Quả nhiên là chủ tịch tập đoàn lớn có khác . Chỉ là một bữa ăn tối , lại có thể đặt ngay căn phòng sang trọng này !"

"Chỉ một người ?!" Cô cứ cho là phải đến vài nhà tài trợ

"Đúng vậy , hôm nay chỉ có một nhà tài trợ thôi em . Nhưng đối phương có đem theo bạn gái hoặc trợ thủ hay không , anh cũng không rõ lắm !" Tưởng Vũ Hàng nhún vai một cái

"Chỉ có một nhà tài trợ , sao anh không nói sớm một chút ?!" Vũ Nghê oán trách nói , biết thế này thì cô đã chọn ngay bộ đồ bình thường rồi

"Thế nào ?! Chỉ có một công ty đối tác , cho nên người chủ trì của đài phát thanh truyền hình nhà ta uất ức lắm ư ?!" Đang lúc ấy thì một giọng nói trầm ổn ở trong phòng vang lên

Đưa lưng về phía cửa gian phòng , thân thể của Vũ Nghê trở nên cứng đờ , giống như một pho tượng sáp , ngồi yên bất động . Là hắn , Lạc Ngạo Thực . Hắn làm sao lại xuất hiện ở thành phố này ?!

Nghe được thanh âm của người mới đến , Tưởng Vũ Hàng lập tức nghênh đón , chìa cánh tay ra "Lạc tổng giám đốc , anh khỏe chứ . Có thể tận mắt nhìn thấy người thật như anh , thật làm tôi vinh hạnh quá !"

Lạc Ngạo Thực ung dung để một tay lên bả vai Tưởng Vũ Hàng "Tưởng tổng giám đốc đã đích thân tới đây , đương nhiên tôi mới là người được hân hạnh chứ !" Mặc dù lời nói rất khiêm tốn , nhưng động tác của hắn lại đầy ngạo mạn

Vũ Nghê ngồi trên ghế sa lon , tinh thần còn chưa kịp phục hồi lại , thì trong lòng đã bắt đầu hơi run rẩy.

Hai người đàn ông buông lỏng lẫn nhau sau khi đã chào hỏi qua loa

Lạc Ngạo Thực là rất tự nhiên đưa ánh mắt nhìn về phía người phụ nữ bên kia "Nói vậy , đây chính là mỹ nữ của đài MBS , kiêm nữ phát thanh truyền hình - cô Phó Vũ Nghê ?!"

Ánh mắt của Tưởng Vũ Hàng vẫn còn ở trên người Lạc Ngạo Thực , sau đó theo tầm mắt của đối phương , mới phát hiện ra bạn gái mình vẫn đang sững sờ ngồi trên ghế "Vũ Nghê , Vũ Nghê . Lạc tổng giám đốc muốn nói chuyện với em kìa !" Hắn nhỏ giọng thúc giục

Đến vài phút sau Vũ Nghê dường như mới bừng tỉnh , phút chốc cô trấn định tâm tư , từ trên ghế salon đứng lên , trên mặt bình tĩnh mỉm cười , tự tin hướng phía Lạc Ngạo Thực

"Nghe danh Lạc tiên sinh đã từ lâu , hôm nay tôi may mắn mới được gặp , thật khiến người ta vừa mừng lại vừa lo . Lạc tiên sinh , anh khỏe chứ !" Vũ Nghê khẽ ngẩng mặt , ánh mắt không chút né tránh nhìn hắn , hào phóng vươn tay để chào hỏi

Tuy thân phận trước đây từng là vợ chồng , thế nhưng hành động và cử chỉ đầy xa lạ , nhìn họ diễn cảnh tay bắt mặt mừng , căn bản người ngoài không biết được ! Lạc Ngạo Thực nhìn chằm chằm vào khuôn mặt quen thuộc kia , con ngươi phút chốc lóe lên kinh ngạc.

Sáu năm không gặp , bây giờ so với ngày trước , cô càng thêm xinh đẹp , ngũ quan trên mặt hòa hợp đến hoàn mỹ , cộng thêm bộ dạng trưởng thành lộ ra cả sự thông minh . Vóc người của cô lúc này không khác gì năm hai mươi tuổi . À , không đúng . Phải nói là thời điểm này không giống lắm , ngực lớn hơn một chút , mông thì vểnh thêm , thắt lưng càng thêm nhỏ lại

Chết tiệt , cô thế mà lại có thể hấp dẫn ánh mắt và tinh lực của hắn , lại càng có thể khiêu khích sự ham muốn ở nơi nhạy cảm đó . Ngay giờ đây , hắn chỉ muốn đem lấy cô áp sát vào tường , dán chặt trên người cô , cùng cô thỏa mãn tâm lý

Dục vọng ở phía bụng dưới khơi mào đi lên , một loại cảm giác nóng rang như điện chảy quanh toàn thân , chính hắn cũng có thể phát giác được da nóng bỏng đến đáng sợ . Chỉ là con người cô trông trưởng thành hơn , thế mà lại làm hắn xao động đến bồn chồn

Vẻ mặt lộ ra một nụ cười quen thuộc , giống như một vị vua quân vương cầm tay của cô , sau đó nâng lên——

Hắn đè thấp gương mặt , in lại một nụ hôn thật sâu trên mu bàn tay Vũ Nghê "Tôi sớm đã nghe nói về cô , một nữ phát thanh viên vừa nổi tiếng lại tài năng , hôm nay mới có dịp gặp mặt , quả nhiên là danh bất hư truyền !"

Nếu cô đã giả bộ không biết hắn , thì cớ gì hắn phải phơi bày mọi chuyện quá sớm

Có biết hay không , kết quả cuối cùng cũng chỉ có một —— Cuối cùng , cô vẫn là của hắn !

Vũ Nghê không tỏ vẻ e sợ , sau đó thu hồi lại tay phải "Cám ơn Lạc tổng giám đốc quá khen ngợi , thật ra thì tôi chỉ quan tâm đến công việc có làm được tốt hay không mà thôi !"

"Thật xin lỗi , cô Vũ Nghê à , đừng bao giờ nhắc tới hai chữ ‘công việc’ . Sau khi tan sở mà còn nhắc tới hai chữ này , tôi sẽ nhức đầu lắm !" Lạc Ngạo Thực đau khổ vẫy tay , cười nói.

Sau đó hắn giơ tay lên , ý bảo "Mời ngồi !"

Mặc dù cái bàn rất lớn , nhưng cả ba người cũng không thể ngồi mỗi người một hướng . Cho nên cả ba đều ngồi ngồi xuống ngay chỗ mình đang đứng , Lạc Ngạo Thực là rất tự nhiên ngồi ngay bên cạnh Vũ Nghê

Người quản lý khách sạn lúc này đi tới , đưa lên thực đơn

Lạc Ngạo Thực đem thực đơn đưa đến trước mặt khách , nhiệt tình chào hỏi "Tôi đây vừa mới đến đây , đối với nơi này quả thật chưa quen thuộc lắm . Cho nên làm phiền hai người chọn giúp thức ăn , để tôi có thể thưởng thức món ngon của vùng này !"

Lúc hắn nói chuyện không biết vô tình hay cố ý , từng cổ hơi nóng hướng về phía cổ trắng tuyết của Vũ Nghê , khiến Vũ Nghê cảm giác lo lắng không thôi

"Lạc tiên sinh quá khách sáo rồi , món ăn ở đây thật ra cũng không tệ . Chúng tôi là khách , nên anh cứ tùy tiện quyết định đi !" Tưởng Vũ Hàng ngồi ở một chỗ khác , có chút khoe mẽ địa bàn của hắn

Lạc Ngạo Thực có chút khó xử nhíu mày , vẻ mặt này ít khi xuất hiện trên ngũ quan anh tuấn kia "Không tệ ?! Làm sao có thể biết được là không tệ đây ?! Thức ăn cũng giống như phụ nữ , chưa thưởng thức được hương vị của nó , thì đừng nên phán đoán . Bộ dáng càng tốt , sẽ càng thích hợp với mình —" Hắn lại cố ý đến gần Vũ Nghê , nhưng quả thật đối với Tưởng Vũ Hàng lại là một đề tài thú vị . "— Nhưng trong thực tế , chúng ta phải dùng qua , thì mới biết được , rốt cuộc vẫn là không phù hợp với mình , đến cuối cùng thì cũng chưa đủ mỹ mãn —" Hắn cố ý đem từ ‘dùng’ nhấn mạnh , sau đó khiêu khích liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh — Phó Vũ Nghê (Cỏ phải công nhận câu này của anh LNT quá thâm luôn )

Trong phòng này rõ ràng chỉ có một mình cô là phụ nữ , hắn chính là đang nhục mạ cô . Trong đầu Vũ Nghê nhất thời nổi lên cơn thịnh nộ , chuẩn bị mở miệng đáp lễ hắn —

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK