Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 390

Thịnh lão thái thái pha ly trà thuốc cho Thịnh lão gia tử, ông uống xong thì đứng lên: “Đi thôi, trở về xem Hoàn Hoàn.”

Thịnh lão thái thái gật đầu, đi theo vào phòng ngủ của Thịnh Hoàn Hoàn.

Lúc này Thịnh Hoàn Hoàn đã bình tĩnh lại, trừ bị kinh sợ ra thì thân thể không có gì không khoẻ, cũng rất tỉnh táo.

Thấy hai cụ tiến vào, Thịnh Hoàn Hoàn khẽ kêu “Ông ngoại”, “Bà ngoại”.

Thịnh lão gia tử đi đến mép giường cô rồi ngồi xuống, sờ sờ trán cô, thân nhiệt bình thường, ông quan tâm hỏi: “Hoàn Hoàn cảm thấy thế nào, có cảm thấy không khoẻ không?”

Thịnh Hoàn Hoàn lắc đầu: “Không có.”

Lúc này Thịnh Hoàn Hoàn trừ sắc mặt hơi tái nhợt ra thì còn lại đều bình thường.

“Hoàn Hoàn, sợ không?” Thịnh lão gia tử cười hỏi.

Thịnh Hoàn Hoàn không trả lời, cô vẫn không thể quên được cảnh trong thang máy kia. Hơn nữa lần này cô thấy còn rõ hơn lần dưới hầm giam.

Đúng vậy, thứ dọa người kia thật sự tồn tại, nhưng lần này cô dám khẳng định nó là người, bởi vì trên mặt đất có bóng, đáng tiếc cô không kịp xem kỹ thì sau cổ đã đau nhói rồi hôn mê bất tỉnh.

Thịnh Hoàn Hoàn bất giác nâng tay lên, sờ ra sau cổ, vẫn có thể cảm giác được cơn đau âm ỉ trên đó, cô bị người ta đánh ngất sao?

Thịnh lão gia tử thấy cô nghi hoặc liền nói cho cô biết: “Con bị người ta đánh xỉu.”

“Con bị đánh?”

Thịnh Hoàn Hoàn nỗ lực nhớ lại tình cảnh lúc đó, lúc ấy cô và hai vệ sĩ đi ở cuối cùng, tức là có một vệ sĩ đã ra tay?

Thịnh lão gia tử gật đầu: “Chuyện này ông và bà ngoại con đã biết một chút rồi, cụ thể thế nào thì hiện tại chưa rõ lắm, chỉ có thể suy đoán, còn phải chờ Lăng Tiêu phối hợp mới được.”

Thịnh Hoàn Hoàn nắm chặt lấy tay Thịnh lão gia tử mà hỏi: “Ông ngoại, trên đời này có thứ không hợp lẽ thường tồn tại không, ví dụ như ma quỷ?”

Thịnh lão gia tử lắc đầu, đặc biệt khẳng định với cô: “Không có.”

Thịnh Hoàn Hoàn nhìn về phía Thịnh lão thái thái, Thịnh lão thái thái cũng kiên định lắc đầu, giây phút này Thịnh Hoàn Hoàn cảm thấy trong lòng lập tức thả lỏng: “Vậy là tốt rồi.”

Vậy rốt cuộc là ai đang giả thần giả quỷ, mục đích của người đó lại là cái gì?

Cả buổi sáng Bạch quản gia đứng ngồi không yên, lá bùa màu vàng kia dán trên cửa tầng hầm, người hầu đi qua nhìn thấy thì run sợ trong lòng, rất nhanh chuyện tầng hầm có ma đã truyền khắp toàn bộ Lăng Phủ, làm cho lòng người khủng hoảng.

Bạch quản gia muốn liên hệ v Lăng Tiêu, nhưng điện thoại không gọi được.

Lăng Tiêu mở họp xong thì đi ra, trực tiếp trở về Lăng Phủ, hắn đã hứa với Thịnh Hoàn Hoàn sẽ về cùng ăn cơm với cô và người nhà, dù gì cũng đi về một chuyến nên Lăng Tiêu không trả lời điện thoại của Bạch quản gia.

Trên đường, Lăng Tiêu nhận được điện thoại của Đường Dật gọi về từ Hàn Quốc, giọng nói của anh rất nặng nề: “Chuyện bên này hơi khó giải quyết.”

Lăng Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngón tay thon dài nhẹ nhàng cọ xát trên môi mỏng, như đang nhớ lại hương vị khó quên nào đó: “Không phải anh có kinh nghiệm về loại bệnh này sao?”

Đường Dật giải thích: “Hàn lão gia tử không đơn giản chỉ bị một loại bệnh, hiện tại không giải thích rõ được, hai ngày nữa tôi sẽ về nước một chuyến, đến lúc đó dẫn anh đến một nơi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK