Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 370

Lăng Tiêu cười lạnh: “Thịnh Hoàn Hoàn, có phải cô quên lần trước Vinson bị tai nạn xe không? Cũng đúng, lúc ấy cô uống đến bất tỉnh nhân sự, cho dù bị người ta hiếp cũng không biết.”

Mặt Thịnh Hoàn Hoàn trắng bệch, cúi đầu không nói nữa.

Lăng Tiêu nhìn cô gái làn da gần như trong suốt trước mặt, duỗi tay bóp lấy cằm cô: “Hiện tại biết là ai chưa?”

Đôi mắt hạnh của Thịnh Hoàn Hoàn đối diện với ánh mắt sắc bén của Lăng Tiêu, cô lạnh nhạt nói: “Đường Nguyên Minh không cần làm như vậy, cho dù thật sự là anh ấy, cũng là chuyện làm ăn của mấy người đàn ông các anh, không liên quan gì tới tôi.”

“Giỏi cho câu không liên quan tới cô.”

Sức nắm của Lăng Tiêu càng lúc càng lớn, đáy mắt càng ngày càng lạnh lẽo, áp lực chung quanh làm người ta thở không nổi: “Thịnh Hoàn Hoàn, cô thật giỏi giả ngu.”

Sức lực của Lăng Tiêu rất lớn, Thịnh Hoàn Hoàn cảm thấy cằm mình sắp vỡ vụn, cũng may rất nhanh Lăng Tiêu đã hất cô ra.

Thịnh Hoàn Hoàn vốn đang khom người, bị hắn hất ra thì ngã xuống đất.

Lăng Tiêu lạnh lùng nhìn cô, Thịnh Hoàn Hoàn cong cong khóe miệng, đáy mắt toàn bi thương: “Xem ra anh nghe không lọt chữ nào những lời tôi nói ngày đó.”

Ngày đó cô nói nhiều như vậy, hiện tại xem ra đều vô ích.

Nhưng kết quả này vẫn nằm trong dự đoán của cô, hắn là ai, Lăng Tiêu – nhà giàu số một Hải Thành, người đàn ông mà ai ai cũng khiếp sợ, hắn cần gì phải xem lại bản thân?

Nếu cô chỉ nói vài câu đơn giản là có thể làm hắn buông đề phòng, tự xem xét lại sai lầm thì mới là lạ.

Thịnh Hoàn Hoàn chống người đứng lên, ánh mắt đặc biệt lạnh nhạt, giọng nói cũng đặc biệt bình tĩnh: “Còn muốn băng bó không?”

Lăng Tiêu âm u nhìn cô, cô càng bình tĩnh lạnh nhạt, hắn càng giận không thể át.

Thịnh Hoàn Hoàn thấy hắn trầm mặc không nói thì lại tiến lên cởi lớp áo sơ mi trên người hắn ra, thẳng đến thân thể Lăng Tiêu run lên, cô nghe thấy hắn hít hà một hơi.

Lúc này, Thịnh Hoàn Hoàn mới thấy trên cánh tay hắn bị một mảnh kính đâm vào, ống tay áo đã ướt đẫm máu, có vẻ đâm rất sâu.

Vừa rồi khi cô cởi áo sơmi đã đụng vào mảnh kính trên miệng vết thương kia.

Tuy rằng lòng Thịnh Hoàn Hoàn đã nguội lạnh, nhưng thấy nhiều máu như vậy vẫn không khỏi hơi lo lắng: “Đâm rất sâu, tôi không xử lý được, anh nên đi bệnh viện đi!”

Lăng Tiêu nhắm mắt lại, nói như ra lệnh: “Nhổ nó ra.”

Thịnh Hoàn Hoàn nói: “Bên trong có thể còn mảnh vụn, cần nhân viên y tế chuyên nghiệp giúp anh rửa sạch.”

Lăng Tiêu mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như đao: “Cả vết đạn bắn của Mộ Tư mà cô cũng xử lý được, có chút kính vỡ mà cô bảo không được sao?”

Thân thể Thịnh Hoàn Hoàn cứng đờ, kinh ngạc nhìn hắn: “Sao anh biết?”

Năm đó lúc Mộ Tư tranh đấu với Mộ Thành Chu, Mộ Thành Chu từng dùng giá cao mời sát thủ đến ám sát Mộ Tư, lúc ấy bả vai Mộ Tư trúng đạn, nhưng vì đủ loại nguyên nhân, không thể để người ta biết anh ta bị thương, cho nên không dám đi bệnh viện.

Tối hôm đó cô khóc lóc lấy đạn ra cho anh, máu tươi làm ướt đẫm cả đôi tay cô, vô số nước mắt làm nhoè cả hai mắt, mồ hôi lạnh làm ướt nhẹp quần áo cô, Mộ Tư còn giễu cợt cô, nói người trúng đạn giống cô hơn.

Cả đời cô cũng không quên được chuyện đêm đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK