Mục lục
Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vẻ mặt “chuyện gì đang diễn ra thế này” của Bùi Tạp Tư đang nhìn vào Tư Vũ. Tựa như cô đang kể một câu chuyện lạ kỳ khiến anh nghe không hiểu.

Bùi Tạp Tư vẫn đang ngồi xổm trước mặt Tư Vũ, đôi má vừa vặn trùng ngay bụng dưới của cô. “Mau đứng lên đi, không phải anh nói chỉ hôn một chút thôi sao? Chúng ta mau ra ngoài thôi.”

Thế mà Bùi Tạp Tư vẫn còn mang được vẻ mặt vô tội, “Thật sự mà nói anh không có ý nghĩ muốn thả em ra ngoài đâu vợ à, anh còn muốn thêm nữa” anh tựa như một tên đần độn, hai tay nâng lên bên hông Tư Vũ, ánh mắt ngày càng nhuốm màu tình dục sâu đậm, anh gần như điên cuồng.

Cùng anh dây dưa đã lâu như vậy thì biểu hiện hiện giờ của Bùi Tạp Tư như thế Tư Vũ không hiểu sao được, cô vội vàng lắc đầu. “Bùi Tạp Tư, không được như vậy, con gái đang ở bên ngoài, tuyệt đối không được đâu.”

“Đúng là anh thật không thể kiềm chế được nữa rồi, Tư Vũ, hiện giờ anh nhất định phải làm cùng em.” Bùi Tạp Tư khẳng định, đồng thời hai tay mạnh mẽ đi vào thăm dò bên trong quần của cô.

Tư Vũ khẩn trương như sắp chết, hai tay cô vẫn cứng rắn ngăn chặn hành động của anh. “Tạp Tư, anh đừng quậy nữa, con gái đang ở bên ngoài đó.”

“Chỉ cần em đừng dong dài, chỉ cần em ngoan ngoãn và nói nhỏ tiếng một chút thì không có vấn đề gì cả đâu, ngoan!” ngón tay của anh đang chạm vào nơi ẩm ướt trên chiếc quần vải mỏng manh của Tư Vũ, cố ý vẽ vòng tròng nơi ấy, đôi khi rất xấu xa dùng một chút lực làm nơi ấy lõm vào chút.

Một loạt hành động ấy của Bùi Tạp Tư đã khiến cho nơi tư mật của Tư Vũ sớm “động tình”.

Cánh hoa mềm mại chậm rãi đang “nở rộ”, khiến cho Tư Vũ vùng vậy không ngừng. “Đừng mà, dừng lại đi, chúng ta về nhà được không?”

“Im lặng một chút, em sẽ khiến con gái tỉnh giấc đó, nếu để con gái biết thì lúc đó người xấu hổ chỉ có em.” Bùi Tạp Tư buông lời cảnh cáo, đồng thời một bàn tay sắp kéo chiếc quần đã ướt đẫm của cô xuống.

Tất đã bị tuột xuống bên chân, rồi qua cả mắt cá chân, cuối cùng những thứ mà Bùi Tạp Tư thấy là chướng ngại đã bị lột ra khỏi cơ thể của Tư Vũ.

“Tạp Tư....”

“Ha ha, em càng giãy giụa, càng la hét thì chi khiến anh càng có hứng thú hơn thôi, đương nhiêu anh rất cỗ vũ hành động này của em, em càng giãy càng la thì càng tốt. Nhưng mà vợ à, anh phải nhắc nhở em một chút, em nhất định phải nhỏ tiếng một chút nha...., néu không thì thật sự con gái sẽ bị em đánh thức đó.” Bùi Tạp Tư đứng lên, đôi môi mỏng nói nhẹ nhàng bên tai cô như đang khiêu gợi.

Nghe qua tựa như tốt bụng nhắc nhở cô, nhưng suy nghĩ kỹ chút là lấy con gái uy hiếp mình, điều này làm cho Tư Vũ thật sự tức giận. “Nếu bây giờ anh không đi ra ngoài thì em thật sự không tha thứ cho anh.”

“Vợ à, hiện giờ quần đều đã cởi ra hết rồi.” Tay Bùi Tạp Tư dời xuống nơi tư mật va vuốt ve cánh hoa của Tư Vũ.

Hắc...

“Vợ à, anh sẽ thả em ra, nhưng mà chút nữa mới thả được.” Lời nói đậm mùi sắc dục lượn lờ bên tai Tư Vũ.

Nói xong, anh dễ dàng ôm cô lên, để cho lưng cô dựa vào vách tường lót gạch men sáng bóng phía sau và nhẹ nhàng tách hai chân cô ra.

Hai chân Tư Vũ quấn bên hông anh,

Tư Vũ âm thầm kinh hô, theo phản xạ bấu víu bờ vai anh, khẩn trương nhìn anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẽ bất lực. “Nhẹ nhàng, anh nhất định phải thật nhẹ nhàng.”

Bùi Tạp Tư hôn môi cô để trấn an, để cho cô anh tâm, anh nâng đôi bàn tay đến vòng ngực của cô và nhẹ nhàng xoa. Không ngừng xoa nhè nhẹ tựa như an ủi....

Tư Vũ toàn thân run rẩy, vì để ổn định lại thân thể chính mình, không thể tạo tiếng động lớn nên cô chủ động bấu chặt bên eo của anh. Cùng anh ôn nhu hoan ai.

Sau một hồi được “vỗ về”, dần dần cô cảm thấy rất thoải mái, cả người mềm oặt ngã xuống bên thân anh.

“A....Ưm....” cái miệng nhỏ bé của cô không kiềm lại được liền bật ra âm thanh yêu kiều khiến cho ai kia càng trở nên ham muốn.

Bùi Tạp Tư cởi bỏ khóa kéo trên quần của mình, “vật đàn ông” đã sớm cương cứng, trướng to.

Đặt bên ngoài cánh hoa của cô không ngừng nhẹ nhàng động chạm, trượt lên trượt xuống khiến cho Tư Vũ càng run rẩy.

Hành động này kích thích cho cánh hoa nơi ấy từ từ mở ra. Lúc này Bùi Tạp Tư cảm thấy Tư Vũ rất xứng đáng là “tiểu yêu tinh” của anh.

“Miệng” của “vật đàn ông” và cánh hoa của Tư Vũ dính sát vào nhau tại trên chiếc eo thon dài của anh.

Lúc này phong thái cua Tư Vũ thật sự xinh đẹp, khiến cho anh lạc bay hồn phách, nhanh tay ôm lấy chiếc eo thon mảnh khảnh của cô để cho “vật đàn ông” của mình từ từ bị cánh hoa ấy nuốt vào bên trong.

“Ưm.....A...” cái miệng nhỏ nhắn của Tư Vũ mở ra và nhẹ nhàng rên rỉ.

Để cho vật sở hữu của Bùi Tạp Tư từ từ trượt vào, hai mắt Tư Vũ hơi hơi nheo lại, đợi một lúc lâu sau cô mới cảm nhận được anh đã đem chính mình toàn bộ vùi sâu vào trong cô.

Tư Vũ nhịn không được cảm thán. “Anh....thật....là....”

Bùi Tạp Tư nghe vậy càng thêm đắc ý cộng thêm càng càn rỡ hơn, dùng lực nắm chặt eo nhỏ của cô. “Vợ à, em bắt đầu muốn rồi sao? Ngậm chặt miệng lại, trăm ngàn lần cũng không được kêu ra tiếng lớn.”

Tư Vũ nghe thế khẩn trương ngậm miệng lại.

Bùi Tạp Tư cười cười, đẩy lên kéo xuống...

Đong đưa, nhanh ....chậm.....

“Ưm....a.....”

Khi anh vừa mới bắt đầu thì không lâu sau, Tư Vũ bỗng nhiên không kiềm được phát ra âm thanh hưng phấn, rất thấp, rất nhỏ, nhưng đã khiến cho Bùi Tạp Tư nghe được âm thanh ấy chứng tỏ cô đang rất “sung sướng”.

Một dòng nóng tựa như sữa tuôn trên “nguồn cội sinh mệnh” của Bùi Tạp Tư.

Bùi Tạp Tư âm thầm lấy làm kinh hãi, không dám tin nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ rực trước mắt mình, cố ý ghét bỏ lên tiếng. “Trời ạ, không phải chứ? Bên anh vừa mới bắt đầu thì bên em liền muốn kết thúc sao?”

Sự việc đột ngột phát sinh ngay cả Tư Vũ cũng kinh ngạc, cô như thế mà đã đạt cao triều rồi sao? “Em...”

“Vợ à, khẩu vị của em đúng là chỉ cần một chút thôi cũng dễ dàng thỏa mãn rồi sao? Em như thế khiến anh cũng quá không có áp lực rồi?” Bùi Tạp Tư đương nhiên sẽ không bỏ qua Tư Vũ, bất quá anh yên lặng bất động để cảm thụ cô....

Bên trong không ngừng hết sức căng thẳng, bị bao bọc như thế tựa như đang khiêu chiến anh cực hạn.

Bởi vì cái kia của cô tựa như một cái miệng, hút chặt anh khiến anh lập tức muốn bùng nổ. Anh chỉ có thể liều mạng khống chế.

“Bởi vì lâu rồi không có.....” Tư Vũ ngượng ngùng giải thích.

“Ha ha, xem ra gần đây em thật sự không được thoải mái nhỉ?” Bùi Tạp Tư buông ra lời nói đầy ngụ ý, sau đó hồi phục động tác. “Nói, em có muốn anh hay không?”

“....” Tư Vũ cắn chặt khớp hàm.

Cô càng không nói, Bùi Tạp Tư xâm nhập càng lợi hại, mỗi một lần đều đem cô tựa như ném lên rất cao, mái tóc đen dài của Tư Vũ tung bay không ngừng vũ động.

Cô như vậy khiến cho anh càng thêm mê muội, điên cuồng. “Nói chuyện, rốt cuộc em có nghĩ tới muốn anh hay không? Nếu em không nói để coi em có thể chịu được bao lâu nữa...”

Tư Vũ không lay chuyển được anh, vội vàng gật đầu. “Ùhm.....”

“Em đúng là người phụ nữ nhẫn tâm , không chỉ đối với anh tàn nhẫn mà ngay cả bản thân mình cũng thế....” anh một bên thần tốc lay động, một bên oán giận. “Vợ à, nếu sau này có giận giỗi anh, cũng không cần cấm “dục” anh được không? Chỉ cần buổi tối em trao cho anh một ánh mắt, hay là đá anh một cước, anh lập tức có thể hiểu rõ, lập tức có thể thỏa mãn cho hai ta, sau đó sáng hôm sau em có thể giận anh tiếp, làm như thế cũng là tương đối nhân đạo rồi.”

Tư Vũ không biết nên giận hay nên cười ông chồng của mình nữa. “Anh nghĩ rằng anh và em sẽ ở chung sao? Tức giận đều là lừa gạt sao? Thiệt thòi là do anh nghĩ ra. Nói cho anh biết, nếu sau này anh khiến em tức giận, dù cho a nh hay ai có nói gì đi nữa em cũng sẽ không tha thứ cho anh.”

“Nếu như lần sau em lại tức giận thì anh nhất định sẽ dùng chiêu này hàng phục em.: Bùi Tạp Tư nói xong lại toàn tâm vùi đầu vào “chiến đấu” tiếp.

Tư Vũ toàn thân căng thẳng, từng đợt từng đợt khoái cảm liên tiếp dâng trào khiến cô run run, ngâm khẽ, một lần lại một lần đạt tới đỉnh.

“Gia đình của mình thật đáng yêu, thật hòa hợp, ba mẹ rất yêu thương nhau, cơ thể của mình cực kỳ khỏe mạnh.....” Hoan Hoan cất lên giọng hát men theo khe cửa đang mở rộng bay ra đến bên ngoài....

“Ha ha....” thân hình nhỏ bé dễ thương đang nằm trên giường, Hoan Hoan cầm lấy bupbe mà Tư Vũ mua cho vui vẻ cười rộ lên. “A....Tiểu Hoa à, em có biết không? Chị hiện giờ rất hạnh phúc nha, không chỉ cuối cùng được xuất viện, cơ thể khỏe mạnh mà ba mẹ chị vẫn rất hòa thuận yêu thương nhau đó nha! Hiện giờ chị cảm thấy mình là cô bé hạnh phúc nhất thế giới, hạnh phúc đến nỗi khiến cho chị cứ ngỡ như đang trong mơ. Hì hì, chị tự nhéo đùi của mình, đau quá, vậy là không phải mơ, là thật đó, hiện giờ chị thật là hạnh phúc, thật vui vẻ nha.....”

Cô bé ăn mặc như thường, không còn bộ áo bệnh nhân trước đây, nằm trên giường cầm trong tay bubpe nhung đem món đồ chơi ấy trở thành bạn tốt của mình, đem tất cả nỗi hưng phấn trong lòng nói ra cho bạn thân nghe. “Tối hôm đó chị còn tưởng rằng mình sẽ chết nữa cơ, nhưng sự thật là không chết nha, vào lúc mấu chốt thì ba chị lại xuất hiện. Tiểu Hoa à, em chưa thấy ba chị đâu, bắn súng rất chuẩn nha, khiến cho hai người xấu kia ngã rạp trên mặt đất....”

Nói tới đây cô bé nghỉ ngơi một chút, sau đó tiếp tục mở miệng. “Chị đối với mẹ và ba thật sự là rất vẹn toàn, Lạc Dật nói cái này gọi là vận đen sẽ qua, cậu ấy còn nói sau này sẽ hạnh phúc hơn, tiểu Hoa em nói đúng không?”

Tiểu Hoa hiển nhiên không thể cho cô bé đáp án, sau đó Hoan Hoan tiếp tục hát lên bài hát “Gia đình của ta thật đáng yêu”.

Trong căn phòng khác kế bên, có hai người lớn thật sự không dám khóc hay cười nữa, chỉ biết bất đắc dĩ nhìn nhau, Tư Vũ đem tài liệu của công ty chỉnh lại cho hoàn chỉnh, sau đó đá nhẹ một người đang tập trung nghiên cứu công việc một cước. “Này, Bùi Tạp Tư, anh cũng nên để cho con gái bảo bối của anh nghỉ ngơi một chút đi, bác sĩ nói phải để cho con bé ngủ nhiều....”

Con gái quả thật làm cho người mẹ như cô rất cảm động, tiếng ca non nớt quả thật đã kích động cực kỳ nội tâm của cô. Nhưng mà những thứ này dù có cảm động mấy cũng không thể suốt ngày 24 giờ, hai ngày hai đêm là 48 giờ cứ lặp đi lặp lại không gián đoạn bài hát “Gia đình của ta thật đáng yêu” như thế.

Này có thể gọi là ....giày vò đủ rồi.

Bất quá khi Tư Vũ cho là hành hạ thì ngược lại Bùi Tạp Tư không nghĩ vậy. Anh vười di chuyển con chuột vừa đáp lại. “Con gái cưng của anh đang khích lệt anh mà, anh nghe hoài mà cũng không chán....”

Hiện giờ anh đã hiểu rõ, trước đây Hoan Hoan rất an tĩnh là vì ở trong cô nhi viện rất áp lực, con bé căn bản chính là không cần một “nguồn điện” nào mồi cả.” Tư Vũ dở khóc dở cười nói, hiện giờ đại não của cô thật sự muốn nổ tung ra rồi.

“Ha ha, điều này chứng tỏ con gái cưng của anh rất biết cách bảo vệ môi trường.” Bùi Tạp Tư tâm tình càng thêm tốt mà vùi đầu vào công việc.

Đúng lúc này Hoan Hoan lại hát nhỏ lại, tựa như đang đọc vè, lập lại: “Tiểu Hoa à, em chưa thấy ba chị đâu, bắn súng rất chuẩn nha, khiến cho hai người xấu kia ngã rạp trên mặt đất....”

“Hu hu....” Tư Vũ bưng kín lỗ tai khóc lên, hô to: “Hoan Hoan à, miệng vết thương của con mau mau hồi phục đi, nhanh trở lại trường học được rồi đó.”

“Ha ha....” nghe được tiếng nói của mẹ, Hoan Hoan vọt đến căn phòng Tư Vũ đang ở đó, kéo lấy y phục của mẹ, bộ dạng tựa như Tiểu Phong Tử hô lớn: “Mẹ à, cám ơn mẹ cho con một người ba tốt như thế, ba con thật là ưu tú nha, ba rất rất đẹp trai nha, ba so với minh tinh vần hấp dẫn hơn nhiều....”

Tư Vũ mất hứng liếc con gái một cái. “Hiện giờ trong lòng con chỉ có ba con thôi hả? Căn bản là không có người mẹ này sao? Đúng không?” không được, hiệng giờ nhất định cô phải ngăn cản hành vi điên cuồng con gái cưng, nếu không lỗ tai của cô đã muốn điếc mất rồi, ấy thế mà người đàn ông kia thì lại cực kỳ vui vẻ, miệng đã toét tới mang tai rồi.

Hừ, không có lý do gì làm cho hai cha con nhà họ cao hứng được, mà chỉ có người mẹ như cô lại thống khổ?

Hoan Hoan khẩn trương thè lưỡi, thu lại hưng phấn siêu cấp của mình. “Không có mà, mẹ ơi, trong lòng con đương nhiên là có mẹ rồi.”

Tư Vũ bĩu môi, nhìn con gái cau mũi. “hiện giờ mở miệng hay ngậm miệng đều là “ba chị cực kỳ dũng mãnh phi thường, ba chị là siêu nhân, ba chị rất tuấn tú, ba chị.....cái gì gì gì đó, tuyệt nhiên không nghe được con khen ngợi mẹ một câu.”

Câu sau cuối rõ ràng giọng điệu của Tư Vũ đang ganh tị.

“Mẹ à, con cũng có khích lệ mẹ mà, chẳng lẽ mẹ không nghe được sao?” Hoan Hoan khẩn trương thanh minh, thuận tiện kêu mình thật oan uổng.

“Con khen ngợi mẹ hồi nào hả? Mẹ không có nghe đến....” Tư Vũ tò mò hỏi, con gái cũng khen ngợi cô, trong lòng cô cũng có một chút thoải mái.

Hoan Hoan chớp chớp đôi mắt, nghiêm túc hồi đáp. “Không phải con đã nói sao? Mẹ, mẹ rất lợi hại nha, cho tìm cho Hoan Hoan một người ba ưu tú như vậy, ba con thật sự vĩ đại.”

Tư Vũ cái mũi thiếu chút nữa phụt máu, tức giận đến tóc đều phải dựng đứng lên rồi. “Hoan Hoan, con thật là một đứa bé phản phúc, cái này gọi là khen ngợi mẹ sao? Câu này không phải đã biến thành khen ngợi ba con sao?”

“Ha ha....” Bùi Tạp Tư cực kỳ không nể mặt vợ, cười ra tiếng. Khà khà, có thể để cho con gái cưng sùng bái mình, anh thật sự rất là hạnh phúc.

“Hừ, nếu ba con tốt như vậy thì tối hôm nay để ba tắm cho con đi, để cho ba kể chuyện xưa cho con nghe, sáng mai để cho ba chải tóc cho con đi học nha?” Tư Vũ buồn bực nói xong, xoay người không thèm nhìn lấy hai cha con bọn họ.

Hoan Hoan thè lưỡi, gãi gãi đầu, ủy khuất khiến cho người ta thương cảm nói “Mẹ, con cảm thấy con đang khen ngợi mẹ mà?”

“Hừ, con đừng có nói chuyện với mẹ.”

Hoan Hoan cầu cứu nhìn về phía ba mình.

Bùi Tạp Tư liếc nhìn con gái cưng một chút, sau đó đến gần vợ yêu của mình. “Vợ à, em không biết con gái mình nói rất đúng sao? Tục ngữ có câu nói rất hay, thành công lớn nhất của người con gái chính là tìm được một người chồng tốt, hiện giờ không phải em đã tìm đúng người rồi sao, nên mới nói em có một con mắt nhìn người rất tốt.”

Tư Vũ cho hai cha con bọn họ một mặt quỷ, khinh bỉ nói: “Da mặt hai cha con mấy người đúng là rất dày.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK