Mục lục
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bảo khố hoàng cung trống không rồi!

Đây không chỉ là kim khố!

Ở đó, có chứa tất cả bảo vật mà Đại Triệu đế quốc thu gom hơn ngàn năm mới được. Bao gồm vô số kim loại kỳ dị, vố số thiên linh địa dược, vô số thần binh lợi khí, còn có vàng bạc nhiều đếm không xuể.

Thậm chí, trong đó còn có một số điển tịch trân quý! Bên trong, bao gồm cả rất nhiều bí tịch võ công!

Nhiều đồ như vậy, cho dù phái một quân đoàn tới, cũng phải mất nửa ngày.

Vậy mà biến mất hoàn toàn rồi.

Nhìn bảo khố bí mật của hoàng cung, đại tổng quản Lục Nhân Giáp khóc không ra nước mắt. Nhiệm vụ chủ yếu của hắn lần này, chính là cái bảo khố này. Nhưng hiện giờ, nhìn không gian rộng lớn, trống rỗng, sạch bách bên trong, Lục Nhân Giáp sắp ngất rồi.

Ở đây, trừ không khí ra, chẳng còn lại thứ gì!

Thậm chí ở bên trong, một cục sắc rỉ cũng chẳng còn.

Hoàn toàn không còn một thứ gì! Một con chuột chạy vào, cũng chỉ có thể khóc ròng đi ra.

Lục Nhân Giáp đại tổng quản nổi giận lôi đình!

Đêm qua, nơi này biến thành chiến trường không phải giả, đêm qua hoàng cung bị hủy cũng không phải giả! Đêm qua, đám công tử ca Trung Tam Thiên quyết chiến ở đây, cũng không phải giả!

Nhưng đó mới có bao nhiêu người? Chỉ mấy người đó có thể vét sạch nơi này? Đây quả thực là buồn cười!

Có thể làm được chuyện này, có thể là ai? Trong thiên hạ này có ai làm được?

"Đệ Ngũ Khinh Nhu! Ngươi quả thực đang bới phần mộ tổ tiên hoàng gia a!" Lục Nhân Giáp dùng một loại thanh âm vịt đực rít lên.

Cũng chỉ có Đệ Ngũ Khinh Nhu, mới co thể thần không biết quỷ không hay, lợi dụng lúc hỗn loạn để cháy nhà hôi của, làm được tất cả chuyện này!

Nhìn không gian trống rỗng trước mặt, đưa ra câu hỏi 'Ai làm?", trong thiên hạ này, hàng trăm vạn vạn người nhất định sẽ cùng chỉ tay về một mục tiêu: Đệ Ngũ Khinh Nhu!

Sở diêm vương đương nhiên lợi hại, nhưng đây là Đại Triệu.

Lục Nhân Giáp lập tức sợ đái ra quần chạy về. Chuyện đã tới nước này, đương nhiên phải bẩm báo với hoàng đế bệ hạ đầu tiên.

Buổi chiều, Lục Nhân Giáp cưỡi một con ngựa cao lớn, mang theo một đội kỵ sĩ tinh nhuệ, mang theo thánh chỉ hoàng đế, một thân lệ khí, tiến về phía thừa tướng phủ.

Chuyện này, phải có một câu trả lời!

Mà bây giờ, Đệ Ngũ Khinh Nhu đang ở trong thư phong, sắc mặt rất khó coi.

"Đã chứng thực, Thượng Tam Thiên Sở gia, không có hai vị công tử Sở Phi Sở Nam!" Một tờ giấy nho nhỏ như vậy, đã bị vo viên trong tay Đệ Ngũ Khinh Nhu.

Tin tức này, cũng là sau khi Đệ Ngũ Khinh Nhu nhận được tin Sở gia công tử tới Tiếp Thiên lâu, lập tức phát đi một thỉnh cầu điều tra!Cũng là tin tức mà hắn luôn luôn chờ đợi mấy hôm nay!

Rốt cuộc cũng tới!

Đệ Ngũ Khinh Nhu siết nắm tay càng lúc càng chặt, trong mắt lóe lên quang mang sắc bén. Ngay sau đó, Đệ Ngũ Khinh Nhu hét lớn một tiếng: "Cảnh Mộng Hồn!"

"
Có!"

"
Âm Vô Thiên!"

"
Có!"

"
Điểm nhân mã, điều động tất cao thủ võ tôn trở lên của Kim Mã Kỵ Sỹ đường, lập tức bao vây Tiếp Thiên lâu! Bắt hai vị Sở công tử về gặp ta!"

"
Vâng!"

"
Nhớ kỹ! Không tiếc bất cứ giá nào! Không tiếc bất cứ hi sinh nào! Nhất định... phải bắt được!"

"
Vâng!"

Ngoài cửa ầm ầm hỗn loạn một chút, tiếp đó, chỉ nghe thấy thanh âm xoạt xoạt, lập tức biến mất, trở lại tĩnh lặng.

Mà bây giờ, Kỷ Mặc nhị công tử cùng Nhuế Bất Thông đã về tới Tiếp Thiên lâu. Trong phòng Kỷ gia Kỷ Chú đại công tử. Kỷ Mặc đã chuẩn bị ổn thỏa, theo đại ca trở về Trung Tam Thiên bất cứ lúc nào.

Nhiệm vụ ở nơi này đã hoàn thành, mình chỉ cần trở lại Trung Tam Thiên đi lịch lãm. Kỷ Mặc thậm chí đã tính toán xong tất cả. Chỉ cần vừa về tới Trung Tam Thiên, liền lập tức xin đi Thương Lan chiến khu đi lịch lãm.

Dùng biện pháp mà Sở lão đại dạy mình, tranh thủ thời gian ngắn nhất, tăng cường thực lực của mình lên cảnh giới cao nhất! Không phải chỉ là đột phá cực hạn vài lần thôi sao?

Kỷ Mặc nghĩ tới mấy phương thức rèn luyện thân thể kỳ diệu mà Sở lão đại dạy cho huynh đệ mình, trong lòng tràn ngập niềm tin.

Lão đại từng nói, chúng ta phải giết lên tới Thượng Tam Thiên!

"Kỷ nhị gia, ngài đã trở về?" Kỷ Chú ở trong phòng. Lúc Kỷ Mặc tiến vào, Kỷ đại thiếu vẫn lười biếng nằm trên ghế, cái đầu ngả bên nọ gật bên kia, ngủ gà ngủ gật. Cũng chẳng có cách nào, sáng sớm hôm nay rời giường sớm quá, làm rối loạn đồng hồ sinh vật rồi.

Nhìn thấy huynh đệ trở về, Kỷ Chú trước tiên phất phất tay, đuổi mấy tên thị vệ của gia tộc ra ngoài, sau đó, phân phó Nhuế Bất Thông đứng bên cạnh đóng cửa lại, mới miễn cưỡng ngẩng mặt lên, nhìn thân đệ đệ của mình, dùng một ngữ khí âm dương quái khí, không biết sống chết, nói những lời này!

"À, khụ khụ khụ khụ....." Kỷ Mặc ho khan, ánh mắt né tránh cái nhìn của đại ca, cười khan nói: "Ca ca thật sự là càng ngày càng anh minh thần võ...."

"
Thật sao?" Kỷ Chú bĩu môi, phát âm với một cái miệng phi thường buồn cười, dùng một bộ dáng đặc biệt đắc chí tiếp nhận khích lệ của huynh đệ mình, sau đó lại hỏi: "Kỷ nhị gia, chuyến này ra ngoài, chơi vui nhỉ?"

"
Vui! rất vui... thật sự là rất vui." Kỷ Mặc cúi đầu, trong mắt đảo loạn, ngẩng đầu lên, thần tình đã nhiệt tình vô cùng: "Đại ca, không ra ngoài không biết, vừa ra ngoài cái liền giật mình...."

"
Ồ? Vậy sao?" Kỷ Chú thú vị nhìn đệ đệ của mình.

"
Đại ca, ngươi không biết cảm thụ của ta đâu. Lần này ra ngoài, ta thật sự lĩnh hội được, cái tú lệ của thiên hạ, cái hùng vĩ của sông núi, cái bao la của biển cả, cùng với vô số cảnh tượng giống như quỷ phủ thần công, phong thái đoạt tạo hóa thiên địa... A! A! A! Thật sự lưu luyến không nỡ rời đi..." Kỷ Mặc dùng một biểu tình và bộ dáng phi thường cường điệu, dùng một loại khẩu khí ngâm nga cực phú, trong mắt tràn đầy vẻ ước ao.

"
Ồ? Có gào thét không" Biểu tình Kỷ Chú quái dị vô cùng.

"
Có chứ có chứ." Kỷ Mặc gật đầu như gà mổ thóc: "Phải gào thét mới thể hiện được nỗi lòng chứ! Tiểu đệ còn vì thế mà làm một bài thơ...."

"
Ngươi cũng có thể làm thơ?" Kỷ Chú trợn tròn mắt, lần này thật sựkinh gnạc rồi.

"
Đó là đương nhiên rồi!" Kỷ Mặc lắc đầu quẫy đuôi đắc ý nói: "Ngươi nghe cho kỹ này...Hôm qua xuống Hạ Tam Thiên, hôm nay tới trước đại sơn, tảng đá trên núi thật cứng thật rắn, nước suối trên núi thật ngọt. Hoa trên núi thơm quá là thơm, cô nương trên núi đẹp tựa thiên nữ. Hôm qua rời khỏi đại sơn, hôm nay tới trước đại hải, sóng biển cuộn lên thật cao, con cá trong biển thật hay, trong biển còn có tôm hùm ba ba, trong biển còn có cô nương...."

"
Ngừng! Ngừng ngừng...!" Kỷ Chú thống khổ méo mặt: "Kỷ nhị gia, bài thơ này của ngài có thể lưu truyền thiên cổ đó. Tốt nhất là sau khi trở về Trung Tam Thiên, ngâm cho phụ thân đại nhân nghe đi...."

"
Ồ...." Kỷ Mặc cười hắc hắc, nịnh nọt nói: "Đại ca, lần này tới Hạ Tam Thiên, chơi thật vui a...."

"
Thật sao?" Kỷ Chú bộ dáng như trư ca, đột nhiên thấp giọng xuống, cười hắc hắc nói: "Vậy Viêm Dương đao kia cũng gào thét chứ?"

"
Gào thét! Gào lên chứ! Ặc ặc...?" Kỷ Mặc khoái trá trả lời được một nửa, đột nhiên nhảy dựng lên, ngay cả lông tóc trên người cũng dựng hết lên, hoảng sợ nhìn đại ca mình, hai con ngươi trợn trừng. Nguồn: http://truyenfull.vn

Nhuế Bất Thông bên cạnh cũng suýt chút nữa kinh hô lên.

"
Kỷ nhị gia!" Kỷ Chú hung hăng đập bàn, tức không kìm được, lớn tiếng quát tháo: "Ngươi gan lớn quá nhỉ!"

Kỷ Mặc ngồi phệt mông xuống đất, mồ hôi lạnh túa ra.

"
Bà ngoại ơi... Lão đại...." Kỷ Mặc run run giọng.

"
Bà ngoại cái con bà ngươi!" Kỷ Chú hét lên như sấm đánh: "Ngươi có biết như vậy sẽ hại chết cả gia tộc hay không? Ngươi có biết hành vi của ngươi một khi bại lộ, sẽ rước tới tai họa ngập đầu cho gia tộc? Ngươi có biết ngươi ngu xuẩn tới cỡ nào? Ngươi có biết hay không... Con bà ngươi! Con bà nó chứ!...."

Kỷ Mặc run run cúi đầu không trả lời, chịu đựng giáo huấn, nhưng trong lòng lại điên cuuồng phản kích: "
Bà ngoại ta chính là bà ngoại ngươi! Bà nội ta chính là bà nội ngươi! Mẹ ta chính là mẹ ngươi! Con bà ngươi! Con bà nó chứ...."

"
Ngươi vậy mà còn 'cẩu đại di'?" Thời điểm Kỷ Chú chân chính bộc phát đã tới, tung lên một cước, đá Kỷ Mặc ngã lăn ra đất, nước miếng văng tứ phía: "Cẩu là đại di ngươi?"

Kỷ Mặc hét thảm một tiếng, bị đá lăn lông lốc, trong lòng mắng ngược lại: là đại di ngươi! Miệng thì kêu gào thảm thiết: "
Lão đại, ta sai rồi... Ta biết sai rồi, không dám nữa....."

Trong lòng lúc này mới biết được, thì ra đêm qua con hàng này cũng đi tranh đoạt, lại nghe được ta vênh váo đắc ý rống một câu: "
Cẩu đại di!" mới biết được thân phận của ta...

Mẹ nó, lão tử lần này đúng là xui xẻo mà!

Kỷ Chú phi thân tới, túm lên Kỷ Mặc, hạ thủ như mưa rơi quyền đám cước đá,. Đánh thân thể Kỷ Mặc bay lên không trung, lộn nhào mấy vòng, lại rơi xuống đất. Cuối cùng hung hăng đá một cước vào mông, đá đệ đệ mình giống như đá một quả bóng, sau đó nhảy lên cao, phách một chưởng, đánh xuống dưới đất, phát ra tiếng đồng ầm ầm.

Sau đó, Kỷ Chú mới dừng tay.

"Nói thử xem! Bây giờ nên làm gì?" Kỷ Chú rốt cuộc cũng phát tiết xong, quay lại ngồi xuống ghế, toàn bộ thân thể biến thành hình chữ 太, lười biếng nói.

"
Ngao ô... ngao ô... A a... ui da... ui da....." Kỷ Mặc luôn miệng kêu thảm thiết, nhưng trong lòng lại đắc ý vô cùng. Đánh cũng không nên hồn, lão đại đánh ta, bất qúa chỉ như gãi ngứa...

Giờ phút này nghe được Kỷ Chú nói như vậy, không khỏi theo bản năng hỏi: "
Làm sao là làm sao?"

"
Đừng có giả chết! Cũng đừng giả bộ hồ đồ với lão tử!" Kỷ Chú vỗ bàn: "Ta biết không đánh thương ngươi!"

"
Ngươi dám xưng lão tử với ta?" Kỷ Mặc rút lên, đột nhiên bi phẫn vô cùng, nhảy dựng lên cao ba trượng: "Con mẹ ngươi, Kỷ Chú! Ngươi dám xưng lão tử với lão tử?"

Nhuế Bất Thông thống khổ vô cùng nhắm hai mắt lại, vẻ mặt méo xẹo. Đây rốt cuộc là huynh đệ gì đây....

Ngay lập tức, lửa giận của Kỷ Chú vừa mới hạ xuống liền bốc lên, nhảy dựng lên. Ngay sau đó, Nhuế Bất Thông liền thấy được hai huynh đệ cùng cha cùng mẹ, mở miệng ra một cái lại lão tử, ngậm miệng một cái là lão tử, sau đó đánh nhau lộn tùng phèo trên sàn nhà....

Rầm rầm rầm!

Phốc phốc phốc!

Ầm ầm ầm!

Nhuế Bất Thông mí mắt cuồng chớp, hai mắt thiếu chút nữa rớt ra ngoài... Quá bạo lực rồi! Đây quả thực là một đôi huynh đệ tuyệt thế!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK