Mục lục
Truyền Nhân Thiên Y
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 36: Cửa văn

Liễu Băng Khanh cười lạnh một cái.

"Không được mặc cả?"

"Ừm, như vậy là tôi đã nể mặt Tổng Giám đốc Liễu đủ rồi, nếu muốn mặc cả nữa không khác gì đánh thẳng vào mặt tôi."

Lúc này Lương Siêu cười ha hả, nói: "Tôi đang ở chỗ này tốt lắm, chưa có ý định chuyển nhà."

Nghe xong, Triệu Thiết Trụ hai mắt híp lại.

"Không đi?"

"Cũng được, nhưng nếu vậy thì không đơn giản là để lại một cánh tay và hai chân đâu, nói không chừng cậu sẽ không ngắm nhìn ánh mặt trời ngày mai được nữa."

"Không chỉ là ngày mai, nhiều ngày sau nữa cậu cũng không nhìn thấy mặt trời được."

Lương Siêu: "..."

Làm màu thì hắn thấy nhiều rồi, còn kiểu làm màu mà còn có chất thơ văn như tên này thì đúng là rất hiếm thấy.

Thấy Triệu Thiết Trụ đã nói hết lời, hai vệ sĩ thoạt nhìn rất chuyên nghiệp bên cạnh ông ta đồng loạt tiến lên một bước, chuẩn bị ra tay.

Người đàn ông đầu trọc bày vẻ mặt đắc ý, nói: "Sao hả nhóc, mày lên mặt tiếp đi!”

"Mày nghĩ mày đánh đấm giỏi lắm sao? Đợi xem lát nữa anh Trụ cho mày biết cái gì mới gọi là đánh đấm thật sự này!"

Vừa dứt lời.

"Để tôi xem thử hôm nay ai dám động đến cậu ta!"

Một giọng nói tức giận đột nhiên vang lên, mọi người đồng loạt quay về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy Liễu Huy Hoàng vừa bước xuống từ trên một chiếc Maybach.

Đồng tử Triệu Thiết Trụ co rụt lại, trong lòng có chút buồn bực.

Lương Siêu cùng Liễu Băng Khanh đều là người trẻ tuổi, có quan hệ bạn bè cũng là điều dễ hiểu, nhưng cũng không đến mức ngay cả Liễu Huy Hoàng dính dáng đến cậu ta đó chứ?

Rốt cuộc tên nhãi này có lai lịch gì đây?

"Ba."

Liễu Băng Loan vừa mới đi lên đã bị Liễu Huy Hoàng mắng một câu, đành đứng sang một bên.

"Chủ tịch Liễu."

Triệu Thiết Trụ chủ động chào hỏi một tiếng, nhưng Liễu Huy Hoàng lại không cho ông ta mặt mũi, thậm chí cũng không thèm để ý gã đi thẳng đến bên người Lương Siêu, quan sát từ trên xuống dưới bằng vẻ mặt quan tâm.

"Tiểu Siêu, không bị thương ở chỗ nào chứ?"

Lương Siêu cười lắc đầu: "Chỉ là mấy tên tôm tép mà thôi, không làm cháu bị thương được."

Triệu Thiết Trụ nghe vậy nổi giận: "Chủ tịch Liễu, tên nhóc này trước đánh vợ tôi sau lại đánh anh em của tôi, vậy mà còn dám vênh váo trước mặt tôi như vậy!”

"Tôi muốn cậu ta trả giá một chút cũng không tính là quá đáng đó chứ?"

Nghe xong, lúc này Liễu Huy Hoàng mới nhìn về phía gã, dùng giọng điệu chém đinh chặt sắt nói: "Quá đáng."

"Là vô cùng quá đáng mới đúng!"

"Triệu Thiết Trụ, bình thường anh có ngang ngược lộng hành như thế nào tôi cũng mặc kệ, nhưng anh muốn động đến cậu ấy sao? Tôi khuyên anh nên từ bỏ ý định này đi!"

"Tại sao?"

Liễu Huy Hoàng ưỡn ngực: "Bởi vì cậu ấy sắp sửa trở thành chồng của con gái lớn của tôi!”

"Là con rể Liễu Huy Hoàng của tôi đây!"

"Lý do này đủ thuyết phục rồi đúng không!"

Lương Siêu cười khổ một tiếng, hai chị em Liễu Băng Khanh cũng im lặng không nói gi, trong lòng Liễu Băng Loan còn có chút ghen ghét.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app ReadMe. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là web lậu. Vui lòng đọc tại app ReadMe để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất

Trước giờ chưa từng thấy ba ra mặt bảo vệ con mình như vậy đâu?

Triệu Thiết Trụ khiếp sợ, gã không thể nào ngờ được, tên nhóc này lại có thể là con rể của người giàu nhất Thiên Hải!

Nếu như vậy thì thật sự là gã không thể nào động đến hắn được rồi.

Liễu Huy Hoàng cùng Liễu Băng Khanh không giống nhau, chỉ riêng thân phận giàu nhất Thiên Hải đã bỏ xa cái danh người xã hội của gã không biết bao nhiêu.

Dùng cứng chọi cứng?

Đương nhiên Triệu Thiết Trụ không có lá gan này, cho dù có cũng sẽ không ngốc đến mức công khai vả mặt người ta.

"Được."

"Nếu Chủ tịch Liễu đã nói như vậy, tôi chỉ đành nhịn cục tức này xuống rồi, tôi xin phép về trước."

Thấy gã đã rời đi, Liễu Huy Hoàng vỗ vỗ bả vai Lương Siêu: "Tiểu Siêu, con vẫn nên theo cha trở về thì hơn.”

"Từ trước đến nay Triệu Thiết Trụ luôn là người có thù tất báo, hôm nay có cha ở đây nên hắn không dám động đến con, nhưng nếu con cứ sống gần hắn như vậy, rất khó bảo đảm rằng hắn sẽ không ra tay với con nữa."

"Không sao, bác không cần lo lắng cho cháu như vậy."

Lương Siêu cười nhún nhún vai, khéo léo cự tuyệt nói: "Chỉ là một tên côn đồ mà thôi, vẫn chưa đủ bản lĩnh làm cháu bị thương đâu.”

"Xì, bốc phét thì hay lắm."

Liễu Băng Loan bĩu môi, đang muốn nói tiếp thì Liễu Huy Hoàng đã trừng mắt liếc qua: "Con còn có mặt mũi nói? Nếu không phải do con thì đã không xảy ra chuyện này."

......

Triệu Thiết Trụ vừa về đến nhà, người phụ nữ bị Lương Siêu tát ban sáng lập tức tiến lại gần.

"Ông xã, thế nào rồi? Anh có giết thằng nhóc đó không?”

"Giết cái rắm!"

Vẻ mặt Triệu Thiết Trụ nghẹn khuất không thôi, hùng hùng hổ hổ nói: "Tên nhãi đó là con rể lớn của Liễu Huy Hoàng! Mẹ nó, không biết Liễu Huy Hoàng chọn được đứa con rể này từ khi nào!"

"Con rể lớn?"

Người phụ nữ cũng kinh ngạc không thôi, lập tức đảo mắt một cái, nói: "Phùng đại thiếu theo đuổi Liễu Băng Khanh nhiều năm rồi, nếu để cho cậu ta biết Liễu Băng Khanh sắp sửa gã cho người khác, anh cảm thấy Phùng đại thiếu sẽ làm như thế nào?”

"Hả?"

Trong đầu Triệu Thiết Trụ lập tức lóe lên một ý tưởng: "Đúng vậy! Mượn đao giết người, sao tôi lại không nghĩ tới chứ!”

"Sáng sớm ngày mai tôi sẽ gọi điện thoại cho Phùng đại thiếu, chỉ cần hắn dám làm, tôi liền dám châm thêm một mồi lửa cho hắn! Mẹ nó, dù thế nào thì ông đây cũng không thể nuốt trôi cục tức này được!"

......

Ngày hôm sau, buổi trưa.

Liễu Băng Loan gọi điện thoại cho Lương Siêu, vừa nhấc máy đã gọi anh rể, hơn nữa còn gọi thuận miệng vô cùng.

"Anh rể, anh đến trường đại học của bọn em một chuyến đi."

"Chuyện tối hôm qua là do em không đúng, em muốn chính thức xin lỗi anh."

"Hửm, cần thiết sao?"

"Có, tất nhiên là cần thiết!"

"Ai da, anh cứ tới đây đi, nếu anh không tới tức là không chịu tha thứ cho em."

Đã nói đến mức này, Lương Siêu cũng không tiện từ chối, thầm nghĩ dẫn Lương Nghiên đi đại học Thiên Hải dạo một vòng, chơi một chút cũng tốt.

Lương Nghiên vừa nghe sắp được ra ngoài chơi chơi lập tức vui vẻ, chạy nhanh đi thay một bộ quần áo xinh đẹp phối với vớ trắng qua đầu gối, Lương Siêu thì tùy tiện mặc một bộ đồ thể thao.

Nhìn không đẳng cấp lắm, nhưng thật sự rất thoải mái.

Tại cổng trường đại học Thiên Hải

Lúc này nơi đã tạm thời dựng lên hai cái bục đơn giản, Liễu Băng Loan đang đứng trên một cái bục nói chuyện với mấy nhân tài nổi tiếng của học viện văn học.

Rõ ràng tất cả người này đều là người theo đuổi cô.

Một lát sau, thấy Lương Siêu đi vào, Liễu Băng Loan vội vàng vẫy vẫy tay với hắn.

Nhìn hai cái bục cao kia, Lương Siêu đi tới cười nói: "Chỉ muốn nói lời xin lỗi mà thôi, cô chuẩn bị cả cái này có phải là khoa trương quá rồi không?"

"Bớt cợt nhả đi!"

Giọng điệu Liễu Băng Loan nào còn ngọt ngào như lúc nói qua điện thoại lúc trước, hừ lạnh nói: "Tuy ngoài miệng anh nói cũng muốn hủy hôn, nhưng ai biết lời này là thật giả? Hiện tại anh và chị tôi đã bước vào sống thử, có khả năng kết hôn rất cao, trước đó, tôi cần phải khảo nghiệm anh một chút.”

"Tổng cộng có ba cửa, cửa tình ngày hôm qua coi như anh miễn cưỡng thông qua, nhưng hôm nay còn hai cửa nữa, chưa chắc anh còn may mắn như vậy đâu."

"Trước tiên là cửa văn, mấy người này đều là nhân tài nổi tiếng của học viện văn học đại học bọn tôi, anh so tài thư pháp với bọn họ là được rồi, nếu có thể thắng hết bọn họ thì coi như anh qua cửa."

Lương Siêu lắc đầu.

"Không có hứng thú, cô tự mình chơi đi."

Nói xong thì muốn xoay người rời đi, nhưng lúc này Lương Nghiên lại giữ chặt hắn lại, trông mong nhìn hắn.

"Anh, lâu rồi Nghiên Nghiên không thấy anh luyện thư pháp, em thật muốn xem anh viết chữ nha."

"Em thực sự muốn nhìn xem?"

"Ừm!"

Lương Nghiên rất nghiêm túc gật gật đầu, làm cho Lương Siêu có chút bất đắc dĩ.

Nếu em gái muốn xem, anh chỉ đành viết vài nét thôi.
Chương 37: Chữ viết của tôi mấy người không hiểu đâu!

Hắn nhẹ nhàng nhảy lên sân khấu, Lương Siêu chấm chút mực rồi bắt đầu viết.

"Chờ một chút."

Lúc này, một học giả tài năng của viện văn học bước tới, khịt mũi nói: "Không phải ai cũng xứng đáng thi thư pháp với chúng ta đâu. Trước cuộc thi, hãy cho tôi biết anh là đến từ trường đại học nào."

"Tôi chưa từng học đại học."

Lương Siêu thành thật nói, khiến cả khán phòng náo động.

Mọi người dưới khán đài bắt đầu nghị luận ầm ĩ, liên tục cười nhạo, những tài tử khoa văn càng thêm khinh thường lắc đầu: “Vậy anh không có tư cách thi đấu với chúng tôi.”

“Đúng vậy, Băng Loan, anh ta còn không có học đại học, hiện tại mù chữ, loại người như vậy làm sao có thể xứng làm anh rể của cậu?”

"Hừm, so sánh thư pháp với một kẻ mù chữ như vậy. Đó là một sự sỉ nhục đối với chúng tôi, chiến thắng cũng vô nghĩa."

"..."

Nhìn thấy mấy người này sắp bỏ gánh giữa chừng, Liễu Băng Loan đã rất lo lắng.

Bản thân mình phải vất vả như thế nào mới tổ chức được một cuộc thi thế này, không thể làm mất công được.

Ngay sau đó, cô ra đã rất nhanh trí, chạy lon ton lên bục cao mà không cần suy nghĩ nhiều, vào lúc Lương Siêu không phòng bị gì hết, cô ta liền thơm một cái thật mạnh vào mặt Lương Siêu!

Rào Rào!

Toàn trường trong nháy mắt sôi trào, Liễu Băng Loan, là một trong số top 4 hoa khôi trường, người mà trước nay chưa bao giờ có một chút tin xấu nào lọt ra ngoài lại có thể dưới con mắt của bao nhiêu người chủ động hôn một người đàn ông!

Đây chắc chắn là tin nóng!

(Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app ReadMe. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là web lậu. Vui lòng đọc tại app ReadMe để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất).

Sốc tận óc!

Có cần phải táo bạo vậy không?!

Lương Siêu như bị mụ mị, sau đó nhìn thấy mấy tài tử ở trên đài đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy phẫn nộ.

"Băng Loan! Cậu đang làm gì vậy!"

“Một tên mù chữ như anh ta thì có gì tốt chứ, sao tự nhiên cậu lại hôn anh ta?”

“Hôn một thằng mù chữ như anh ta cậu không thấy ghê tởm sao!? Cho dù muốn khích bọn mình thi thư pháp với anh ta thì cũng không cần phải làm quá vậy chứ?!”

Liễu Băng Loan nghe vậy liền làm một trận bĩu môi, bĩu xong còn nhẹ nhàng như con chim khoác lấy cánh tay của Lương Siêu.

"Ai đã làm quá chứ?"

"Tôi là tình nguyện hôn anh ấy đấy, chả ai quản được tôi.”

Nhìn thấy điều này, những tài tử đó cảm thấy như não của họ sắp nổ tung, họ lập tức vô cùng tức giận!

Họ vội vàng bắt đầu viết, vừa viết vừa nói: "Thằng khốn! Tên lưu manh mù chữ đến em vợ mình cũng không bỏ qua!"

"Tôi muốn cho anh cảm thấy xấu hổ! Tôi muốn anh phải lạy lễ rập đầu trước bức chữ thư pháp này của tao! Để cho anh biết tôi với anh có sự chênh lệch cỡ nào!”

“Hôm nay tôi sẽ cho anh mở rộng tầm mắt, để cho anh biết thế nào là thư pháp, thế nào là tài giỏi!”

“…”

Sau một lát, mấy người kia đều viết xong, Lương Siêu liếc nhìn chữ của bọn họ xong lắc lắc đầu.

Những người này đều giống như những thanh niên tức giận, ồn ào

Nhưng chữ này...

Thật sự không khen được mà.

Liễu Băng Loan nhìn thấy hắn vẫn là lắc đầu, trong lòng liền cảm thấy chán ghét, một kẻ mù chữ thậm chí chưa từng học đại học, lại còn xem thường những chữ của những đại tài tử viết tay của khoa văn sao?

Cái tên này một khi mà bày đặt ra vẻ quả là không ai làm lại được.

"Này, tên mù chữ kia, đến lượt anh rồi đó!"

"Hừ, để rồi xem, có khi còn chưa từng viết chữ bằng bút lông ấy chứ?”

"Viết các ký tự bằng bút lông được gọi là thư pháp và nghệ thuật đối với chúng tôi, nhưng với anh ta, chắc đó là gà bơi đi!"

"..."

Nghe những lời châm chọc không ngừng của những người này, Lương Yên có chút tức giận, bĩu môi nói: "Đừng nói nhảm, thư pháp của anh tôi rất tốt."

"Trước đây tôi thích nhất là xem anh ấy viết, thậm chí còn có một số nhà thư pháp khen ngợi anh ấy đấy!”

Lời nói của Lương Nghiên gợi ra một tràng cười, nhưng đám đông không nói gì về cô ấy. Việc một cô gái nhỏ tôn thờ anh trai của mình ở tuổi này là điều bình thường.

"Chậc, đúng là anh trai như nào thì em gái như vậy.”

"Một cô bé dễ thương như vậy mà cũng bị anh làm cho biết cách bốc phét như thế.”

Liễu Băng Loan phàn nàn, Lương Siêu phớt lờ cô ấy, và sau khi xoa đầu Lương nghiên, đột nhiên hắn cầm bút lên, và sau một lúc hắn bắt đầu biểu diễn.

"Ta đến từ phía sau núi, thỉnh thoảng làm khách ở tiền sảnh, uống rượu khiêu vũ trong kinh ca nửa quyển, ngồi trong giếng nói chuyện trên trời!"

"Chí lớn hí công danh, hải đấu lượng phúc họa, đến phiên trong túi ngượng ngùng thì, nộ ngón tay Càn Khôn thác!"

Chỉ trong thoăn thoắt Lương Siêu đã viết xong dòng thơ này, chỉ để châm biếm những điều này những người có danh hiệu học giả tài năng bề nổi, thực tế, họ chỉ là một vài con chó đường phố, chưa bao giờ nhìn thấy thế giới và không hiểu biết nhiều, và những học giả tài năng đó ngay lập tức hiểu ý nghĩa của bài thơ này, khuôn mặt của họ trở nên xám xịt cứ như nuốt phải một đàn ruồi chết.

Liễu Băng Loan, người dốt đặc cán mai về thư pháp, không nhìn ra được ý tốt xấu trong thơ, vội vàng nhìn chằm chằm vào những học giả tài năng đến từ viện văn học.

“Thế nào? Chữ anh ta ra sao?”

Các học giả tài tử liếc mắt nhìn nhau, và sau khi nhìn vào nét chữ của Lương Siêu, họ đều bật cười thành tiếng.

"Chữ viết xấu không thể nào ngửi nổi, nó thật vớ vẩn!"

“Chữ viết của anh ta hoàn toàn không phải là thư pháp, ngay cả em gái ba tuổi của tôi có khi còn viết đẹp hơn anh ta cơ đấy!”

“Nét chữ nết người, chữ viết như gà bới thế này thì người chắc cũng chẳng tốt được bao nhiêu! Băng Loan, tôi khuyên cậu và cả chị cậu nữa, nhân lúc còn sớm tránh xa anh ta càng sớm càng tốt, thực quá thấp so với đẳng cấp của cậu.”

Liễu Băng Loan nghe vậy, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ.

“Thật sự xấu tệ như mấy cậu nói sao?”

“Cho dù không bì nổi với mấy người nhưng tôi thấy cũng coi là miễn cưỡng đọc được mà?”

Miễn cưỡng đọc được…….

Nghe cô ta nói như vậy, Lương Siêu khóe miệng giật giật, cô ta thật đúng là không biết nhìn hàng!

Nhưng hắn cũng không có ý biện giải làm gì cho mệt, cứ thế bế Lương nghiên lên và nhảy khỏi sân khấu.

"Mấy người không hiểu chữ viết của tôi đâu."

"Nhổ vào ấy!"

"Rõ ràng là do tự viết ra rác rưởi mà còn nói chúng tôi không hiểu? Thật là vừa học dốt mà người cũng tệ!”

Một người trong đó vừa mới chửi xong, đột nhiên một ông già lưng còng đi tới, từ xa xa ông nhìn thấy chữ Lương Siêu viết mà hai mắt sáng lên, vội vàng đi lên đài.

Mấy học giả nhìn thấy ông tất cả đều cúi đầu hành lễ.

“Giáo sư Ngụy, ngài sao lại đến đây vậy?”

Ông già này là giáo sư nổi tiếng của đại học Thiên Hải, ông cũng là một vị học giả cực nổi tiếng, nhất là trong lĩnh vực thư pháp thì ông chính là cấp đại sư hàng ngôi sao.

Ngụy Văn Uyên không để ý đến mấy người, bước nhanh đến chỗ chữ Lương Siêu vừa viết, nhìn lướt qua, lập tức tìm một cặp kính đọc sách đeo vào, cúi đầu xuống nhìn kỹ đánh giá tỉ mỉ, điệu bộ khiến Liễu Băng Loan bên cạnh đầy mờ mịt mơ hồ.

Đây là tình huống gì thế?

Chỉ là một bức chữ gà bới thôi mà, Ngụy giáo sư nghiêm túc như vậy làm gì chứ?

Chỉ trong chốc lát.

Nét kinh ngạc cảm thán trên mặt Ngụy Văn Uyên càng ngày càng đậm, cuối cùng liên tiếp vỗ tay!

“Tuyệt, quá tuyệt!”

"Mây bay nước chảy lưu loát sinh động, khí thế bàng bạc!"

"Nhưng không hề mất vẻ tiêu sái, bút pháp như nhuận hàm mưa xuân, gió thu khô nứt! Và đến từng chi tiết đều có thể được thực hiện bằng bút lông và mực một cách tinh tế, nét bút tinh tế hoàn hảo xuất thần!”

Ngụy Văn Uyên càng nói càng kích động: "Bức chữ này, tuyệt đối phải do đại sư viết, đại sư nào viết bức này đây?”

“Một đại thư pháp tuyệt vời thế này mà lại tới trường ta, sao tôi lại không nghe được chút thông báo nào chứ?”

Liễu Băng Loan: "..."

Mọi người: "..."

Về phần mấy tài tử ở viện văn học hận không tìm được một cái lỗ chui xuống.

Bọn họ chỉ chi Lương Siêu bên dưới đài giúp giáo sư xong cũng không còn mặt mũi ở lại nữa, liền vội vã nhảy xuống sân khấu như nhảy vào cái hố đất…
Chương 38: Tôi cũng thật khổ quá mà!

"Xin dừng bước!"

Ngụy Văn Uyên vội vã chạy chậm xuống đài ngăn cản Lương Siêu : "Bức chữ này thật là do cậu viết?"

(Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app ReadMe. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là web lậu. Vui lòng đọc tại app ReadMe để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất).

"Ừm, vâng."

"Chẳng hay không biết giáo viên của cậu là ai? Tôi thực sự không thể nghĩ ra bất kỳ bậc thầy nào trong thế giới thư pháp có thể đào tạo ra một cao đồ như cậu đây."

Lương Siêu khiêm tốn mỉm cười, đang định nói thì Lương Nghiên vội vàng cướp lời: "Không ai dạy anh trai tôi cả, nhưng anh trai tôi thích thư pháp từ nhỏ, và anh ấy thường xuyên luyện tập nó, và sau đó anh ấy đã trở nên lợi hại như vậy khi viết."

Cái gì?

Cứ viết đi viết lại là thành giỏi thế này sao?

Ngụy Văn Uyên thực sự sửng sốt. Thư pháp của mình phải luyện tập thấm nhuần nhiều năm nhưng cũng không dám nói mình có trình độ như vậy, nhưng đối với cậu trai này thì ngược lại, chỉ tùy tiện viết có mấy năm thôi đã giỏi vầy rồi?

Làm sao có thể?

"Cô bé nói thật sao?"

Ngụy Văn Uyên nhìn chằm chàm Lương Siêu, nghi hoặc hỏi.

Vẻ mặt Lương Siêu thản nhiên gật đầu: “Ừ, là thật đó.”

“Chậc chậc!”

Ngụy Văn Uyên hít sâu một hơi, ông ấy tin rằng người có kỹ năng thư pháp bậc này nhất định sẽ không nói dối, lúc này mọi người lập tức giơ ngón tay cái lên và bắt đầu ngưỡng mộ, thậm chí còn gọi Lương Siêu là "Tiểu Hữu"

"Thực sự là không phục không được, tiểu hữu thật là kỳ tài! Kỳ tài hiếm có!”

“Chẳng hay có thể không lưu một phương thức liên lạc không? Sau này chúng ta nghiên cứu thư pháp?”

“Được.”

Lương Siêu rất thoải mái mà trao đổi phương thức liên lạc với Ngụy Văn Uyên, sau khi Ngụy Văn Uyên đi rồi, Liều Băng Loan nhìn thấy Lương Siêu lại muốn rời đi thì lập tức tiến lại ngăn hắn.

"Dừng lại, anh vẫn chưa đi được."

Lương Siêu nhướng mày, sốt ruột nhìn cô: "Cái gì? Cô vẫn muốn tìm vài người so tài thư pháp với tôi sao?"

“Không phải tôi nói cô chứ, cô tốt xấu gì cũng là một sinh viên đại học, ngay cả khi cô không thể đọc được chữ của tôi, thì ít nhất cô cũng phải có khả năng phân biệt giữa tốt và xấu, phải không?”

“À thì đương nhiên nếu một người sinh ra không có tính thẩm mỹ, vậy thì coi tôi vừa nãy không nói gì đi.”

“Anh!”

“Anh nói tôi không có thẩm mỹ sao?”

Liễu Băng Loan chỉ vào mũi mình, cảm thấy phổi sắp nổ tung! Đánh giá này nhất định là sỉ nhục cực lớn đối với một người con gái!

"Tên họ Lương kia, phương diện văn coi như anh qua, nhưng vẫn còn cửa ải cuối cùng là võ!”

Sau đó, cô quay đầu lại nhìn xung quanh một lần nữa, hơi cau mày và lẩm bẩm:

“Mấy tên ngốc trong câu lạc bộ Taekwondo đâu rồi? Tại sao họ vẫn chưa đến?"

“Đến đây!”

Không biết ai hét lên một tiếng, chỉ thấy một chàng trai trẻ vạm vỡ mặc đồng phục Taekwondo chạy đến.

Liễu Băng Loan cười đắc thắng nói: "Này tên họ Lương, bốn người này đều là cao thủ câu lạc bộ Taekwondo của trường chúng ta!"

"Chỉ mấy tên lưu manh giống như đêm qua anh đánh, bây giờ nếu bọn họ có không uống say mà gộp lại với nhau thì cũng không là đối thủ của một người trong số bọn họ đâu.”

“Chỉ cần anh có thể đánh thắng bốn người bọn họ, thì tôi sẽ coi như anh vượt qua cửa thứ ba, còn có thể tác hợp cho anh và chị tôi, thế nào hả?”

Nghe vậy, Lương Siêu sợ hãi xua tay, lượn luôn.

Ông đây muốn từ hôn còn chưa xong đây, bây giờ lại cần cô tác hợp sao?

"Anh ơi, tối qua anh có đánh nhau à?"

"Em sao không biết nhỉ?"

Lương Nghiên chớp chớp mắt tò mò hỏi với đôi mắt to tỏa sáng, Liễu Băng Loan bước tới và ngồi xổm xuống, xoa nhẹ khuôn mặt của cô bé và cười nói: "Em gái, anh trai của em lợi hại lắm đấy!”

“Tối qua anh em một mình đánh cho mấy tên người xấu sùi bọt mép luôn đó! Em có muốn nhìn anh ấy biểu diễn công phu ngay bây giờ không?”

“Vâng Vâng! Muốn ạ!"

Lương Nghiên gật đầu trong vô thức, nhưng cô bé nhanh chóng trở nên lo lắng: "Nếu anh trai em không thể đánh bại họ thì sao, nếu bị thương thì phải làm sao?"

“Không vấn đề gì, chị sẽ bảo họ biết chừng biết mực, tuyệt đối không khiến anh em bị thương!”

Nghe những gì cô ấy nói, Lương Nghiên cảm thấy nhẹ nhõm, và bắt đầu lắc cánh tay của Lương Siêu một lần nữa và nhìn hắn đầy háo hức, thấy khuôn mặt xinh đẹp của Liễu Băng Loan lúc này tràn đầy nụ cười đắc thắng.

"Này, nếu anh yêu thương em gái mình như vậy, thì anh phải luôn làm theo những gì em gái yêu cầu, phải không?"

"Anh trai, chị gái xinh đẹp đã nói rằng không có nguy hiểm đâu."

“Anh biểu diễn một chút nhé! Nghiên Nghiên muốn xem.”

"Lương Siêu: "..."

Nhanh như vậy tìm được điểm yếu của mình, lấy em gái mình ra để làm văn sao?

Cô gái này thật đúng là xấu xa!

Được.

Lương Siêu suy nghĩ một chút xong liền đồng ý, hắn đĩnh đạc nhảy lên trên bục, trong lòng đã nổi ý nghĩ làm xong nhanh thôi.

Thà rằng nhận thua cũng tuyệt không để cái người chọc gậy bánh xe Liễu Băng Loan này phá hỏng đại kế hủy hôn của mình.

Nhìn bốn người câu lạc bộ võ Taekwondo ăn mặc rất hầm hố kia đã lên rồi, Lương Siêu đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn liền vẫy vẫy tay về phía bọn họ.

“Bắt đầu đi.”

"Dùng tới toàn lực, cùng tiến lên."

Mọi người dưới dài bắt đầu phỉ nhổ.

“Người này thật là ngông cuồng, chữ viết đẹp cũng không có nghĩa đánh đấm cũng tốt, tưởng mình là văn võ song toàn chắc?”

"Từ xưa văn nhân hết sức lông bông, lời nói này thật đúng là một chút cũng không giả, đợi lát nữa xấu mặt rồi xem hắn còn xuống đài nổi không.”

“Hừ, mấy anh chàng câu lạc bộ Taekwondo kia cũng không vì hắn chữ viết tốt mà thủ hạ lưu tình đâu."

“…”

Trên đài.

Bốn người trong câu lạc bộ Taekwondo vẫn không có ý động thủ, tất cả đều dùng bộ cay đắng đau khổ nhìn Lương Siêu.

Cái đệt.

Sao lại là người mạnh mẽ này chứ?

"Các huynh đệ, trận này chúng ta còn đánh sao?"

"Đánh cái quần ấy! Muốn đánh thì mày đánh đi, tao không có khuynh hướng bị ngược!”

Phốc! Một người nói xong liền nhảy xuống đài.

Sau đó, phịch, phịch... Ba người còn không ở lại thêm một giây, lần lượt nhảy xuống dưới vô số ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm đầy soi mói của mọi người.

"Này!"

Liễu Băng Loan lại bực mình: "Các người đây là làm sao vậy? Đang cho rằng anh không xứng làm đối thủ của các người sao?"

“Người này tối qua một người lật tung mấy tên lưu manh đó, không hề kém cỏi so với mấy người đâu!”

“Vâng vâng, chúng tôi biết."

Bốn thành viên Taekwondo gật đầu liên tục, nghĩ rằng người đàn ông hung dữ này đâu chỉ là võ thuật không tệ, mà hắn phải gọi là quá mạnh! Mạnh đến thái quá!

Ngay cả Sở Diệu Y cũng có thể chơi đùa tùy ý thì một vài tên khốn du côn có lẽ còn không đủ để người ta dắt răng.

“Mấy người rốt cuộc có muốn đánh hay không, tôi nói cho các người biết, mặc dù hắn là anh rể của tôi, nhưng tôi rất thích hắn, nếu không đánh hắn, thì sau này cũng đừng lại dây dưa với tôi nữa!"

Liễu Băng Loan lặp lại thủ đoạn cũ của mình, nhưng thật không ngờ, bốn thành viên câu lạc bộ Taekwondo này biết thức thời hơn nhiều so với những tài năng đến từ viện văn học trước đó, tất cả bọn họ đều lao vào Liễu Băng Loan chắp tay.

“Băng Loan à, trước đây chúng tôi quấy rầy cậu nhiều rồi, mong cậu thông cảm.”

“Bây giờ chúc mừng cậu tìm được mối duyên tốt, chúc hai người mãi mãi yêu thương, sớm sinh quý tử.”

“Chúng tôi rút lui đây, tạm biệt!”

Mọi người: "..."

Vậy…là đi rồi ư?

Đột nhiên lật mặt cái từ fan hâm mộ sang antifan luôn!

“Chậc chậc... Với một người anh rể ngầu lòi như vậy, sau này chắc số lượng người theo đuổi hoa khôi Liễu ở trường chúng ta chắc là thấp nhất ở trong bảng hoa khôi trường rồi nhỉ?”

Không biết ai đã nói một câu như vậy, Mọi người cười ồ lên rồi giải tán, để lại Liễu Băng Loan một mình hỗn độn trong gió ...

Trên đài cao, Lương Siêu trên mặt đầy bất lực và đau khổ, mắng con mẹ nó một hồi.

“Mẹ nó chứ, đang định tạt nước vào người mà đánh đấm giả cho thua, kết quả lại qua được cửa rồi.”

"Tại sao để thua một vòng lại khó đến vậy?"

"Tôi cũng thật khổ quá mà….”
Chương 39: Bệnh tình nặng thêm

Liễu Băng Loan nhìn Lương Siêu rung đùi đắc ý trên đài, hai tay chống nạnh tức giận vẻ hèn tiện hỏi: "Tên họ Lương kia! Trước đó anh đã làm cái gì đối với bốn người bọn họ hả!?"

Lương Siêu khoát tay: "Không có làm gì, tôi không biết bọn họ."

"Không thể nào! Vậy thì tại sao họ lại sợ anh như vậy!"

"À thì, có lẽ là do ngày hôm qua tôi đến giật chiếc tất da của phó câu lạc bộ bọn họ, họ tình cờ cũng có mặt ở đó."

"Phó câu lạc bộ sao?"

Khoảnh khắc tiếp theo, Liễu Băng Loan trợn tròn mắt.

"Ý anh là Sở Diêu Y sao?"

“Không thể nào! Với cái tính khí nóng nảy của cô ta đừng nói là anh cướp tất da chân, cho dù chỉ dí mắt nhìn vào tất liếc vài cái thôi thì ngay lập tức đánh cho anh nhập viện!”

Vừa dứt lời, Liễu Băng Loan đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phía sau, quay đầu lại thì thấy Sở Diệu Y với hai bím tóc đuôi ngựa dễ thương đang chạy tới.

Vừa chạy, cô vừa vẫy tay chào Lương Siêu trên sân khấu. "Hi! Lương Siêu!"

"Tôi đã quyết định rồi, tôi muốn bái anh làm sư phụ!"

Sư phụ?

“Không được.”

Lương Siêu vừa mở mồm liền từ chối, hắn hiện giờ là truyền nhân của dòng dõi thiên y, muốn nhận đồ đệ không phải dễ dàng vậy được, thậm chí hắn cũng không thể tự quyết định.

"Tại sao?"

"Không có lý do, nếu cô muốn học công phu, tôi có thể dành chút thời gian dạy cô, dù sao nhà chúng ta cũng ở gần nhau, còn làm thầy thì bỏ đi.”

(Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app ReadMe. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là web lậu. Vui lòng đọc tại app ReadMe để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất).

“Ai ya, anh thu nhận người ta đi mà!”

“Ngộ tính của tôi rất cao, lại rất biết nghe lời, sau này anh muốn tôi làm cái gì cũng được nha!”

“…”

Nhìn Sở Diệu Y đang ra vẻ ngọt ngào đến phát ngấy thế kia, Liễu Băng Loan kinh ngạc xuýt chút nữa rớt cằm!

Sở Diệu Y và cô ta đều là tứ đại hoa khôi của trường đại học Thiên Hải khóa này, vì vậy mặc dù có tính cách nóng nảy nhưng vẫn khá nhiều người theo đuổi, thế nhưng chưa từng thấy cô nhìn ai bằng một ánh mắt khác biệt cả. Ngay cả vị đội trưởng huyền thoại của câu lạc bộ Taekwondo cũng luôn gặp phải trở ngại trên đường tán tỉnh cô ấy. Nhưng bây giờ, cô ấy lại đang làm nũng với Lương Siêu sao?

Bây giờ nhìn bộ dạng mặt dày bám víu không buông của cô ấy đúng là không khác gì mấy em gái bé bỏng vì theo đuổi thần tượng mà không tiếc lấy thân hiến dâng kia.

Cuối cùng, Liễu Băng Loan không thể chịu đựng được nữa, và có chút ghen tuông lên sân khấu để kéo Sở Diệu Y và Lương Siêu ra.

"Sở Diệu Y, Lương Siêu là anh rể của tôi! Làm sao cô có thể mặt dày bám víu với đàn ông của người khác như vậy chứ?”

Sở Diệu Y bật cười: "Anh rể của cô á?"

"Vậy làm sao trên đường tới đây tôi lại nghe nói rằng cô vừa hôn anh ấy chứ? Chậc chậc chậc chậc, cô cũng cởi mở thật đấy!”

“Cô!”

"Tôi lười nói chuyện với cô!”

Sau đó Liễu Băng Loan lại kéo Lương Siêu xuống: “Nào, về nhà với tôi.”

“Ờ.”

“Chúng ta... hình như không quen nhau lắm nhỉ?”

Sắc mặt Lưu Băng Loan tối sầm lại: “Tỷ tỷ ta ở nhà chờ anh trị bệnh. Anh phải chịu trách nhiệm về căn bệnh của cô ấy đến cùng, anh không thể nói mà không giữ lời đúng chứ?”

Lý do này….

Thôi đành vậy, miễn cưỡng đồng ý.

“Vậy cô về trước đi, tôi đưa em gái tôi đến đây đi dạo một vòng, bệnh kia cũng không cần vội vàng làm gì.”

"Đúng vậy, Lương Siêu, tôi sẽ là người dẫn đường cho anh."

Nhìn thấy Sở Diệu Y dính người đến hắn, Liễu Băng Loan suy nghĩ một lúc rồi cũng đi theo, người đàn ông của chị gái mình thì phải thay chị coi chừng!

Dù có nói gì đi chăng nữa cũng không thể để cho đối phương cơ hội!

Vào khoảng ba giờ chiều, hai anh em Lương Siêu và Lương Nghiên cùng Liễu Băng Loan đến Sở gia, Vừa mới vào xửa Sở gia mọi người liền dùng ánh mắt kì quái nhìn Liễu Băng Loan, khiến cô ta không hiểu gì.

"Con có hoa trên mặt sao?"

"Mọi người nhìn con như vậy để làm gì?"

Liễu Tường nhếch mép cười xấu xa nói: “Băng Loan, bạn của anh là nghiên cứu sinh trong trường đại học của em, anh nghe cậu ấy nói rằng hôm nay em hơi bị hót ở trường đó nha!”

Mặt Liễu Băng Loan đỏ bừng “A!” một tiếng.

Sau khi hét lên, cô ta che mặt lao lên lầu nhốt mình trong phòng, trong lòng gào thét.

Về sau cơ hồ không thể gặp người được nữa rồi!

Lúc này, Liễu Băng Khanh đi xuống nhìn thấy Lương Siêu, ánh mắt vẫn trong trẻo như băng.

“Lên đây đi.”

"Tôi ở trong phòng chờ anh."

Vẻ mặt Lương Siêu ngượng ngùng, hai chị em này quả nhiên giống hệt nhau, cách xưng hô thôi cũng khiến người ta liên tưởng đến chuyện ngại ngùng kia rồi.

“Nghiên Nghiên, em ở phòng khách chờ anh một chút, anh có việc phải lên lầu…”

Lương Siêu còn chưa nói xong, Lương Nghiên lộ ra một cặp răng nanh nhỏ, cười nói: "Anh cứ đi đi, chữa bệnh cho chị dâu là chuyện quan trọng, anh đừng lo cho em."

“Ha ha ha!”

“Cô nhóc này thật biết điều!”

Liễu huy hoàng cười lớn đi tới ôm Lương Nghiên lên, đối đãi giống như với cháu gái mình, yêu thích không rời, nhìn Lương Siêu với vẻ bất đắc dĩ.

Hắn đi đến phòng của Liễu Băng Khanh.

Không đợi cô căn dặn gì, Lương Siêu lập tức bắt đầu Huyền Ti Vấn Chẩn (1), kiên trì không có bất kỳ tiếp xúc thân thể nào với đối phương, thấy đôi môi mỏng của Liễu Băng Khanh mấp máy vài lần, nhưng cuối cùng cô cũng không nói gì.

(1) Bắt mạch bằng sợi tơ

Dần dần sắc mặt của Lương Siêu tối sầm lại.

Chỉ trong một ngày, tình trạng của Liễu Băng Khanh lại trở nên tồi tệ hơn, tệ hơn trong khi hắn đã điều trị sơ bộ cho cô rồi.

"Khụ..."

Lúc này, Lưu Băng Khanh ho nhẹ một tiếng, thấy sắc mặt Lương Siêu không đúng lắm, nhẹ giọng hỏi: "Làm sao vậy? Tình huống không tốt à?"

“Không có."

"Cô không cần suy nghĩ nhiều, tôi nói rồi, bệnh của cô hoàn toàn do tôi chịu trách nhiệm, tôi nhất định sẽ chữa khỏi cho cô."

An ủi nàng vài câu sau, Lương Siêu bắt đầu cách không châm cứu, trong lòng thầm nghĩ: “Nếu cứ tiếp tục bảo thủ chữa trị như vậy, cùng lắm chỉ có thể kéo dài tuổi thọ mà thôi.”

“Muốn chữa khỏi hoàn toàn, xem ra phải bắt đầu chuẩn bị luyện đan dược mạnh.”



Một giờ sau.

Sau khi điều trị bằng châm cứu kết thúc, Liễu Băng Khanh ra khỏi phòng, Hồ Tuyết Liên và những người khác sau khi thấy sắc mặt của cô thực sự tốt hơn nhiều so với trước đây, họ cảm thấy yên tâm về kỹ năng y học của Lương Siêu.

Liễu huy hoàng nhìn hai người liếc mắt, nói: "Vẫn còn sớm, Băng Khanh, con đưa Tiểu Siêu ra ngoài thăm thú xung quanh đi, muốn mua gì thì đi mua về.”

Đối với điều này Liễu Băng Khanh ngạc nhiên là lại không từ chối, và hỏi Lương Siêu có nơi nào hắn muốn đi không.

“Chị dâu à.”

“Anh em hễ đi đâu là lại đến cửa hàng, suốt ngày chả có gì mới mẻ, nên chị có địa điểm nào thú vị để giới thiệu không?"

"Nghiên Nghiên, đừng tùy tiện gọi bừa!”

Lương Siêu nói một câu, nhưng Liễu Băng Khanh không sửa cô bé, và cô còn có vẻ khá thích Lương Nghiên, mặc dù cô vẫn không cười, nhưng cũng sờ sờ đầu cô bé, vẻ mặt không có lạnh lùng như thường ngày.

"Gần đây mới khai trương một cái cửa hàng đồ cổ, nghe nói bên trong có rất nhiều đồ tốt, em có có muốn đi hay không?"

“Có có!”

Lương Nghiên khéo léo gật đầu: "Chị dâu giới thiệu thì nhất định là một nơi tốt!"

Lương Siêu: "..."

Con bé này, tâng bốc cũng quá rồi đó.

Từ nay về sau không cần lo lắng mâu thuẫn chị dâu em chồng nữa rồi.

Ba người rời biệt thự, Lưu Băng Khanh ném chìa khóa xe riêng của mình cho Lương Siêu.

“Tôi và Nghiên Nghiên ngồi ở ghế sau, anh lái xe đi."

“Được!”

Một chiếc xe chậm rãi lái theo phía sau, rất nhanh một chiếc BMW đậu ở cạn biệt thự Liễu gia lẳng lặng đi theo sau.

“Phùng thiếu gia.”

"Mục tiêu đã xuất hiện, đang cùng trên xe với tiểu thư Liễu gia, xin ngài chỉ thị bước tiếp theo.”
Chương 40: Bị khinh thường?

Cùng lúc đó, trong phòng VIP của một câu lạc bộ cao cấp.

Phùng Luân đang uống một ly rượu và hỏi: "Có nhìn rõ bọn họ không? Họ lên xe nào của Liễu gia?"

"Tôi nhìn rõ rồi, đó là xe chuyên dụng mà đại tiểu thư Sở gia thường lái.”

Xem đi, ánh mắt của Phùng Luân đột nhiên đen kịt, đáy lòng anh ta nhảy lên, ngay lập tức cảm thấy ghen tị!

Anh ra đã theo đuổi Liễu Băng Khanh trong nhiều năm vậy rồi, đã từng vô số lần chủ động muốn làm tài xế toàn thời gian của bên kia để đưa đón cô đi làm rồi về nhà, nhưng Liễu Băng Khanh đã đối xử với anh ta như thế nào chứ?

Đừng nói để anh ta lái xe của cô ta, thậm chí ngay cả cửa xe cũng không cho anh ta chạm qua!

“Chết tiệt đặt vị trí cho tao và để mắt đến hắn!"

“Hôm nay tao muốn nhìn xem cái tên muốn cướp người phụ nữ của tao, rốt cuộc là thần thánh phương nào!”

"Vâng, Phùng thiếu gia."

Cúp điện thoại, Phùng Luân sau khi suy nghĩ một lúc đã gọi cho Triệu Thiết Trụ.

"Anh Trụ này, tôi nghe anh bảo tên kia giỏi đấm đá lắm hả?"

“Tôi bên này tương đối thiếu thủ hạ đắc lực, hy vọng anh có thể thuận nước đẩy thuyền mà cung cấp thêm cho tôi một số nhân lực, tôi muốn người giỏi nhất."

"Đừng lo lắng, tôi là người hiểu các quy tắc, vụ tiền bạc sẽ không thiếu anh được đâu.”

Triệu Thiết Trụ cười ha hả, sau khi thương lượng giá cả rất cao hứng.

"Phùng thiếu gia yên tâm!”

“Tôi nói rồi, chỉ cần cậu dám vung tiền thì tôi nhất định sẽ giúp cậu đốt hết những thứ đó, sẽ khiến cho tên dám cướp người phụ nữ của cậu thành tro bụi!”



Cổ Ngoạn Thành, tầng hai.

(Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app ReadMe. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là web lậu. Vui lòng đọc tại app ReadMe để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất).

Nơi này đều là đồ sứ ngọc quý, sau khi ba người tới đây chỉ đi dạo một vòng, Lương Siêu gật đầu lia lịa.

"Nơi này không tồi, gần như 90% là hàng thật."

Nghe vậy, Lưu Băng Thanh khẽ liếc hắn một cái: "Nhìn anh có vẻ đã từng nghiên cứu mấy thứ này rồi hả?”

Lương Siêu khiêm tốn khoát tay: "Cũng không phải nghiên cứu nhiều như vậy, chỉ là từng tiếp xúc qua."

Trong năm năm học nghệ, những gì hắn học được không chỉ là y học và huyền thuật.

Bởi vì ông già là người ham thích sưu tầm, cho nên kiến thức về giám định bảo vật gần như là một khóa học bắt buộc đối với hắn. hắn chắc chắn là một chuyên gia trong lĩnh vực đồ trang sức cổ.

"Oa, tượng Quán Thế Âm bằng ngọc bích này đẹp quá!"

"Còn có bộ ấm trà kia, trông rất cổ kính."

"..."

Lương Nghiên vui vẻ chạy xung quanh, một hồi nhìn cái này, một hồi nhìn một cái cái kia, chơi đùa không biết trời biết đất.

Một lúc sau, còn chọn ra một chiếc vòng tay bằng ngọc bích có nước ngọc rất tốt, gần giống như thủy tinh đưa cho Liễu Băng Khanh xem: "Chị dâu, chiếc vòng tay này rất hợp với khí chất của chị."

"Chị đeo nó sẽ đẹp hơn đeo đồng hồ đó!"

“Hử? Vậy sao?”

Liễu băng khanh tuy nói chuyện vẫn là gương mặt lạnh lùng, trang nghiêm, nhưng vẫn ngồi xổm xuống hài lòng gật đầu.

Lúc gọi ông chủ tới gói hàng rồi tính tiền, cô còn tranh thủ nhéo nhéo má nhỏ của Lương Nghiên, và hỏi: "Có thứ gì em thích không? Chị mua nó cho em."

"Hì hì, có!"

Lâm nghiên sung sướng gật đầu, cô bé cũng không nhìn những vật khác như sớm có chủ ý sắn rồi, chạy tới chiếc bình cao nửa người, còn phí sức ôm chặt:

"Chị dâu, em thích cái bình này!"

Lương Siêu nhìn xem, hai mắt sáng lên.

Đúng con nhà nòi, con bé này ánh mắt thật là tinh thường, thực biết cách chọn đồ!

Một chiếc bình sứ màu xanh và trắng gần như hoàn hảo như vậy, chưa kể giá trị sưu tập cao của nó, chỉ riêng giá trị thị trường hiện tại đã rất cao, ít nhất khoảng trên dưới 50 vạn.

Và ngay khi Lương Siêu vừa mới ước tính giá trong đầu, Lương Nghiên kêu lên "A!", và cơ thể nhỏ bé của cô bé không thể chịu nổi mà mạnh mẽ ngã về phía sau!

"Nghiên Nghiên, cẩn thận!”

Trong lòng Lương Siêu như quắn quéo, hô to một tiếng rồi lập tức xông tới. Khi gáy của Lương Nghiên sắp chạm đất, hắn nguy hiểm ôm cô bé vào lòng, nhưng khi tay Lương Nghiên trượt xuống, cô chỉ nghe thấy "Bốp!" vang lên, món bình sứ thanh hoa đó cứ thế vỡ dưới đất, mảnh vỡ văng tứ tung.

“Ôi trời!”

“Đây là con cái nhà ai đây! Cứ tự nhiên động tay động chân như không có mắt nhìn vậy! Bình hoa quý giá vậy mà muốn đập là đập, người lớn đâu rồi mau cút ngay ra đây cho tôi!”

Nghe xong lời này, ánh mắt Lương Siêu khẽ chìm xuống, nhưng Lương Nghiên đã bước tới, chu cái miệng nhỏ nhắn, cố nén khóc bắt đầu không ngừng cúi đầu xin lỗi. "Chú, thực xin lỗi, thực xin lỗi..."

"Đều là lỗi của cháu, là cháu không cẩn thận..."

"Bớt làm bộ làm tịch đi!”

Nhân viên bán hàng không kiên nhẫn nói: "Xin lỗi được thì cần cảnh sát làm cái gì? Đồ gây rối, mày có biết việc mày đập phá sẽ gây cho người lớn bao nhiêu phiền phức không?"

“Nói cho ngươi biết người lớn trong nhà bây giờ đã coi mày là cục nợ và không cần mày nữa rồi.”

Vừa nghe cái này, lâm nghiên nhất thời không nhịn được, đã năm năm chưa gặp được được cha mẹ mình, nên chỉ “oa” lên một cái lập tức khóc luôn.

“Anh à, cha mẹ thật sự không muốn em nữa sao?"

"Nghiên Nghiên rất nhớ bọn họ, Nghiên Nhiên không phải đồ của nợ, hu hu..."

Lương Siêu lập tức dịu dàng dỗ dành, nhưng nhân viên bán hàng không muốn dừng lại, lấy ra một chiếc loa lại hét lên: "Đứa nhỏ này này là con của ai, mau đến nhận đi! Các anh chị mà không đến, tôi sẽ bán nó cho bọn buôn người để bù lỗ cho cửa hàng của chúng tôi!"

“Chó chết!"

Lương Siêu thầm nguyền rủa và sắp tức đến bùng nổ, nhưng thấy Liễu Băng Khanh sải bước tới đó với khuôn mặt đen kịt.

"Đủ rồi!"

"Không phải chỉ là một cái bình rởm thôi sao? Vỡ thì đã vỡ rồi, trút giận lên trẻ con làm gì? Nhân viên trong cửa hàng của mấy người chẳng lẽ ai cũng không có tố chất như anh à?”

Thấy Liễu Băng Khanh đã tức giận, Lương Siêu nghĩ một chút và cố hạ khẩu khí, không chen ngang cô.

Theo tình hình hiện tại của Liễu Băng Khanh, nếu cảm xúc của cô ấy, đặc biệt là những cảm xúc tiêu cực được bộc phát một cách thô bạo, thì sẽ có lợi cho tình trạng của cô.

“Cái bình rởm sao?”

Nhân viên bán hàng trong tiệm cười một cái nói: “Xin lỗi đi, cái bình này trị giá 60 vạn tệ đó! Bây giờ cô vẫn nghĩ nó là cái bình rởm sao?”

“Cô là người nhà của con nhóc này đúng không? Nếu vậy thì bớt nhiều lời đi, đền tiền!”

“60 vạn tệ, không được thiếu xu nào. Nếu không, tôi sẽ gọi cảnh sát!"

Liễu Băng Khanh lại tức giận, lâm nghiên thấy thế nhanh lên nhiều kéo tay nàng.

"Chị dâu, đừng tức giận."

"Tất cả là lỗi của Nghiên Nghiên, em xin lỗi…”

Ngực của Liễu Băng Khanh kịch liệt phập phồng, sau đó vỗ nhẹ vào cái đầu nhỏ của Lương Nghiên, lấy ra một tấm thẻ đen và nói "Đẹt!" và đập nó xuống quầy.

"Cái thứ người mắt chó chỉ biết coi thường người khác!”

"60 vạn phải không? Quẹt thẻ đi!"

Nhân viên cửa hàng sửng sốt, Sau khi hắn mang thẻ máy POS đi quẹt thẻ, Lương Siêu tiến tới cầm tấm thẻ đen đưa lại cho Liễu Băng Khanh.

Việc từ hôn đã khiến bản thân có chút tội lỗi đối với nhà gái người ra rồi, nếu bây giờ còn đào của người ra nhiều tiền như vậy thì còn mặt mũi nào nữa?

Liễu Băng Khanh cau mày: "Ý anh là gì?"

Lương Siêu cười khổ và nói: "Đừng hiểu lầm tôi, dù sao thì đây là do em gái tôi làm hỏng bình, là một người anh thì nên trả tiền."

“Anh thanh toán sao?”

"Hừ, anh thì có bao nhiêu tiền chứ? Có đủ khả năng trả không?"

"Ờm..."

Lương Siêu gãi đầu, như thể hắn đang bị coi thường?

Sau đó, hắn cẩn thận nhìn những mảnh vỡ trên sàn và thành thật nói: "60 vạn thì tôi thực sự không đủ khả năng trả."

"Nhưng tôi có thể sửa chữa nó."

"Tôi có thể sửa chiếc bình sứ xanh trắng này trở lại một cách nguyên vẹn, và mọi người chắc chắn sẽ không nhìn thấy dấu vết bị vỡ."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
V
Vugia29 Tháng mười hai, 2022 20:21
Thấy xem bói phong lưu ko ra tiếp hã ad
BÌNH LUẬN FACEBOOK