Mục lục
Sau Khi Sống Lại Liên Hôn Với Chú Của Nam Chính
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Moise nán lại ở trong phòng chưa đầy nửa tiếng đã đi ra, sắc mặt nghiêm túc, đến tìm ông cụ Mạc.

“Tôi có một suy đoán, nhưng mà còn cần phải xác minh.” Moise miêu tả với ông cụ Mạc: “Tôi cần một căn phòng quan sát, bên ngoài có thể nhìn thấy tình hình bên trong, nhưng người ở bên trong không thể nhìn thấy bên ngoài. Bên trong không thể đặt bất cứ thứ gì, vách tường phải là một màu, không có màu sắc thay đổi.”

Ông cụ Mạc không cần nghĩ ngợi, lập tức bảo thư ký Lý đi tìm. An Nhu đứng ở bên cạnh, không hiểu rõ tại sao bác sĩ lại muốn một căn phòng quan sát như vậy.

Cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình, An Nhu quay đầu lại, phát hiện Bạch Tiêu nhanh chóng chuyển tầm nhìn.

Bạch nguyệt quang đang quan sát mình sao?

An Nhu theo bản năng xốc lại cảnh giác, nhìn bắp tay rắn chắc của Bạch Tiêu.

Người này chắc là đã từng huấn luyện.

Hiệu suất của thư ký Lý rất cao, nhanh chóng tìm được một viện nghiên cứu, bằng lòng cho nhà họ Mạc mượn phòng thí nghiệm như vậy.

Chẳng biết có phải khuyến khích ngày hôm qua có tác dụng hay không, Mạc Thịnh Hoan cũng không có nhiều kháng cự đối với lần ra ngoài này. Có điều toàn hộ hành trình đều túm An Nhu, tựa vào đầu cậu, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Mọi người cùng nhau đến viện nghiên cứu, Moise và Mạc Thịnh Hoan một mình bước vào phòng thí nghiệm. Mạc Thịnh Hoan vẫn nắm tay của An Nhu, một lúc lâu sau cũng không muốn buông ra.

“Tôi có thể đi vào không?” An Nhu vừa thấy dáng vẻ của chú thì có chút không nỡ.

“Thật xin lỗi, không được.” Moise lắc đầu.

“Thịnh Hoan, anh phải một mình đi kiểm tra với bác sĩ.” An Nhu nhẹ giọng dỗ dành chú: “Chỉ một lát thôi, buổi chiều ra ngoài nấu đồ ăn ngon cho anh.”

Mạc Thịnh Hoan cụp mắt, thấy dáng vẻ có chút không muốn phối hợp.

“Thiết bị điện tử cũng không thể mang vào.” Moise chú ý đến đồng hồ điện thoại Tiểu Thiên Tài trên tay Mạc Thịnh Hoan: “Có thể sẽ quấy nhiễu đến kết quả kiểm tra.”

“Thịnh Hoan à, cởi đồng hồ ra đi, để ba cầm giúp con.” Ông cụ Mạc muốn đến giúp đỡ con trai. Mạc Thịnh Hoan lùi hai bước về phía sau, tránh khỏi ba ruột, cởi đồng hồ điện thoại và di động ra, nghiêm túc giao vào tay An Nhu.

An Nhu đứng ở bên ngoài, thấy Moise dẫn theo Mạc Thịnh Hoan bước vào phòng thí nghiệm. Đầu tiên Moise kiểm tra ánh mắt của Mạc Thịnh Hoan, sau đó dẫn Mạc Thịnh Hoan bắt đầu đi qua đi lại, sau khi đi được tuần tự rồi, Moise lại nhanh chóng rời khỏi phòng thí nghiệm, để Mạc Thịnh Hoan ở lại một mình.

Giống như bị thiết lập chương trình, An Nhu nhìn thấy Mạc Thịnh Hoan đi qua đi lại dọc theo con đường nhỏ trước đó, không có mục tiêu cũng không có cảm xúc, ánh mắt thờ ơ đi tới đi lui.

Moise ở bên ngoài tính giờ, ông cụ Mạc không nhịn được ghé qua, thấp giọng hỏi.

“Bác sĩ, xin hỏi đây là muốn kiểm tra cái gì?”

“Mọi người nhìn xem sẽ biết.” Moise cúi đầu nhìn đồng hồ: “Tôi đã có chẩn đoán cơ bản rồi. Bây giờ chỉ xem bệnh của cậu ấy nghiêm trọng đến mức nào thôi.

An Nhu ở bên ngoài, thấy Mạc Thịnh Hoan ở bên trong đi đi lại lại không hề có tri giác. Giống như chú không nhận ra tình hình xung quanh, cũng không có cách nào thoát ra khỏi loại trạng thái này, tới tới lui lui một cách máy móc.

Trước đó An Nhu còn nói với anh chỉ đợi một lát, nhưng mà thật không ngờ, một lát đã là ba bốn tiếng đồng hồ.

Thư ký Lý gọi đồ ăn bên ngoài, mọi người tìm chỗ ăn cơm. Mạc Thịnh Hoan ở bên trong tựa như không có cảm thấy đói khát, hoàn toàn đi lại không ngừng bốn năm tiếng.

An Nhu đang coi giữ bên cửa sổ quan sát thì đột nhiên phát hiện một chút màu đỏ trên mặt đất.

An Nhu nhạy cảm đứng lên, phát hiện màu đỏ dọc theo con đường mà chú đi qua. Cậu lại nhìn kỹ hơn, phát hiện mắt cá chân sau của chú không biết đã bị cọ rách da từ lúc nào, vẫn luôn chảy máu.

“Bác sĩ!” An Nhu cuống quýt tìm Moise, bảo ông ấy xem vết máu trên mặt đất.

“Xem ra còn nghiêm trọng hơn so với tôi nghĩ.” Vẻ mặt Moise nghiêm túc, mở cửa phòng thí nghiệm ra. Sau khi gọi Mạc Thịnh Hoan mãi mà không có kết quả, ông vẫy tay với An Nhu.

An Nhu bước nhanh vào phòng thí nghiệm, nhìn thấy Mạc Thịnh Hoan thờ ơ đi qua bên cạnh mình, trong mắt không có chút ánh sáng nào, giống hệt như lần đầu tiên gặp mặt, anh đang đọc sách, đầu cũng không hề nâng lên chút nào.

“Anh Mạc, Thịnh Hoan...” An Nhu đi theo bên cạnh Mạc Thịnh Hoan, thấp giọng gọi anh.

Ánh mắt yên tĩnh rất lâu của chú chuyển động, nhưng cơ thể vẫn đang lặp lại động tác trước đó.

“Chúng ta phải về nhà rồi, anh Mạc, tôi dẫn anh về nhà.” An Nhu cố nén sự khó chịu trong lòng, nắm lấy tay của Mạc Thịnh Hoan, đi qua đi lại với anh: “Chúng ta cùng nhau ăn cơm, cùng nhau rửa mặt, cùng nhau đi ngủ, anh còn muốn đè chăn giúp tôi nữa...”

Không biết có phải là ảo giác của An Nhu hay không, dường như bước chân của Mạc Thịnh Hoan đã chậm lại.

“Anh còn chỉ dạy toán cao cấp cho tôi nữa, trồng hoa cho tôi trong Doomsday Awakening. Tôi câu được tôm hùm, có thể làm cho anh một bữa tôm hùm lớn. Còn có con mèo Ragdoll kia nữa, anh nhớ rõ không?”

“Tôi gọi nó là Tiểu Hoan Hoan.”

Bước chân của Mạc Thịnh Hoan khựng lại, lông mày cũng hơi nhíu, dường như đang cố gắng thoát ra khỏi trạng thái này.

Moise gật đầu với An Nhu, ý bảo có hiệu quả nên tiếp tục.

“Quay về tôi hái hoa cho anh, anh muốn mấy đóa cũng được. Buổi tối muốn ăn cái gì, tôi đều có thể làm cho anh.” An Nhu nhẹ nhàng lắc lắc tay chú: “Đừng không để ý tới tôi được không?”

Mạc Thịnh Hoan cúi đầu, nhìn về phía cậu thiếu niên bên cạnh, chóp mũi cũng đỏ rồi.

Thấy chú có phản ứng, An Nhu thừa thắng xông lên, lấy đồng hồ Tiểu Thiên Tài ra, đung đưa trước mắt Mạc Thịnh Hoan.

“Anh Mạc dừng một chút, tôi giúp anh đeo đồng hồ được không?”

Moise đứng bên cạnh quan sát, nhìn thấy người đàn ông thực sự dừng lại, vươn tay về phía cậu thiếu niên.

An Nhu mừng rỡ, đứng trước mặt Mạc Thịnh Hoan, nhẹ nhàng đeo đồng hồ lên cổ tay anh.

Trong mắt Mạc Thịnh Hoan lộ ra một chút mê man luống cuống, hình như còn thiếu chút gì đó.

An Nhu thấy vậy, tai đỏ lên, nhẹ nhàng xoa lên mu bàn tay chú, dừng lại ở đầu ngón tay.

Ánh mắt của Mạc Thịnh Hoan ổn định lại, nâng cổ tay lên, nhấn xuống “SOS” trên đồng hồ Tiểu Thiên Tài, điện thoại của An Nhu lập tức rung lên.

Từ tiếng rung, nhìn thấy cậu thiếu niên gần trong gang tấc, người đàn ông giống như cuối cùng cũng không chống đỡ được nữa, ngã về phía cậu.

An Nhu nâng tay rất nhanh, muốn đỡ được chú, không ngờ người đàn ông nặng hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của cậu. An Nhu đứng không vững, bị đè ngửa về phía sau.

Cơn đau trong dự đoán không hề xuất hiện, trong nháy mắt, An Nhu lại phát hiện mình nằm sấp trên người chú. Khuôn mặt của Mạc Thịnh Hoan gần trong gang tấc, xương chân mày thanh tú lạnh lùng, hai mắt nhắm nghiềm, lông mi đen dài khẽ run rẩy.

An Nhu quay đầu lại nhìn, phát hiện một bàn tay của Mạc Thịnh Hoan đang che phía sau ót mình, bàn tay còn lại vòng qua eo mình.

Moise ở bên cạnh quan sát rõ ràng, trong nháy mắt người đàn ông đè nặng thiếu niên ngã xuống đất, người đàn ông theo bản năng làm ra động tác nghiêng người tự bảo vệ, nhưng mà là bảo vệ đầu của cậu thiếu niên.

Lấy cánh tay và bả vai giảm xóc, sau khi nghiêng người rồi ngã xuống, người đàn ông ôm thiếu niên nằm thẳng, tạo thành dáng vẻ thiếu niên nằm sấp trên ngực người đàn ông.

“Chồng của cậu từng luyện tập sao?” Moise tiến lên nâng cậu dậy, động tác của người đàn ông này cực kỳ chuyên nghiệp. Mặc dù trong tình trạng tinh thần và cơ thể mệt mỏi như vậy mà vẫn còn có thể phản ứng nhanh nhạy, giống như phản xạ có điều kiện, không luyện tập qua vài năm thì không thể làm được.

“Tôi không biết.” An Nhu đứng dậy. Bỗng nhiên cậu phát hiện bản thân hầu như hoàn toàn không biết gì về những chuyện trước kia của Mạc Thịnh Hoan, ngoại trừ tai nạn đó ra.

Thư ký Lý bước nhanh đến, nâng Mạc Thịnh Hoan dậy với An Nhu, tìm chỗ để cho Mạc Thịnh Hoan nghỉ ngơi.

“Bác sĩ.” Ông cụ Mạc thấp thỏm lo lắng tiến lên: “Con trai tôi, rốt cuộc đã làm sao vậy?”

“Đây là một loại bệnh tâm thần tương đối hiếm thấy.” Nét mặt Moise nghiêm túc: “Mọi người đã từng xem “Ma trận” chưa?”

Ông cụ Mạc khó hiểu nhíu mày, lộ ra vẻ mặt của ông cụ tàu điện ngầm xem điện thoại*.

(*: meme chế của cư dân mạng, mô tả một ông cụ híp mắt khó hiểu nhìn điện thoại)

An Nhu cũng sửng sốt, không hiểu có liên quan gì giữa hai chuyện này.

“Tôi chỉ muốn miêu tả trạng thái này cho mọi người một chút thôi.” Moise khoa tay múa chân: “Ý thức của cậu ấy đang ở trong một thế giới cực kỳ chân thật. Nhưng cơ thể của cậu ấy ở trong hiện thực, lại bị rơi vào trạng thái chờ.”

“Xin hỏi đây là ý gì vậy ạ?” An Nhu nhíu mày.

“Căn cứ vào chẩn đoán bệnh của tôi, trạng thái tự kỷ của bệnh nhân là do một căn bệnh tâm thần tên là rối loạn ám ảnh cưỡng chế* tạo thành.” Moise thả chậm tốc độ nói: “Giống như bệnh nhân đột nhiên bị khuyết tật cơ thể gây ra đủ loại bất tiện, dẫn đến trầm cảm, là bởi vì chuỗi nhân quả.”

(*: viết tắt là OCD, là một rối loạn tâm lý, dấu hiệu phổ biến là ý nghĩ ám ảnh, lo lắng không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng)

“Vậy ý của ông là, chỉ cần chữa khỏi bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế, bệnh tự kỷ của con trai tôi sẽ khỏi sao?” Ông cụ Mạc bắt lấy trọng điểm.

“Nói như vậy cũng đúng.” Moise gật đầu.

Ánh mắt An Nhu vừa đảo, len lén lấy điện thoại ra, tìm kiếm bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế trên Baidu.

“Bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế mà tôi nói không giống với bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế trên mạng đâu.” Moise thấy hành động lén lút của An Nhu.

“Căn bệnh này trên mạng nói là một loại quan niệm cưỡng chế cơ bản không thể tự lành. Ví dụ như tư tưởng cưỡng chế, phải kiểm tra nhiều lần một việc nào đó, ra ngoài phải xem khí gas bốn năm lần, đi tới đi lui vài lần xem cửa có đóng không, không nhìn sẽ cực kỳ lo lắng, còn có liên tưởng cưỡng chế, hồi tưởng cưỡng chế.”

Moise nói vài câu khái quát nội dung mà An Nhu muốn xem: “Nhưng bệnh mà tôi nói không giống như căn bệnh được mô tả trên mạng, mà là căn bệnh mới mà gần hai mươi năm qua mới được phát hiện ra.”

An Nhu ngoan ngoãn cất điện thoại đi, nghiêm túc nghe bác sĩ giảng giải.

“Tôi từng có một bệnh nhân, cô ấy bị bỏng nặng trên người. Nguyên nhân tai nạn là cô ấy ở nhà một mình vừa mới bật lửa nấu nước, sau đó đột nhiên căn bệnh bắt đầu phát tác.”

“Theo dõi biểu hiện, cô ấy ngồi trong nhà bếp, ấm nước vẫn luôn kêu, nhưng mà mãi cho đến khi nước sôi cạn mà cô ấy cũng không có phản ứng. Ngọn lửa bắt đầu lan ra, thiết bị báo cháy vang lên, cô ấy vẫn không nhúc nhích. Mãi cho đến khi bởi vì cô ấy hít quá nhiều khói ngất xỉu, hàng xóm xung quanh phát hiện tình huống này, mới gọi 911* cứu lại một cái mạng của cô ấy.”

(*: số tổng đài gọi cứu hỏa, cứu nạn trong trường hợp khẩn cấp)

Moise nhìn An Nhu: “Bệnh cô ấy mắc phải là bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế.”

An Nhu cắn môi dưới, vẻ mặt nặng nề.

“Bệnh nhân mắc căn bệnh này, ở trong đầu anh ta có một thế giới cực kỳ chân thật, chân thật đến nỗi mỗi một chi tiết đều hoàn thiện, khiến cho anh ta hoàn toàn không thể phân biệt rõ thật hay giả, thậm chí anh ta có khả năng sẽ cảm thấy, thế giới hiện thực mới là giả.”

“Anh ta sẽ tiến vào thế giới trong đầu một cách không thể kiểm soát được, nguyên nhân gây ra có thể là một giai điệu âm nhạc, một động tác.”

“Sau khi anh ta tiến vào thế giới đó, cơ thể trong hiện thực của anh ta sẽ làm ra hành vi rập khuôn không chủ định. Chẳng hạn giống như vừa rồi, anh ta sẽ vẫn lặp lại động tác nào đó, ngay cả bản thân bị thương cũng không có cảm giác.”

An Nhu nín thở, chứ không phải là chẩn đoán bệnh làm ra hành vi rập khuôn và cảm giác đau trì trệ của bác sĩ trước đó sao?

“Căn cứ vào quan sát, tôi phát hiện bệnh nhân mắc rối loạn ám ảnh cưỡng chế, hoặc là trong thời thơ ấu đã bị bắt nạt ngược đãi ở nhà hoặc trong trường học, hoặc là đã trải qua cú sốc rất lớn.”

Moise cố gắng giải thích: “Đau đớn của những bệnh nhân này ở chỗ, có khi không thể phân biệt rõ thế giới tưởng tượng và hiện thực, đứng ở đường giáp ranh giữa hiện thực và ảo tưởng, không tìm được một nơi để dừng chân.”

“Phần lớn bệnh nhân có thể tìm ra những điểm lỗi trong thế giới tưởng tượng, tự dựa vào sức mình để thoát khỏi thế giới tưởng tượng đó. Nhưng có một số bệnh nhân, đặc biệt là logic tiềm thức tương đối cẩn thận, anh ta rất khó tìm được một bước đột phá trong thế giới mà mình sáng tạo ra, cho nên phải cần sự trợ giúp của người khác.”

“Vậy nếu, sự trợ giúp của người khác cũng không có tác dụng...” Ông cụ Mạc do dự mở miệng.

“Lúc trợ giúp của người khác không có hiệu quả, mà bản thân bệnh nhân cũng không có cách nào xác định đâu là hiện thực.” Moise nhìn thoáng qua ông cụ Mạc: “Vậy có thể chẩn đoán bệnh là tâm thần phân liệt.”

“Giải thích sơ bộ một chút, bởi vì chúng ta phân biệt nhân tố quyết định của bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế và tâm thần phân liệt là bệnh nhân có phân biệt rõ hiện thực và tưởng tượng hay không.” Moise bổ sung thêm một câu.

“Nếu như vậy.” Ông cụ Mạc lại hỏi.

“Vậy điều trị bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế này như thế nào?”

Nét mặt của Moise có chút đáng tiếc: “Tôi xin lỗi, thời gian nghiên cứu bệnh này của chúng tôi không lâu. Bây giờ trên thế giới, vẫn chưa có một bài báo cáo nghiên cứu chuyên nghiệp, chứ đừng nói tới điều trị như thế nào.”

“Gì cơ?” Ôn cụ Mạc hơi không đứng vững: “Vậy Thịnh Hoan nó...”

“Bình tĩnh chút đã, chớ nóng nảy.” Moise lấy tay ra hiệu bình tĩnh: “Mặc dù không có phương pháp điều trị chuyên nghiệp. Nhưng mà những bệnh nhân mắc bệnh này, bọn họ đã và đang cố gắng tự cứu chữa cho bản thân, hơn nữa còn nói cho tôi rất nhiều cách mà bọn họ cảm thấy hiệu quả.”

Moise nhìn về phía An Nhu: “Tôi chú ý tới bệnh nhân rất quan tâm tới cậu, có lẽ cậu phải nhớ kỹ những lời tôi nói sau đây.”

An Nhu lập tức lấy điện thoại ra, mở ghi chú.

“Đừng cho cậu ấy nghe được giai điệu âm nhạc đặc biệt mà khiến cậu ấy liên tưởng.” Moise nói rất chậm, để An Nhu ghi nhớ.

Thư ký Lý ở bên cạnh cũng nhanh chóng ghi chép lại, tốc độ tay cực kỳ nhanh.

“Cố gắng đừng để bệnh nhân ở một mình.”

Moise nhìn thiếu niên: “Cậu có thể dẫn bệnh nhân tham gia vào một số hoạt động nhẹ nhàng thú vị hằng ngày.”

“Bệnh nhân do bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế mà gây ra triệu chứng tự kỷ, bệnh tình tương đối phức tạp. Cho nên cậu cần chú ý rất nhiều, cố gắng quan sát trạng thái của bệnh nhân thật nhiều, công việc này cần cẩn thận và kiên nhẫn, kiên trì trong thời gian dài.”

“Tôi biết rồi.” An Nhu kiên quyết gật đầu.

“Bác sĩ Moise.” Ông cụ Mạc tràn đầy lo lắng: “Trong những ca bệnh mà ông từng gặp, có ai khỏi hẳn chưa?”

“Khỏi hẳn rất khó.” Moise ăn ngay nói thật: “Nhưng mà một số người có thể làm điều đó, để bệnh không ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc bình thường, có thể giống như người bình thường, kết hôn và có con, còn có sự nghiệp của bản thân.”

“Ồ...” Ánh mắt của ông cụ Mạc sáng hơn một chút.

“Nhưng trường hợp có hiệu quả điều trị tốt đều không tách rời khỏi sự hiểu biết và trợ giúp của người nhà trong thời gian dài.” Moise mỉm cười: “Mọi người chính là thuốc của cậu ấy.”

“Chẳng trách gần đây bệnh tình của Thịnh Hoan có chuyển biến tốt đẹp.” Ông cụ Mạc nhìn về phía An Nhu, hơi cảm động.

An Nhu có chút xấu hổ vân vê vành tai, quả thật, có cậu xuất hiện làm giảm bớt thời gian Mạc Thịnh Hoan ở một mình. Mình dạy chú chơi game, xem livestream, cũng coi như là hoạt động thú vị hằng ngày, hóa ra những thứ này đều đang giúp đỡ chú từng chút một.

Tốt quá.

“Bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế gây ra triệu chứng tự kỷ rất hiếm thấy, cho nên tôi muốn quan sát bệnh nhân thêm một khoảng thời gian nữa.” Moise nhìn về phía An Nhu: “Tôi muốn ở lại một thời gian, như vậy có thể chứ?”

“Có thể!” An Nhu ước còn không được.

Cuối cùng bệnh của Mạc Thịnh Hoan cũng được chẩn đoán chính xác. Bác sĩ còn bằng lòng ở lại một thời gian, ông cụ Mạc cực kỳ vui vẻ, đi lại cũng nhanh như gió.

“Chẳng trách lâu như vậy mà bệnh của Thịnh Hoan cũng không chuyển biến tốt, hóa ra đều là trị phần ngọn không trị phần gốc.” Ông cụ Mạc ngồi trong xe, vỗ vỗ ghế ngồi, bảo An Nhu ngồi bên cạnh ông.

“Lần này Tiểu An làm rất tốt, có muốn phần thưởng hay không, nói ra cho ba nghe xem nào.”

“Không muốn gì cả ạ.” An Nhu nhìn hai người cẩn thận đỡ Mạc Thịnh Hoan lên ghế sau xe: “Con tìm bác sĩ cho chồng con là điều nên làm mà.”

“Con đó, vẫn giống như trước đây.” Ông cụ Mạc càng vui vẻ hơn, ánh mắt này của mình vẫn chuẩn như trước đây!

“Được rồi, ba ghi sổ giúp con vậy, đến lúc đó có yêu cầu thì cứ nói với ông ba già này.” Ông cụ Mạc phất tay: “Đi, quay về nhà các con thôi, lái xe.”

An Nhu nhìn thoáng qua phía sau, chỉ có hai chiếc xe: “Bác sĩ đâu rồi ạ?”

“Ờm, bọn họ nói có chút việc, xong xuôi sẽ trở lại. Sau khi quay về, ba sẽ đưa bọn họ đến nhà cũ của nhà họ Mạc trước, nhà cũ cách nhà các con cũng gần, tiện cho bác sĩ đi qua theo dõi.” Ông cụ Mạc đã sớm sắp xếp xong.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK