Mục lục
Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Em hãy thả lỏng, tin tưởng ở anh, không có chuyện gì đâu!" Bùi Tạp Tư nắm chặt tay Tư Vũ, cho cô một ánh mắt an tâm!

Ngồi ở trên ghế phía sau Hoan Hoan, một lần nữa kiểm tra lại chiếc váy nhỏ của mình, vẻ mặt cũng căng thẳng không khác mẹ là bao:"Ba ba, mẹ, liệu ông ngoại có không thích con không?" Ông ngoại nhất định sẽ không thích cô bé, nếu không thì ngay từ đầu đã không mang vứt bé đi rồi! Nhưng ba ba nói cô bé đã lớn rồi, nhất định phải hiểu mọi chuyện! Nếu Hoan Hoan không tha thứ cho ông ngoại, như vậy mẹ cũng sẽ không tha thứ cho ông ngoại! Nhưng ông ngoại lại sinh ra mẹ của bé, hơn nữa ông ngoại chỉ có một mình mẹ là con gái duy nhất, tình thân của hai cha con làm sao có thể cắt đứt được chứ!

Cho nên Hoan Hoan không thể ghét ông ngoại, nhất định phải hiếu thuận với ông!

Cho nên một nhà ba người bọn họ mới đi tới bên ngoài cổng căn biệt thự, từ bên ngoài nhìn vào nơi này không xa hoa như khu Uý Lam Loan hay Kim úc phủ đệ, cũng không rộng lớn như hai nơi đó.

Tư Vũ nhìn về phía Bùi Tạp Tư, gật gật đầu!

Lập tức, vị nam giới duy nhất trong xe xuống xe trước, vòng qua đầu xe lịch sự mở cửa xe cho hai vị công chúa mỹ lệ!

Hai mỹ nữ xinh đẹp một lớn một nhỏ, mặc âu phục màu sáng trước sau xuống xe!

Tiếp theo cô gái nhỏ hai tay trái phải cầm hai tay ba mẹ cùng đi vào toà nhà

***************** phân cách tuyến ******************

Sau khi vào nhà gặp gỡ chào hỏi cha mẹ xong, cũng không hề xảy ra chuyện gì để cho Tư Vũ phải lo lắng. Cha cô cũng không hề giận dữ hét lớn với một nhà ba người bọn họ, cũng không đuổi bọn họ cút đi!

Mà lúc này ông đang nhìn đến Hoan Hoan, sau đó áy náy đến chảy nước mắt !

Thậm chí ...

Lạc Chính ngồi xổm xuống, hai tay nắm lấy bả vai nho nhỏ của Hoan Hoan, hai mắt ửng đỏ run run nhìn thẳng vào Hoan Hoan."Cháu gái của ông, cháu đã lớn như vậy rồi, đã lớn như vậy rồi! Ông ngoại thật có lỗi với cháu, ông ngoại thật không phải là người mà...!"

Vốn cảm thấy ông ngoại rất kỳ lạ, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng ông già khóc lóc, một cô bé nho nhỏ như Hoan Hoan thật sự cảm thấy không sao chịu nổi. Cô bé giơ bàn tay nhỏ bé lên, lau những giọt nước mắt đang lăn trên những nếp nhăn kia: "Ông ngoại, ông đừng khóc, Hoan Hoan không trách ông đâu! Có lẽ do ngày ấy Hoan Hoan không ngoan, hiện giờ Hoan Hoan đã ngoan rồi, chỉ cần ông ngoại có thể thích Hoan Hoan là được, ông ngoại có thể thích mẹ, ba ba là được!"

Lời nói non nớt mà chân thật của đứa trẻ đã làm cho Lạc Chính càng thêm áy náy, không còn mặt mũi nào với đứa nhỏ này nữa. "Ông không xứng làm ông ngoại của cháu, không xứng!" Tuy bình thường cách làm của ông luôn rất mạnh mẽ, cứng rắn, cực kỳ vô tình. Nhưng lúc này, khi đối diện với đứa cháu gái nhỏ những loại khí thế này lập tức biến mất tăm mất tích rồi !

Không thể nghi ngờ, những lời Hoan Hoan đã nhắc nhở ông giống như ngọn roi quất mạnh vào những việc làm nghe thật dọa người của ông trước kia! Ông không những đã hủy hoại con gái, lại còn làm hại luôn cả đứa trẻ! Truy danh trục lợi, đáng sao? Kỳ thật, cũng không phải là lần đầu tiên ông đã từng hỏi qua chính mình như vậy, ông đã từng tự hỏi mình rất nhiều lần rồi !

Nhưng đôi khi con người ta khi còn đang ở trên vị trí kia, luôn luôn cảm thấy việc làm như vậy là bất đắc dĩ, có rất nhiều chuyện cũng là do bị bất đắc dĩ mới làm vậy!

Biểu hiện của Hoan Hoan đúng là kiểu trẻ con rất hồn nhiên vui tươi, cô bé nghiêng đầu nghiêm mặt nói: "Cho dù ông có nói là không xứng, thì ông cũng vẫn là ông ngoại của cháu, đây là một sự thực không thể thay đổi được! Ông ngoại, chỉ cần về sau này ông yêu quý cháu là được. Ông yêu thích cháu, cháu cũng sẽ yêu thích ông mà!"

Những giọt nước mắt già nua của Lạc Chính lại càng tuôn rơi!

Nước mắt vẫn còn giàn giụa, mẹ Lạc kéo cháu gái qua bên mình, thân thể khom xuống nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ."Vậy bà ngoại thì sao?"

"Bà ngoại đối Hoan Hoan là tốt nhất, cháu đương nhiên thích bà ngoại rồi!" Thời gian nằm viện ít ngày qua, bà ngoại cũng đã đến thăm cô bé, hơn nữa mỗi lần tới bà đều mang rất nhiều đồ ăn ngon. Hơn nữa bộ dáng của mẹ và bà ngoại cũng giống nhau, vì thế cho nên cô bé cũng giống bà ngoại, mà đã giống như vậy rồi thì làm sao cô bé có thể ghét bà ngoại được chứ?

Mẹ Tư Vũ ôm lấy cháu ngoại, đặt vô số nụ hôn lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn như phấn điêu ngọc đuổi kia!

Lạc Chính đứng lên, liếc mắt nhìn con rể một cái, giọng nói trầm thấp nói ra một câu."Theo ba đến thư phòng!" Sau đó xoay người đi lên trên lầu!

"Ba ..." Tư Vũ mẫn cảm kêu lên, nhìn cha mình đã đi xa, cô kéo tay Tạp Tư lại."Nếu như ba ba có nói một chút những lời khó nghe với anh thì anh cũng đừng để trong lòng ... "

Bùi Tạp Tư đè lên tay Tư Vũ để cho nàng an tâm!

Để lại cho cô một nụ cười tươi tắn, sau đó, Bùi Tạp Tư cũng đi theo lên lầu!

Đóng cửa thư phòng lại, Bùi Tạp Tư ngồi vào trong chiếc ghế làm việc, tràn ngập mùi vị quan trường của cha vợ, lên tiếng:"Ba ... "

"Ngồi đi!" Lạc Chính giơ tay cánh tay lên, ý bảo con rể ngồi vào trong ghế sofa!

Đợi cho Bùi Tạp Tư ngồi yên, tiếp đó, Lạc Chính thở dài một tiếng thật dài, một tiếng thở dài này ngổn ngang trăm mối cảm xúc, mang theo hối hận trong đó."Ba gọi con lên đây là có một chuyện muốn nói với con!"

Tạp Tư nhướng đầu lông mày, đối với cách nói chuyện rất ôn hoà nhã nhặn, bình dị gần gũi này của người cha vợ, anh thật sự cực kỳ không thích ứng."Ba cứ nói!"

Lạc Chính từ chiếc ghế dựa đứng lên, đưa thuốc lá cho Tạp Tư: "Ba muốn nói với con một chuyện, không, sai rồi, phải nói là ba cầu xin con một chuyện, cầu xin con trong những tháng ngày sau này có thể yêu thương, đối xử thật tốt với Tư Vũ, con gái của ba ... "

"Ba, ba không cần phải nói những lời này đâu, thân là chồng của Tư Vũ đây vốn là việc con phải làm mà." Nói tới đây, Bùi Tạp Tư lộ ra vẻ xấu hổ, hối hận vì mình đã từng có những dĩ vãng không tốt."Tuy con cũng đã thực tình xin lỗi Tư Vũ, nhưng cũng từ nay trở đi, con sẽ càng yêu thương cô ấy hơn - - "

Lạc Chính cũng không đáp lại lời nói của anh, mà phóng ánh mắt ra xa, nhắc tới chuyện cũ năm xưa."Con biết không? Từ lúc còn rất nhỏ Tư Vũ đã rất thích con, thậm chí buổi tối trước khi bị gả đi nó còn từng cầu xin ba, không muốn kết hôn - - "

Quả thật Bùi Tạp Tư đã bị kinh ngạc rồi!

"Nhưng mà vào thời điểm ấy, Ba nhất thiết phải lôi kéo thế lực của nhà họ Lâm, cho nên ba đã ép buộc Tư Vũ phải gả cho Lâm Hiên! Kỳ thật, việc sau này Tư Vũ bị tự kỷ, không đơn thuần là do bị Lâm Hiên bắt nạt, mà ba mới là đầu sỏ gây nên ... "

Bùi Tạp Tư không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cha vợ đang hối hận không thôi!

"Ngày thứ hai sau lễ kết hôn, Tư Vũ đã gọi điện thoại cho ba, nó nói cho ba biết, Lâm Hiên là người đồng tính luyến ái, nó phải về nhà để ly hôn! Ba không đồng ý, Ba không tin lời của nó... Ba bảo nó phải đối xử với Lâm Hiên cho thật tốt để cho Lâm Hiên thích nó. Nói thật, nghe được mấy chữ 'Đồng tính luyến ái' này ba cực kỳ kinh ngạc. Ba không tin, cũng không có cách nào để tin tưởng - - "

"Bởi vì ba không tin, nên đã để cho cô ấy tiếp tục sống cùng với Lâm Hiên, cho nên cô ấy đã bị bức thành người bệnh!" Việc này không cần cha vợ nói, anh cũng có thể nghĩ tới!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK