Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 490

Gã nói, lúc ấy thấy cô ngồi trên lưng ngựa, phấn chấn oai hùng, thần thái hiên ngang, trái tim gã cũng muốn bay theo.

Sau đó gã bắt đầu dùng trăm phương ngàn kế tiếp cận cô.

Cố Nam Thành không phải sinh viên trường quân đội, gã học kinh tế học ở Hải Đại, vì có thể tự do ra vào trường quân đội mà hao hết tâm tư trở thành anh em kết nghĩa với huấn luyện viên của cô.

Nhưng Nam Tầm chính là nữ thần đứng đầu được công nhận của trường quân đội, các nam sinh sao có thể để cho tên khác trường là Cố Nam Thành khinh nhờn nữ thần của họ?

Vì thế mỗi lần Cố Nam Thành tới trường quân đội đều sẽ bị trị thực thảm.

Lúc ấy, ấn tượng đầu tiên của Nam Tầm đối với Cố Nam Thành không sâu, chỉ nghĩ gã là một người theo đuổi bình thường nên không để trong lòng.

Lễ tình nhân đầu tiên quen biết Cố Nam Thành chính là ác mộng đối với gã. Hôm đó Cố Nam Thành ôm một bó hoa hồng đứng dưới ký túc xá của cô, không chờ được Nam Tầm mà đợi được Trần Cảnh vừa thổ lộ thất bại với cô.

Lúc đó Trần Cảnh là nhân vật phong vân của trường quân đội, một chàng trai xuất chúng về mọi mặt, là người được xem trọng nhất trong đông đảo những người theo đuổi Nam Tầm.

Trần Cảnh bị Nam Tầm nhẫn tâm từ chối, xoay người lại thấy Cố Nam Thành ôm một bó hoa hồng hò hét tên Nam Tầm dưới ký túc xá, vì thế anh ta hung hăng đánh cho gã một trận đến mặt mũi bầm dập.

Sau đó Nam Tầm đi xuống, suýt không nhận ra gã.

Cô nói với Cố Nam Thành: “Tôi không thích loại đàn ông yếu đuối mong manh như anh, cả Trần Cảnh mà anh cũng đánh không lại, còn dám tới theo đuổi tôi?”

Lúc ấy cô chỉ muốn gã biết khó mà lui. Ai ngờ Cố Nam Thành vì cô mà đi học bắn súng, học cưỡi ngựa, học quyền đạo, trực tiếp từ một thanh niên mảnh khảnh ôn tồn luyện thành chiến sĩ cứng cỏi.

Nửa năm sau, gã đánh ngã Trần Cảnh, sau đó mang theo thương tích mà vô lại đi đến trước mặt cô: “Hiện tại có tư cách chưa?”

Nam Tầm không ngờ lại có người làm nhiều chuyện, chịu nỗ lực như vậy để trở nên càng ưu tú vì cô.

Cũng từ ngày đó, mỗi lần Cố Nam Thành tới trường quân đội, tầm mắt cô sẽ bất giác dừng lại vì gã.

“Nam Tầm?” Một giọng nói lôi tâm trí của Nam Tầm ra khỏi hồi ức.

Nam Tầm nghi hoặc nhìn người đàn ông mặc quân trang, cao lớn vĩ ngạn mang theo uy nghiêm quân nhân trước mắt: “Anh là… Trần Cảnh?”

Người đàn ông uy nghiêm hơi nhếch khóe miệng lên: “Không ngờ cô còn nhớ đến tôi.”

Nam Tầm cười nhạt: “Đương nhiên, anh là nhân vật phong vân của trường chúng ta, đến nay vẫn vậy.”

Hiện tại Trần Cảnh là quan quân, nghe nói chức vị không thấp. Nếu lúc trước cô không gả cho Cố Nam Thành, không ở nhà giúp chồng dạy con thì có lẽ hiện giờ cô và Trần Cảnh còn là đồng nghiệp.

Trần Cảnh bật cười: “Cái gì mà nhân vật phong vân, không đáng nhắc tới trước mặt cô.”

Nụ cười này của Trần Cảnh làm những người khác chú ý, có người suy đoán thân phận của Nam Tầm, châu đầu ghé tai, khe khẽ nói nhỏ.

Trần Cảnh nói với Nam Tầm: “Cùng đi dạo không?”

Nam Tầm gật đầu, cất bước đi về hướng sân thể dục.

Trần Cảnh nhìn bóng dáng mảnh khảnh của cô, nhớ lại những năm tháng thanh xuân từng mê muội vì cô, chỉ cảm thấy đã trở nên thật xa xôi, hiện giờ bóng dáng này giảm đi một phần tiêu sái, lại tăng thêm sự quyến rũ của đàn bà.

Trần Cảnh rất cao, chân rất dài, sải vài bước đã đuổi kịp Nam Tầm, nhìn sân trường phấn chấn xanh um, anh nhịn không được cảm thán: “Tuổi trẻ thật tốt!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK