Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 666

Bạch quản gia không dám hỏi ra câu này, nhưng lão thái thái lại dám: “Tiêu Nhi, con có ý gì?”

An Lan và Tích Nhi đều nhìn hắn.

Lăng Tiêu mặt không cảm xúc mà nói: “Thịnh Hoàn Hoàn sẽ không trở về nữa.”

“Con muốn ly hôn với Hoàn Hoàn?” Lời này là Lăng lão thái thái hỏi.

Lăng Tiêu không phủ nhận, vẻ vui sướng trên mặt Lăng lão thái thái trở thành hư không: “Vì sao, hôn nhân là trò đùa sao?”

“Có phải vì ba con nói gì không?” An Lan hỏi.

Lăng Tiêu nhìn về phía An Lan, ánh mắt không có chút độ ấm nào: “Bà cảm thấy ba sẽ nói gì với tôi?”

Mặt An Lan không còn chút máu nào.

Lăng lão thái thái thực phẫn nộ: “Các người đang chơi trò bí hiểm gì, có gì thì nói ra hết đi.”

Thấy An Lan không nói lời nào, Lăng lão thái thái nghiêng mặt qua nhìn về phía Lăng Tiêu: “Tiêu Nhi, con nói, Hoàn Hoàn làm sai cái gì, vì sao lại ly hôn?”

Lăng Tiêu buông đũa trong tay xuống, lúc này hắn đã không còn khẩu vị, chỉ đặc biệt bình tĩnh trả lời lão thái thái: “Cô ta không làm sai cái gì, chỉ không được con thích thôi.”

“Không được con thích?” Mặt Lão thái thái cứng đờ: “Hai đứa ở chung lâu như thế, chẳng lẽ con không rung động chút nào với nó sao?”

“Không có.” Lăng Tiêu trả lời không chút do dự.

Lão thái thái rất thất vọng, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Lăng Tiêu cầm lấy khăn ăn trắng tinh rồi nhẹ nhàng cọ qua môi mỏng, sau đó đứng lên: “Bà nội, con đi lên trước.”

“Tiêu Nhi…” Lão thái thái còn muốn khuyên bảo thêm, nhưng Lăng Tiêu lại không quay đầu lại.

Nhìn bóng dáng Lăng Tiêu, An Lan đột nhiên mở miệng nói: “Nếu con không có tình cảm với Hoàn Hoàn thì ly hôn cũng tốt, nó còn trẻ trung xinh đẹp như vậy, dù ly hôn thì bên cạnh cũng không thiếu người xuất sắc theo đuổi.”

Dứt lời, An Lan và lão thái thái thấy Lăng Tiêu dừng bước, trong lòng lập tức vui vẻ, nhưng chỉ một lát Lăng Tiêu vẫn bỏ đi một mạch lên lầu.

Tích Nhi mếu máo khóc: “Con nhớ chị dâu…”

Lăng Thiên Vũ nhìn Tích Nhi khóc thì hốc mắt cũng đỏ, nhưng cậu lại không khóc, Hoàn Hoàn nói cậu là con trai, gặp chuyện không thể khóc cũng không thể tức giận, bởi vì khóc và phẫn nộ căn bản không giải quyết được vấn đề.

Vì thế Lăng Thiên Vũ nhảy khỏi ghế, vội đi theo Lăng Tiêu lên lầu, tìm được bảng viết trong phòng mình rồi đẩy cửa phòng ngủ chính ra và đi vào.

Trong phòng ngủ không có bóng dáng Lăng Tiêu, hắn đang đứng ở ban công hút thuốc.

Lăng Thiên Vũ vội viết một hàng chữ rồi đưa bảng tới trước mặt Lăng Tiêu, tay nhỏ kéo kéo ống quần hắn.

Lăng Tiêu cúi đầu, thấy Lăng Thiên Vũ viết: “Ba thật sự sẽ ly hôn với Hoàn Hoàn sao?”

Lăng Tiêu không đoái hoài đến cậu, ngón tay thon dài đưa điếu thuốc đến môi mỏng, đôi mắt đen như ưng nhìn bóng đêm bên ngoài, vẻ mặt có chút bực bội.

Lăng Thiên Vũ lại viết một hàng chữ rồi kéo kéo ống quần hắn.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK