Mục lục
Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Càng đến gần phòng Tư Vũ , tiếng động mờ ám càng lớn dần , thậm chí có thể nghe được tiếng bú mút , lâu lâu lại tạo nên âm thanh ‘phụp phịt’ ——

Vũ Nghê không những đỏ mặt mà toàn thân còn nóng rang lên . Trời ạ , cô cũng biết là Tư Vũ và Bùi Tạp Tư có quan hệ mập mờ , nhưng không nghĩ tới bọn họ tiến triển đến bước này .

”Chết tiệt . . . . . .” Lạc Ngạo Thực hét nhẹ , chuẩn bị đạp cửa . . .

“Đừng. . . . . . anh không được làm vậy . Hành động thế này , dè chừng tổn thương đến Tư Vũ , làm sao cô ấy có thể chịu nổi . . . . .” Vũ Nghê dùng sức ôm Lạc Ngạo Thực , trấn an anh

“Vậy thì để mặc tên khốn kia chèn ép Tư Vũ ?!” Anh cũng không dám lớn tiếng . Tầng hai còn có Lạc Dật và Hoan Hoan , nếu làm to chuyện , bọn nhỏ tỉnh dậy , dẫn đến mất mặt .

Mặt của Vũ Nghê đỏ hơn , nhíu mày , dùng sức kéo thân thể anh , nhỏ giọng nói ra suy nghĩ của mình :”Em cảm nhận được . . . . . . Hình như Tư Vũ cũng tự nguyện !”

“Shit , em điên rồi sao , nói lung tung gì đấy ?! Chẳng lẽ em còn không rõ , trong phòng xảy ra chuyện gì ?!” Sắc mặt của anh giận đến đỏ bừng , bộ dạng mất khống chế , hiếm khi thấy biểu hiện này của anh .

Có thể thấy được , anh rất thương yêu cô em gái này ~!

“Tên khốn Bùi Tạp Tư dám cưỡng bách Tư Vũ , cậu ta cho rằng con bé mắc chứng tự kỷ , không thể mở miệng , muốn làm gì thì làm ?!”

Lạc Ngạo Thực thật sự tức giận , chuyện Tư Vũ bị người ta cưỡng hiếp rồi bán , Bùi Tạp Tư lại đối xử thế này , ít nhiều sẽ gây tổn thương cho cô lần nữa .

Vũ Nghê túm ống tay áo của Lạc Ngạo Thực , hi vọng anh tỉnh táo lại . Thật ra cô muốn nói với anh rằng , tiếng rên rỉ này , không hẳn cô ấy từ chối . Có điều , khó thốt ra miệng .

Nhìn thái độ giận dữ , cô sợ chính mình cũng bị anh đánh :”Chờ sau chuyện này , anh tìm Bùi Tạp Tư nói chuyện , còn em đi tìm Tư Vũ hỏi rõ , thế này có tốt hơn không ?!”

“Không được . . . . . .” Lạc Ngạo Thực bác bỏ , nổi gân xanh nhìn về phía Vũ Nghê . ”Em có ý gì ?! Vũ Nghê , anh thật sự không hiểu nổi em ?! Em đang bênh vực cho cậu ta hay đứng về phía của anh ?! Lại còn , đợi xong chuyện này mới tìm hiểu kỹ ?!”

“Anh . . . . .” Cô rất muốn gõ vào đầu anh một cái , tại sao bây giờ anh đần như vậy ?! Chẳng lẽ con người ta khi lớn tuổi , đổi lại là sự già nua ngốc nghếch ?! Lại còn mắng cô trợ giúp cho Bùi Tạp Tư ?! Xem ra anh thật sự điên rồi

Anh tức giận , không phải là cô không biết :”Lạc Ngạo Thực , nếu như anh định xông thẳng vào , tốt thôi , anh cứ làm đi . Nếu anh thật sự quan tâm đến em gái mình , sớm nên chú ý chuyện này , chứ không phải đợi đến khi sự việc xảy ra , đầu đuôi chưa rõ , liền muốn đạp cửa đi vào . . . . . .”

Nghe xong lời cô nói , anh chỉ ‘hừ’ một tiếng .

Thấy anh đã bình tĩnh lại , lòng cô có chút vui mừng , ít ra anh cũng còn nghe lời khuyên của cô . Dáng vẻ ngày trước ngạo mạn bao nhiêu , so với bây giờ chẳng phải khá hơn ?!

Sáu năm trước anh đứng trước mặt cô luôn tỏ ra hoàn mỹ , ưu nhã , ngông cuồng . Thời điểm đó , cảm giác dịu dàng anh đối với cô ắt hẳn là một khoảng cách rất xa , xa tận chân trời , không cách nào tới gần được trái tim anh .

Lúc ấy cô giống như một con chó nhỏ , thích thì anh tới trêu chọc , không thì đạp phăng chỗ khác . Ở trong lòng anh , cô giống như những người phụ nữ khác tiếp cận vì tiền , mặc cho cô muốn cải thiện quan hệ hai người , anh cũng không thèm đếm xỉa . Quá khứ và hiện tại thật khác quá , anh bây giờ rất nghe lời cô , luôn coi trọng cảm xúc của cô .

Cô khẽ nhón mủi chân , dùng sức hôn lên mặt anh một cái , phát ra một tiếng ‘chụt’ thật kêu . Cô chủ động hôn , khiến anh hơi ngỡ ngàng , không thích ứng , liếc một cái :”Tại sao hành động như thế ?!”

Trong hành lang tràn ngập thanh âm mập mờ , tạo cho người nghe cảm giác ngại ngùng , cô chợt dùng sức kéo anh rời khỏi căn phòng , ý bảo có gì nói chuyện sau !

Từ khi vào phòng cho tới bây giờ đã là một giờ năm phút , sắc mặt Lạc Ngạo Thực vẫn rất khó coi , nằm ở bên cạnh anh , cô nhiều lần nghĩ đến cảnh tượng sau đó của Bùi Tạp Tư .

Sẽ không có ngày này năm sau , sẽ là ngày giỗ của Bùi Tạp Tư ?! Không , không , không được . Vũ Nghê cầm một cây viết bi lên , dùng cán bút đùa nghịch mũi của Lạc Ngạo Thực .

“Hắt xì . . . . . .” Lạc Ngạo Thực nhạy cảm hắt xì hơi , chụp lấy cánh tay tác quái , nghiêng mặt sang nhìn :”Lại dám đùa bỡn anh ?! Không biết rằng trong lòng anh đang rất phiền sao ?!”

“Ha ha . . . . . . Biết chứ , có điều em muốn thay đổi không khí một tý nha !” Cô chợt nâng người , tựa vào khuỷu tay anh . Ừ ~~ thật thích dựa vào ngực anh , vạm vỡ , rộng rãi , khiến cô cứ muốn ôm trọn cảm giác này .

“Thay đổi không khí ?! Nếu như là trước khi xảy ra chuyện kia, anh thề sẽ không bỏ qua cho em ~!” Chỉ là đầu óc rối tinh rối mù , chẳng còn tâm tình ham muốn cùng cô .

“Ha ha. . . . . . Này , anh và Bùi Tạp Tư là bạn bè bao nhiêu năm rồi ?! Chẳng lẽ anh không phân biệt được tính cách của cậu ấy hay sao ?!” Vũ Nghê ngưng mắt nhìn Lạc Ngạo Thực , không thể phủ nhận , bất luận là từ góc độ nào , anh đều hoàn hảo như vậy . Hơn nữa bây giờ cô mới phát hiện , lông mi của anh dài thật , nếu quan sát phiến diện ở một bên , có thể so sánh với sợi lông tơ của bàn chải nhỏ

“Quen biết rât nhiều năm , rất hiểu rõ cậu ta . Tuyệt chiêu lừa tình tuyệt đối không phải là hạng bình thường , nhất định là dùng thủ đoạn gạ gẫm Tư Vũ . Tư Vũ lại đang có bệnh . . ”

“Tư Vũ chẳng qua không muốn nói chuyện , em luôn cảm thấy cô ấy dường như đã không còn bệnh . Rất thông minh , hiểu biết mình đang làm gì !”

“Chúng ta chỉ ngồi ở đây suy đoán , con bé suy nghĩ cái gì chưa chắc chúng ta hiểu được !”

Vũ Nghê cũng không tình hình xấu đi , suy nghĩ , chợt đổi đề tài , ngón trỏ đặt tại lồng ngực của anh , vẽ xung quanh một điểm :”Ngưu tầm ngưu , mã tầm mã , anh và cậu ấy chơi chung với nhau từ nhỏ , chắc là tính cách cũng giống một phần , xấu xa , rất hay lừa gạt con gái , đặc biệt tổn thương người ta ?!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK