Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 640

Hứa Trữ Viễn cười lạnh, ngũ quan tà ác mà quái gỡ: “Mộ Thành Chu cướp súng vượt ngục bắt cóc giết người, sợ tội tự sát ở đập chứa nước XX.”

Dưới ánh mắt khiếp sợ của Mộ Thành Chu, anh ta nhặt cây súng trên đất lên, ngồi xổm trước mặt Mộ Thành Chu mà buộc ông ta cầm lấy súng.

“Đừng giãy giụa, vô dụng.”

Mộ Thành Chu đã đến tuổi trung niên, hơn nữa ở tù đã lâu, thân thể sớm không bằng trước kia, căn bản là không phải đối thủ của Hứa Trữ Viễn. Hứa Trữ Viễn vừa dùng sức đã đặt súng lên thái dương của Mộ Thành Chu.

Mặt Mộ Thành Chu như tro tàn, mồ hôi chảy như mưa, cả người run rẩy: “Mộ Tư, tao muốn gặp vợ con lần cuối.”

Mộ Tư không phản ứng, đi đến trước mặt Thịnh Hoàn Hoàn rồi dùng tay che mắt cô lại.

Khóe miệng Hứa Trữ Viễn nhếch lên ý cười rất tà ác, sau đó bóp mạnh cò súng.

“Phanh!” Tiếng súng vang lên, Mộ Thành Chu chậm rãi ngã xuống.

Thịnh Hoàn Hoàn kéo tay Mộ Tư xuống, thấy Mộ Thành Chu ngã vào vũng máu, không giãy giụa bao lâu đã tắt thở, ông ta mở to hai mắt, dáng vẻ thật dữ tợn đáng sợ.

Từ đầu tới đuôi, cô không nói chen vào một câu.

Mà trên mặt người đàn ông bên cạnh cô không có một tia cảm xúc khác thường.

Thịnh Hoàn Hoàn luôn biết Mộ Tư là người tàn nhẫn, nếu Lăng Tiêu là người xấu thì Mộ Tư cũng không phải người tốt gì.

Chỉ là lúc trước cô yêu anh quá nhiều, không cảm thấy anh đáng sợ, hiện giờ cô mới thật sự cảm nhận được Mộ Tư tàn nhẫn, sự đáng sợ của anh không thua Lăng Tiêu chút nào.

“Bị dọa?” Thấy mặt Thịnh Hoàn Hoàn trắng bệch, Mộ Tư nhăn mày lại.

Thịnh Hoàn Hoàn lắc đầu: “Cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy.”

Đi theo bên cạnh Mộ Tư nhiều năm như thế, đây không phải lần đầu tiên cô thấy chuyện như vậy, lúc trước Mộ Thành Chu phái người ám sát anh, khi đó đã chết bao nhiêu người! Cô còn tự tay mọi đạn giúp Mộ Tư!

Chỉ là lúc này không giống nữa, khi đó cô không cảm thấy Mộ Tư đáng sợ, nhưng hiện tại cô lại hơi sợ người đàn ông trước mặt, tuy biết Mộ Thành Chu chết chưa hết tội, nhưng Mộ Tư không chớp mắt lấy một cái…

“Mấy người này xử lý thế nào?”

Mãi đến khi Mộ Thành Chu hoàn toàn tắt thở, Hứa Trữ Viễn mới đứng lên, chỉ vào mấy người đàn ông không dám thở mạnh trên mặt đất kia.

Trần Vân Phàm, tên béo và khỉ ốm thấy Mộ Thành Chu bị giết trước mặt bọn họ thì bị dọa nát gan, không dám hó hé một tiếng.

Mộ Tư nhìn về phía Trần Vân Phàm, gã lập tức bò dật, run run quỳ đó, lau máu trên mặt đi rồi cầu xin Mộ Tư tha cho: “Đừng giết tôi, Mộ Thành Chu sợ tội tự sát, chết chưa hết tội.”

Khỉ ốm là người khôn khéo, lúc này cũng lập tức bò lên: “Mộ Thành Chu bắt cóc Thịnh tiểu thư, hành vi phạm tội bại lộ nên sợ tội tự sát.”

Tên béo ngẩn người, cũng vội quỳ phụ họa.

Tầm mắt Mộ Tư xẹt qua gương mặt tên béo và khỉ ốm, cuối cùng tập trung vào Trần Vân Phàm: “Mặt Thịnh Hoàn Hoàn là bị ai đánh?”

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK