Mục lục
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Gia Cát Văn muốn cười cũng không dám cười, bước nhanh mấy bước, kính cẩn thi lễ một cái, nói: "Nếu tiền bối nói như vậy, vãn bối tự nhiên nghe theo. Khi nào tiền bối rãnh rỗi, có thể tới gia tộc Chư Cát chỉ điểm một chút, trên dưới gia tộc Chư Cát, tất nhiên sẽ nhớ rõ đại ân đại đức của tiền bối."

Người áo trắng thản nhiên gật đầu: "Ừ."

Gia Cát Văn làm ra vẻ ấp a ấp úng, nói: "Kính xin tiền bối cho biết tên tuổi, dù sao vãn bối cũng chỉ là tiểu bối, trở về gia tộc cũng phải thông báo lên trên. Kính xin tiền bối thông cảm, chớ chấp nhặt việc vãn bối vô lễ."

Mỗi tiếng nói cử động của Gia Cát Văn, đều ưu nhã cùng cung kính giống như trong sách giáo khoa.

Thanh âm nhu hòa, nói chuyện có tình có lí, mỗi một câu nói, đều chữ châm chữ chước, lại tựa như phát ra từ đáy lòng.

Người áo trắng gật đầu: "Các ngươi đi đi. Tên của ta, không thể nói cho các ngươi biết."

Gia Cát Văn ngẩn ra, nói: "Dạ."

Lại thi lễ một cái, nói: "Đã như vậy, vãn bối tùy thời cung nghênh tiền bối đến Gia Cát gia, đến lúc đó, chắc chắn sẽ mở rộng cửa lớn, nghênh đón tiền bối!"

Người áo trắng thản nhiên nói: "Đi đi."

Gia Cát Văn nói: "Dạ."

Không hề do dự nữa, hắn lui về tám bước, lúc này mới đứng thẳng thắt lưng lên, xoay người phất tay nói: "Chúng ta đi!"

Ra lệnh một tiếng, mọi người lập tức nối đuôi nhau mà đi, cũng không quay đầu lại. Đối với Ngụy Vô Nhan đang chạy lại gần, coi như không thấy. Trong lòng mọi người cũng rõ ràng, người áo trắng san bằng ngọn núi, chính là muốn cứu người này ra.

Ai dám nói câu nào?

Đi ra hơn trăm trượng, Gia Cát Văn ngửa mặt lên trời hú một tiếng, mấy người vốn mai phục tại phía sau núi bay tới đây, mấy người nói mấy câu, liền cùng đi.

Sở Dương ở một bên mơ hồ nghe được có người nói: "Cứ đi như vậy?"

Sau đó liền không nói chuyện, chắc là bị Gia Cát Văn hung hăng trừng mắt liếc cho một cái.

Dạ Thí Vũ một đường hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đi ra mấy trăm trượng, vừa qua chân núi, thắt lưng thoáng cái mềm xuống, lại lắc lắc cái mông.

Vừa lắc cái mông, trên đầu vừa đổ mồ hôi lạnh, nhưng một câu oán hận cũng không dám nói. Hắn biết, mặc dù đã đi rất xa, nhưng giờ phút này nói chuyện, người nọ nhất định còn có thể nghe thấy được.

Lúc này Gia Cát Văn mới nở nụ cười: "Dạ huynh, cảm giác thế nào?"

"Hừ!" Dạ Thí Vũ nghiêng đầu đi. Tức giận không để ý, thằng này, lại đang đào hầm cho ta nhảy.

Gia Cát Văn cười ha ha.

Một lúc lâu sau, lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Gặp được cao thủ như thế, có thể giữ lại tánh mạng mà đi ra, cũng đã là cực kì may mắn!"

Quay đầu lại nhìn một chút, nói có chút cổ quái: "Nhưng sao ta nghe thanh âm này lại quen tai như vậy? Đám người Lan Nhược Vân đến nay không thấy, xảy ra động tĩnh lớn như vậy cũng không biết bọn họ đi đâu..."

Đột nhiên hít một hơi lãnh khí, giẫm chân nói: "Thì ra là như vậy! Thì ra là như vậy!"

Dạ Thí Vũ kinh ngạc nói: "Ngươi vì cái gì mà phát điên thế?"

Sắc mặt Gia Cát Văn trắng bệch: "Cuối cùng ta cũng đã biết vì sao thanh âm này quen tai như vậy, thì ra là nàng. Ai, xem ra mấy người Lan Nhược Vân, hiện tại đã chết không còn một mống."

"Sao ngươi biết?" Dạ Thí Vũ tò mò hỏi.

"Ngươi còn nhớ không? Thời điểm ta dùng Thiên Địa Thần Thính, vừa lúc nghe được tiếng Lan Nhược Vân trêu chọc đùa giỡn nữ nhân không?" Gia Cát Văn thần sắc quái dị.

"Là... Ngươi là nói?" Ngay lập tức Dạ Thí Vũ cũng nghĩ tới điều gì, không khỏi há to miệng.

"Ngươi cũng đoán được? Không sai, nữ nhân kia bị hắn đùa giỡn... Chính là người mới nói chuyện vừa rồi, thanh âm rất giống nhau." Gia Cát Văn cười khổ một tiếng.

"Sh!t!" Dạ Thí Vũ nhịn không được tuôn ra một câu: "Chính là người mà Lan Nhược Vân muốn cùng ở trên giường, ở dưới nước, trên cây... Làm cái kia?"

Gia Cát Văn mắt trắng dã: "Chính là nàng! Lan Nhược Vân thật là có con mắt nhìn người, tìm một người như thế để đùa giỡn, lại còn muốn cùng người ta chơi nhiều trò..."

"Sh!t!" Lần này là hơn ba mươi người cùng nhau há mồm khiếp sợ tức giận mắng: "Lan Nhược Vân có gan cỡ này!"

Mắng xong, mọi người mới hoàn hồn lại, hai mặt nhìn nhau.

Lan Nhược Vân đã chết, lão quái kia tất nhiên sẽ tức giận.

Mà Lan Nhược Vân chết đi, chính là lúc mà bọn hắn đang có mặt ở đó...

Chuyện này...

"Chúng ta nhanh về nhà! Đem chuyện này bẩm báo cho gia tộc!" Dạ Thí Vũ quả quyết nói.

"Được!" Gia Cát Văn sắc mặt trầm trọng.

Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, cùng thấy sắc mặt đối phương trầm trọng, trong lòng không khỏi bồn chồn, đối với bão táp sắp xảy ra, có vài phần chuẩn bị.

...

Tử Tà Tình nắm Hồng Vô Lượng đứng ở nơi đó.

Ngụy Vô Nhan khó khăn bước từng bước đi tới.

Sở Dương mang theo Sở Nhạc Nhi vội vàng xuất hiện: "Ngụy huynh, ngươi không sao chứ?"

Ánh mắt Ngụy Vô Nhan như tro tàn nhìn hắn, cười thảm một tiếng: "Ta có thể có chuyện gì?"

Tử Tà Tình ở một bên, thản nhiên nói: "Ngụy Vô Nhan, ngày đó ta ở trước mặt ngươi chỉ trích sư phụ ngươi, là ta không đúng. Lúc ấy, là ta nói sai, hy vọng ngươi không nên trách tội."

Đúng là đúng, sai là sai.

Ngay cả hiện tại đã chứng minh được lời nói lúc ấy của nàng, chứng minh được Hồng Vô Lượng đúng là là một tên tiểu nhân hèn hạ, nhưng nàng vẫn hướng Ngụy Vô Nhan nói lời xin lỗi.

Ngụy Vô Nhan cười khổ một tiếng: " Hiện tại ta thật sự không cảm thấy ngươi sai, chỉ hận chính mình ngu xuẩn!"

Hắn kinh ngạc ngẩng đầu lên, ngơ ngác một hồi, rồi lại cúi đầu, nhìn Hồng Vô Lượng trên mặt đất, nói: "Tử cô nương, ta muốn nói chuyện với hắn một chút."

"Tốt." Tử Tà Tình giơ tay lên, điểm ở trên người Hồng Vô Lượng. Cả người Hồng Vô Lượng run lên, trong mắt phát ra thống khổ cùng bi phẫn vô cùng.

Tử Tà Tình phong bế đan điền kinh mạch của hắn.

"Các ngươi không cần tránh." Ngụy Vô Nhan nhẹ giọng nói: "Ta cũng cần có người chứng kiến."

"Được." Tử Tà Tình cùng Sở Dương đồng thời đáp ứng.

Ngụy Vô Nhan quay đầu nhìn Hồng Vô Lượng, trong mắt hận ý ngập trời, nhưng nước mắt nhịn không được rơi xuống, cả người cũng kịch liệt run rẩy.

"Sư phụ..." Ngụy Vô Nhan run rẩy môi: "Tại sao? Thật sự là như vậy sao?"

Ánh mắt Hồng Vô Lượng nhìn hắn một cách phức tạp, trong mắt hiện lên một tia đau lòng, ngậm miệng không nói lời nào.

"Ta đang nói chuyện với ngươi!" Ngụy Vô Nhan gầm nhẹ một tiếng.

Hồng Vô Lượng không đáp.

Ngụy Vô Nhan ngồi xuống ở trước mặt hắn, tựa như là nói cho hắn nghe, tựa như là nói cho mình nghe, tựa như là nói cho trời đất nghe, nét mặt thê lương, ánh mắt ngơ ngẩn.

"Ngụy Vô Nhan ta lúc nhỏ bái sư, khi đó sư phụ cường đại vô cùng, ta chỉ là một cái hài đồng nho nhỏ, sư phụ coi trọng tư chất của ta, được sự đồng ý của mấy người trong nhà, thu ta làm đồ đệ, từ đó dốc lòng bồi dưỡng."

"Ta từng bước phát triển, từng bước học tập những điều sư phụ dạy, từ không là gì cả, từng bước trở thành Võ Giả, Vũ Sư, Võ Tông, Võ Tôn, Võ Vương, Võ Hoàng, Võ Quân, Võ Thánh..."

"Sư phụ luôn rất vui mừng đối với sự phát triển của ta. Mỗi một lần tiến bộ, sư phụ cũng sẽ thưởng ta. Mỗi một lần lịch lãm ở bên ngoài, nếu đụng phải phiền toái, sư phụ sẽ ra mặt bảo vệ ta. Về sau, người nhà của ta đều già đi, mọi người đều rời bỏ ta. Bên cạnh ta, chỉ còn lại có sư phụ... Khi đó, sư phụ chính là nơi để ta dựa vào, là toàn bộ hy vọng của ta, là người vĩ đại nhất trong lòng ta."

"Năm đó, ta là Võ Hoàng lục cấp, vì ta dốc lòng tu tập võ đạo, nên không có ý định thành gia lập thất, sư phụ cũng rất gấp gáp, thường xuyên thúc dục ta, nói ngài muôn ôm đồ tôn... Còn làm mai mối cho ta..."

"Nhưng cũng một năm đó, sư phụ bị trọng thương trở lại. Là Tử Tinh Thủ ác độc! Ta vốn bị sư phụ thuyết phục, muốn tìm nữ nhân kết hôn, nhưng thấy bộ dáng kia của sư phụ, ta phải chiếu cố sư phụ, lại đem tâm tư kia đè nén xuống, sau đó xông pha giang hồ, tiếp nhận nhiệm vụ cửu tử nhất sinh, kiếm lấy Tử Tinh trong gió tanh mưa máu. Cho đến khi ta gặp phải Nga nhi..."

Ngụy Vô Nhan nói tới đây, buồn bã ngửa mặt lên, ánh mắt thâm tình nhìn về phía hư không.

Nhưng cuối cùng hắn cũng không có nói tiếp đoạn này, chỉ là dùng sức nuốt nước bọt, hô hấp vốn đã bình tĩnh trở lại, dần dần trở nên ù ù như xé gió.

"Sư phụ, ngươi không nói lời nào, có phải đã chấp nhận hay không? Có phải ngươi đã không cách nào cãi lại hay không?"

Ngụy Vô Nhan cúi đầu hỏi.

Hắn không đợi Hồng Vô Lượng trả lời, cứ tiếp tục nói tiếp: "Là như vậy đúng không, Nga nhi là ngươi giết, con ta Tiểu Triển cũng là ngươi giết..."

"Ngươi đối với ta ân trọng như núi, nhưng ngươi đối với ta cũng là thù sâu như biển!"

Ngụy Vô Nhan thở ra một hơi.

"Ta tên là Ngụy Vô Nhan, quả nhiên là có nguyên nhân! Bởi vì ta vốn không có mặt mũi nào, ta không có mặt mũi nào đối mặt với thê tử của ta. Bởi vì nàng bị ngươi giết. Ta không có mặt mũi nào đối mặt với hài tử của ta, bởi vì nó là vì ta mà chết. Ta không mặt mũi nào đối mặt với tổ tông, bởi vì ta đã tuyệt hậu. Ta không có mặt mũi nào đối mặt với trời đất, bởi vì ta nhận giặc làm cha. Ta cũng không có mặt mũi đối mặt với ngươi, bởi vì ta sẽ khi sư diệt tổ! Mạng của ngươi sẽ kết thúc trên tay của ta!"

"Ngụy Vô Nhan ta thẹn với thê tử, bất nhân. Thẹn với hài nhi, bất từ. Thẹn với cha mẹ, bất tiếu, thẹn với tổ tông, bất hiếu. Thẹn với sư phụ, bất nghĩa!"

"Quả nhiên là không có mặt mũi nào!"

Ngụy Vô Nhan đứng lên, hỏi Sở Dương nói: "Có nước không? Ta rửa mặt một chút."

Cầm lấy túi nước từ Sở Dương, rửa mặt sạch sẽ, sửa sang đầu tóc một chút, lại hỏi: "Còn y phục không? Ta muốn thay y phục."

Sở Dương im lặng một lúc lâu, rốt cuộc vẫn phải lấy ra một bộ quần áo nữa.

Hắn không biết Ngụy Vô Nhan muốn làm cái gì.

Nhưng cảm giác được, giờ phút này, Ngụy Vô Nhan đã chết, tâm đã chết.

Ngụy Vô Nhan lấy y phục, mặc lên người, nhìn trên dưới một chút, gật đầu.

Sau đó hắn liền đem Hồng Vô Lượng đỡ ngồi dậy, để hắn tựa vào một tảng đá.

Sau đó Ngụy Vô Nhan lui về phía sau ba bước, sửa sang áo lại một cái, xoay người đối mặt Hồng Vô Lượng, dùng một dáng vẻ vô cùng thành kính, quỳ xuống, nghiêm trang dập đầu, dập đầu liên tiếp chín cái!

"Sư phụ, ta gọi một tiếng sư phụ cuối cùng. Sau chín cái khấu đầu, ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt! Ngươi thành toàn ta, cũng có thể hủy diệt ta, nhưng ngươi không nên giết thê tử và nhi tử của ta!"

"Ngươi đối với ta ân trọng như núi, hôm nay ra tay đối với ngươi, ta thà bị khinh thường! Cũng không muốn có lỗi với gia đình! Ta muốn đi bái tế thê tử của ta, nói cho nàng biết chuyện này. Sau ngày hôm nay, Ngụy Vô Nhan cùng Hồng Vô Lượng không đội trời chung!"

Ngụy Vô Nhan đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo, sâu kín lóe hàn quang: "Hồng Vô Lượng, lão tặc! Lần sau gặp, ta sẽ tự tay lấy mạng chó của ngươi! Báo thù cho vợ và con ta!"

Nói xong những lời này, hắn liền dứt khoát xoay người, bước nhanh rời đi.

Không quay đầu lại!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK