Mục lục
Sau Khi Sống Lại Liên Hôn Với Chú Của Nam Chính
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phòng bệnh yên tĩnh lạ thường, chỉ có âm thanh "bíp bíp" của thiết bị lạnh như băng. Ông cụ Mạc chậm rãi mở mắt ra, nhìn quanh phòng trống rỗng chẳng có lấy một bóng người, quay đầu lẳng lặng nhìn vách tường trắng xóa.

Dịch truyền hơi lạnh, cánh tay và nửa người trên cũng trở nên lạnh ngắt, ông cụ Mạc cố hết sức với lấy điện thoại.

Người già rồi nên thân thể cứng đờ, bàn tay cũng không điều khiển được. Ông cụ Mạc cử động cơ thể, tận lực vươn tay ra, ngón tay khó khăn chạm vào điện thoại, ông im lặng một lúc, cuối cùng vẫn không ấn xuống.

Đã tối rồi, chuyện này tốt hơn đừng làm phiền người khác.

Thở hắt ra một hơi, nhìn bức tường trắng xóa, trong đầu ông suy nghĩ loạn tùng phèo.

Từng câu từng chữ lúc trước của Mạc Thịnh Khang như nhát dao cứa vào tim ông, đau không chịu nổi.

Ông luôn muốn làm tốt mọi việc, nhưng đến giờ phút này khi nhìn lại cuộc đời mình, ông mới vỡ lẽ mình chưa từng làm được việc gì tốt.

Năm hai mươi tuổi, ông mong muốn mình có thể kiếm được thật nhiều tiền, cưới được một người vợ xinh đẹp, sinh được một đứa con.

Khi đó tuy không kiếm được bao nhiêu tiền nhưng ông đã gặp được San San, hai người còn được đứa con đầu lòng.

Mọi thứ dường như đang đi theo chiều hướng hạnh phúc, mà bản thân ông cũng nghĩ rằng cuộc sống này sẽ tiếp tục hạnh phúc như thế.

Có lẽ do ông vui mừng quá sớm, chuyện bất hạnh đột ngột ập tới vào lúc chẳng ai ngờ.

Đầu tiên là đứa con trai ngã bệnh, vào ngày nhận được kết quả chẩn đoán, ông và San San ôm nhau ở hành lang, nước mắt thi nhau tuôn rơi, khóc tưởng chừng như sắp đứt hơi.

Đứa trẻ bị bệnh nặng, bác sĩ nói cần phải điều trị bằng hóa chất. Chứng kiến sắc mặt xanh xao và bộ dạng không ngừng nôn khan của con, nửa đêm ông nằm mơ đều rơi nước mắt đến khi tỉnh lại.

Con cái đau đớn mà người làm ba mẹ chỉ có thể bất lực đứng nhìn, loại cảm giác này dày vò hai vợ chồng cùng cực.

Lúc đó ông vẫn còn trẻ, dùng hết số tiền tiết kiệm trong nhà chữa bệnh cho con. Đứa bé phải tiến hành chọc dò tủy sống, tác dụng phụ rất khó chịu, khiến nó liên tục đập đầu vào tường, người làm ba không kiềm giữ nổi, chỉ có thể nhẫn tâm dùng cơ thể đè lên đứa con, nghe tiếng khóc xé ruột xé gan của nó.

(*) Chọc dò tủy sống: phương pháp được sử dụng để hút một lượng nhỏ dịch não tủy, từ đó có thể kiểm tra trực tiếp áp lực dịch não tủy, sinh hóa dịch não tủy, khám định kỳ và nuôi cấy vi khuẩn để tìm kiếm tế bào khối u.

Những ngày tháng sau đó như một cơn ác mộng. Đầu tiên là chân bị đau nên không thể đi lại được, sau đó lại bị nhiễm trùng các loại, không còn biện pháp nào khác ngoài ngừng hoá trị, dần dần đứa bé không còn nói được nữa, đến cả việc hít thở cũng khó khăn.

Ông chẳng nhớ nổi cái ngày tim đứa bé ngừng đập, thế giới giống như rơi vào hắc ám, đủ loại âm thanh văng vẳng bên tai nhưng ông không nghe không biết, chỉ nhớ rõ dáng dấp đứa con trai của mình mặc một bộ đồ vest dành cho trẻ con, nằm trong một chiếc quan tài bé xíu.

Khi đó ông mới biết, hoá ra nếu trẻ con dưới năm tuổi được đem đi hoả táng, ngay cả tro cốt cũng không có.

Tất cả tình thương, tất cả mọi thứ cứ thế biến mất sạch sẽ theo ngọn lửa, thứ còn lưu lại chỉ là những hồi ức.

Ông thường xuyên nhìn tay mình, đôi tay này đã từng ôm đứa con cười toe toét ngày càng nặng, nhưng bấy giờ cái gì cũng không còn.

Cái chết của đứa con trai cả khiến vợ chồng ông rơi vào vũng lầy thống khổ. Nhưng con người còn sống thì vẫn phải ăn phải uống, dù suốt ngày không làm gì cũng cần tiêu tiền.

Thời gian hai năm cũng không thể khiến vợ chồng ông vượt qua nỗi đau mất con, nhưng vì chi tiêu trong gia đình, họ vẫn phải đi làm kiếm tiền.

Lúc ấy ông đã nghĩ, tiền thật sự là thứ tốt.

Nếu không có tiền, có khi con ông còn chẳng sống qua nổi mấy tháng kia. Lúc ở bệnh viện, ông đã thấy rất nhiều gia đình bởi vì không có tiền nên ba mẹ chỉ có thể ôm con chờ chết.

Ít nhất nếu có tiền thì còn có thể cầm cự một thời gian.

Ông bắt đầu chăm chỉ kiếm tiền nuôi gia đình, dìu dắt vợ bước ra khỏi bóng tối. Tưởng chừng cuộc sống bắt đầu tốt lên từng ngày, một thời gian sau họ lại bị nhà họ Tôn tính kế hãm hại.

Vợ ông đang mang thai lần nữa bỗng trở nên vô cùng kiên cường, trong thâm tâm ông vừa mong chờ sinh mệnh mới này vừa nhịn không được rơi vào cơn sầu lo hoảng sợ.

Ở tuổi ba mươi, ông chỉ mong con cái có thể bình an khỏe mạnh. Đứa con thứ hai chào đời dường như đã xóa tan bóng ma trong lòng hai vợ chồng, thậm chí trên mặt vợ ông còn xuất hiện nụ cười đã biến mất từ lâu. Ông suy nghĩ rất lâu, quyết định đặt tên con là Mạc Thịnh Hoan.

Nhưng ngày vui chẳng dài lâu, Tôn Kiều Lan mang hai đứa bé đến uy hiếp vợ chồng ông.

Nhìn ngón tay của người phụ nữ đang bóp chặt chiếc cổ non nớt của đứa trẻ, nỗi sợ hãi về cái chết lại lần nữa ập đến chỉ trong nháy mắt, vợ ông nghiến răng thỏa hiệp với người phụ nữ kia.

Mắt thấy trong nhà đột nhiên xuất hiện thêm hai thành viên, sau một thời gian luống cuống, vợ chồng ông nhanh chóng ổn định lại, hai đứa bé như bù đắp cho nỗi mất mát để lại.

Nhìn đứa con thứ hai còn đang quấn tã lót, ông đặt tên cho đứa con thứ ba bất ngờ chui ra này là Mạc Thịnh Khang.

"Em thích con gái." Vợ ông nhìn bé gái trắng nõn mà không khỏi nở nụ cười: "Em hy vọng sau này con bé sẽ xinh đẹp như hoa, vậy gọi là Mạc Đóa Đóa nhé."

Bản thân ông và San San thực sự đã coi hai đứa nhỏ như người nhà.

Ông nỗ lực làm việc kiếm tiền, muốn duy trì gia đình này, muốn duy trì khung cảnh hạnh phúc giả tạo, nhưng xem ra mọi cố gắng của ông đều vô ích, thậm chí còn... hơi ngu xuẩn.

Ông cụ Mạc không kìm được ho hai tiếng, tâm trí ông lấp đầy những tiếng kêu gào của Mạc Thịnh Khang.

"....Thật là nực cười, ông không muốn chúng tôi làm hại người nhà, nhưng ông lại dung túng cho chúng tôi...."

"Anh hai, anh thấy không? Đây là ba của anh, là người ba chỉ cần mở miệng sẽ nói yêu anh, cũng là người ba chỉ nhìn anh bị tổn thương..."

Rốt cuộc mình đã làm gì vậy chứ.

Mềm lòng thiếu quyết đoán, càng khiến sự việc trở nên nghiêm trọng hơn, đến nông nỗi như bây giờ.

Bọn trẻ hận mình.

Thịnh Hoan càng không tha thứ cho mình.

Tới khi chết rồi, làm sao có mặt mũi đi gặp San San, nói cho bà ấy biết những việc này đây.

Nếu biết Thịnh Hoan chịu ấm ức lúc bị bệnh, liệu bà ấy có tức đến mức bỏ rơi mình không?

Khóe mắt ông cụ Mạc ươn ướt, ông ho khan liên tục, ho như muốn văng ra cả lá phổi.

An Nhu và Mạc Thịnh Hoan mang theo ít đồ đến bệnh viện, nói chuyện với thư ký Lý đang đứng canh giữ trước cửa phòng bệnh, chuẩn bị túc trực cả đêm.

"Bác sĩ nói lần này tái phát bệnh tim là do bệnh nhân có vấn đề về cảm xúc." Thư ký Lý xoa khuôn mặt phờ phạc. Lớn tuổi rồi, thân thể không chịu nổi khi hoạt động liên tục.

"Ông chủ đã qua cơn nguy kịch, lại quan sát thêm một đêm sẽ được đưa vào phòng bệnh thường." Thư ký Lý thở dài, cảm thấy thương xót cho ông chủ của mình.

"Chúng tôi có thể vào thăm không?" An Nhu thử hỏi.

"Theo lý bác sĩ đã dặn bệnh nhân cần được yên tĩnh, nhưng tôi nghĩ ông chủ sẽ rất vui khi nhìn thấy hai người..." Thư ký Lý còn chưa dứt câu đã nghe tiếng ho khan dữ dội phát ra từ bên trong, ông vội vàng xoay người mở cửa bước vào.

Ông cụ Mạc không ngừng ho, đến khi nhìn thấy ba người cùng tiến vào thì từ từ mở to mắt, vừa che miệng vừa nhìn Mạc Thịnh Hoan và An Nhu, nước mắt đã chẳng thể kiềm nổi.

Thư ký Lý muốn bấm chuông gọi bác sĩ, nhưng đã bị ông ngăn lại.

"Không, không sao." Ông cụ Mạc xua tay: "Cổ họng tôi hơi khô thôi."

Thư ký Lý liếc nhìn đồng hồ, đã quá giờ quy định không được phép uống nước của bác sĩ.

An Nhu nghe vậy bèn xoay người đi tìm bình nước, Mạc Thịnh Hoan đi theo sau, lấy cái cốc giấy dùng một lần, cúi người rót nước, sau đó đặt cốc nước vào tay cậu.

Cậu nhìn Mạc Thịnh Hoan rồi lại nhìn ông cụ Mạc đang nằm trên giường bệnh, rất vui lòng làm cầu nối giữa hai người, đưa cốc nước đến trước mặt ông cụ.

"Chú ý thân thể." Ông cụ Mạc nhìn An Nhu rồi bảo thư ký Lý nâng đầu giường lên.

Thấy ông cầm cốc nước, An Nhu cười nói: "Thân thể con vẫn ổn, hai đứa nhỏ cũng rất khỏe."

Ông cụ Mạc gật đầu, hai tay cầm cốc nước hơi run rẩy, đưa lên miệng uống một ngụm.

Nước mà Mạc Thịnh Hoan rót là nước ấm, nhiệt độ xuyên qua thành cốc sưởi ấm lòng bàn tay ông.

Căn phòng chìm vào im lặng, Mạc Thịnh Hoan không phải kiểu người sẽ chủ động nói chuyện, ông cụ Mạc bởi vì chuyện trước đó cũng không dám lên tiếng. An Nhu và thư ký Lý liếc nhìn nhau, hai người thường ngày rất hay bắt chuyện nhưng nhất thời cũng không biết nên nói gì.

Phòng bệnh im ắng lạ kỳ, bởi vì bệnh nhân không thể uống quá nhiều nước, thư ký Lý muốn lấy lại chiếc cốc từ tay ông cụ, nhưng lại phát hiện ông cụ giữ chặt không chịu buông.

"Ông chủ?" Thư ký Lý nhắc nhở: "Bác sĩ dặn không thể uống nhiều nước."

Ông cụ Mạc im lặng cúi đầu một lát, nhưng vẫn không buông tay.

An Nhu chớp mắt nhìn ông cụ Mạc đang giằng co với thư ký Lý.

"Có phải do tay lạnh nên muốn cầm thứ gì ấm đúng không?"

Ông cụ Mạc nghe giọng nói của An Nhu liền quay đầu lại.

"Con từng bị cảm nặng phải truyền dịch, lúc đó hai tay lạnh như băng." An Nhu mỉm cười nhìn sang: "Thư ký Lý, phiền chú lấy một túi chườm nóng hay gì đó tới đây được không?"

Ông cụ Mạc chậm chạp buông cốc nước trong tay, thư ký Lý nhận lấy, cười với An Nhu: "Vẫn là cậu An chu đáo, tôi lập tức đi lấy."

Nhìn thư ký Lý rời đi, An Nhu thật sự không biết phải nói gì, liền kể chuyện Mạc Thịnh Hoan muốn để Mạc Thành Hoàn đảm nhận chức vụ phó tổng giám đốc cho ông nghe.

Ông cụ Mạc nghe được tin này thì sững sờ nhìn Mạc Thịnh Hoan, hốc mắt nghẹn ngào, quay đầu đi dùng mu bàn tay lau nước mắt.

An Nhu nhanh chóng đưa khăn giấy qua.

Ông nhìn tờ khăn giấy trước mặt, lại nhìn vẻ lo lắng trong mắt cậu, ông siết chặt tay dưới tấm chăn, xấu hổ không chốn dung thân.

Thịnh Hoan luôn là một đứa trẻ ngoan, An Nhu cũng vậy.

Rốt cuộc mình đã tạo nghiệt gì thế!

Thư ký Lý vội vàng cầm túi chườm nóng bước vào, đặt dưới bàn tay đang truyền dịch của ông cụ.

Trông dáng vẻ nuốt ngược nước mắt của ông cụ Mạc, lại nhìn Mạc tổng và An Nhu, thư ký Lý rất biết ý rời khỏi phòng bệnh.

"Tiểu An." Ông cụ Mạc từ từ vươn tay về phía cậu, bàn tay run rẩy, nước mắt chảy xuống.

"Ba thật lòng... xin lỗi các con."

An Nhu đưa mắt nhìn Mạc Thịnh Hoan, nắm lấy tay của ông, tâm trạng đầy phức tạp.

"Ba cố gắng dưỡng bệnh, nếu mẹ của Thịnh Hoan thấy ba như này, bà ấy nhất định sẽ rất lo lắng."

Nhắc tới Lưu San San, ông cụ Mạc rơi nước mắt như mưa.

"San San... tôi có lỗi với bà. Tôi đã không chăm sóc tốt cho con của chúng ta, tôi thật sự không có mặt mũi nào đi gặp bà."

Ông cụ Mạc khóc nghẹn ngào, An Nhu bối rối không biết phải làm sao, đành nhìn Mạc Thịnh Hoan cầu cứu.

Mạc Thịnh Hoan thấy ông bật khóc thì rũ mắt xuống, im lặng một lúc mới đi đến bên cạnh An Nhu, cầm túi khăn giấy ném tới trước mặt ông.

Ông cụ Mạc ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của con trai mình rồi nhìn túi khăn giấy, không kiềm được rơi lệ lã chã.

Lúc trước mình đã làm chuyện khốn nạn gì vậy!

Nhận thấy cảm xúc của ông đã dần bình tĩnh trở lại, An Nhu thở phào nhẹ nhõm, cảm giác đè nén trong lòng đã vơi đi nhiều.

Ông cụ bắt đầu hỏi han tình hình hai đứa bé trong bụng, ánh mắt yêu thương vô bờ như sắp tràn ra ngoài.

Điện thoại rung lên, Mạc Thịnh Hoan ra ngoài nhận cuộc gọi video. An Nhu ngồi bên giường, phát hiện ông cụ Mạc đã dời mắt khỏi bụng cậu, chuyển sang nhìn cậu.

"Tiều An, cảm ơn con đã dẫn Thịnh Hoan tới thăm ba."

"Là Thịnh Hoan không buông bỏ được ba." An Nhu cười đáp.

Ông cụ Mạc lắc đầu cười trừ.

"Ba hiểu con người của Thịnh Hoan ra sao. Gần đây ba cẩn thận ngẫm lại mới nhận ra chuyện tốt nhất ba từng làm trong đời chính là liên hôn cho con và Thịnh Hoan."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK