Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 722

Lăng Tiêu ném mấy tấm ảnh trong tay tới trước mặt Ôn Bích, thong thả lạnh nhạt nói: “Nói đi, khi tôi còn kiên nhẫn nghe.”

Ôn Bích nhìn mấy tấm ảnh trước mặt, đó là số ảnh cô ta đăng lên mạng hồi sáng.

Trong ảnh, Thịnh Hoàn Hoàn và một người đàn ông ngồi trên motor Halley, cô ôm chặt người trước mặt, hành động của hai người rất thân mật, mà trên đầu người đàn ông có đội mũ giáp, nhìn không rõ mặt.

Lăng Tiêu không nói nhiều, nhưng Ôn Bích lại run lên: “Là tối hôm qua tôi chụp, khi đó anh và cô ta thật sự chưa ly hôn, hơn nữa tôi cũng không nói gì, mấy tin ngoại tình cắm sừng kia không phải tôi nói, anh có thể đi tra.”

“Cô theo dõi Thịnh Hoàn Hoàn?”

“Tôi không có.” Ôn Bích liên tục lắc đầu phủ nhận: “Tối hôm qua gặp phải cô ta chỉ là trùng hợp, lúc ấy tôi mới cùng đồng nghiệp ra khỏi quán ăn XX, không tin anh có thể gọi điện thoại đối chất với đồng nghiệp của tôi.”

Lăng Tiêu giơ tay, Bạch quản gia lập tức tiến lên: “Thiếu gia, xin ra lệnh.”

“Tra video theo dõi của quán ăn XX ra đây.”

Nghe thấy lời này của Lăng Tiêu, Ôn Bích âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

Lúc này Lăng Tiêu lại nói tiếp: “Còn nữa, tìm ra thời gian cụ thể của mấy tấm ảnh này, nếu tìm không thấy thì tra camera gần đó.”

Bạch quản gia gật đầu nói: “Vâng thiếu gia.”

Lúc này Ôn Bích vừa rồi còn thề thốt đột nhiên bị rút hết sức lực, mềm nhũn ngã xuống đất.

Cô ta chụp ảnh xong mới đến quán XX ăn cơm, để có nhân chứng, cô còn gọi đồng nghiệp đến gây chút chuyện ở quán ăn nhằm lưu lại ấn tượng với người phục vụ, khi Lăng Tiêu điều tra thì người đó có thể làm chứng cho cô.

Nhưng lời nói dối không chống lại nổi cuộc điều tra chi tiết, vừa so sánh thời gian đã lòi.

Bạch quản gia thấy Ôn Bích như thế thì mặt trầm xuống, giọng đanh lại: “Ôn Bích, hiện tại thành thật khai báo còn kịp, có cần tôi nhắc nhở cô hậu quả khi dám nói dối trước mặt Lăng gia không?”

Mặt Ôn Bích như tro tàn, lại quỳ thẳng lên: “Tôi thừa nhận tôi có theo dõi Thịnh Hoàn Hoàn, tối hôm qua cô ta đi ra từ XX, tôi thấy cô ta và Đường Nguyên Minh ở bên nhau nên đã đi theo.”

Bạch quản gia hỏi: “Vì sao cô lại làm như thế?”

Ôn Bích nói: “Tôi biết Lam Nhan nhà tôi yêu Lăng tổng, cô ấy và Lăng tổng còn có một đứa con trai, tôi luôn hy vọng gia đình ba người có thể ở bên nhau, cho nên lúc ấy thấy Thịnh Hoàn Hoàn có hành vi khác người liền không suy xét nhiều như vậy.”

Tầm mắt Lăng Tiêu chưa từng rời khỏi Ôn Bích, Ôn Bích cảm thấy trước mặt mình như vắt ngang một thanh đao, cô ta cố nén khủng hoảng, thản nhiên nhìn vào mắt Lăng Tiêu.

Chỉ mười mấy giây ngắn ngủn, mặt cô ta đã chảy đầy mồ hôi.

“Cô đang nói dối.” Lăng Tiêu nói.

Ôn Bích liên tục lắc đầu, vội giải thích: “Tôi không có, tôi không nói dối, mỗi chữ tôi nói vừa rồi đều là thật…”

Lăng Tiêu nhắm mắt lại, lạnh lùng ra lệnh cho Bạch quản gia: “Kéo cô ta xuống đi, không chịu chút đau khổ thì cô ta sẽ không nói thật.”

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK