Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 470

Diệp Sâm khẽ mở môi mỏng: “Tôi hiểu Cố Nam Thành và chính cô hơn cả cô.”

Nam Tầm giơ đôi tay lên bụm mặt, thân thể đang run rẩy nhẹ nhàng, giọng nói khàn khàn đầy kiềm nén: “Đây là do tôi lựa chọn, tôi không hối hận.”

Năm đó Diệp Sâm từng nói Cố Nam Thành không xứng với cô, nhưng cô lại hoàn toàn tin tưởng Cố Nam Thành, lúc ấy cô kiên quyết trả lời Diệp Sâm, cô sẽ sống với Cố Nam Thành đến bạc đầu.

Mãi đến sau kết hôn cô mới nhận ra Diệp Sâm đã đúng.

Lần đầu tiên cô và Cố Nam Thành mâu thuẫn không phải vì Cố phu nhân, mà là do một nữ thư ký bên cạnh Cố Nam Thành.

Lần đầu tiên Nam Tầm nhìn thấy nữ thư ký kia liền nhìn ra cô ta có tâm tư không đơn thuần với Cố Nam Thành, hơn nữa đó là một cô gái rất mưu mô.

Sau khi trở về, Nam Tầm liền bảo Cố Nam Thành đuổi việc cô ta.

Lúc ấy Cố Nam Thành sảng khoái chấp nhận, nhưng một tháng sau cô đến Cố thị lại nhìn thấy nữ thư ký kia còn ở đó.

Cô chất vấn Cố Nam Thành, Cố Nam Thành lại nói ngược lại, bảo nữ thư ký kia là cô gái rất đáng thương, là cô hiểu lầm cô ta, còn kêu cô đừng làm khó dễ người ta nữa.

Thời khắc đó Nam Tầm liền biết, sẽ có một ngày Cố Nam Thành làm cô thất vọng.

Mấy năm nay cô không phải không biết uất nghẹn trong lòng Cố Nam Thành, gã có rất nhiều bất mãn với cô, nhưng bộ gã không làm cô thất vọng hết lần này đến lần khác sao?

Miệng gã nói yêu cô, cũng sẽ thiên vị cô, nhưng trong lòng gã lại chưa từng thật sự tin tưởng cô, gã chỉ nhìn thấy vẻ cứng rắn ngang bướng của cô, lại không hiểu nhẫn nhục và những gì cô phải âm thầm trả giá.

Trần Do Mỹ xuất hiện là một điều hiển nhiên.

“Còn nhớ ngày kết hôn cô đã nói gì với tôi không?”

Nam Tầm nghi hoặc nhìn Diệp Sâm.

Diệp Sâm nói: “Suy nghĩ cho kỹ.”

Năm đó trong hôn lễ của Nam Tầm và Cố Nam Thành, Diệp Sâm trở về từ nước ngoài, lại không phải đưa tới lời chúc phúc, mà là nguyền rủa.

Anh nói: “Tôi chờ ngày hai người ly hôn.”

Lúc ấy Nam Tầm vừa tức vừa buồn cười đáp lại một câu: “Nếu thực sự có ngày đó, tôi gả cho anh, tai họa anh cả đời.”

Nam Tầm nhớ tới câu này thì mặt sầm xuống: “Đó chỉ là một câu nói lúc tức giận thôi.”

Anh sẽ không vì một câu của cô mà luôn chờ tới bây giờ đó chứ?

Diệp Sâm như có thể nghe thấy tiếng lòng của cô, lạnh nhạt trả lời: “Nam Tầm, cô đánh giá quá cao bản thân, tôi trở về chỉ muốn nhìn xem hiện tại cô sa sút đáng thương đến mức nào thôi.”

Nam Tầm cắn cắn môi, chùi nước mắt đi: “Hiện tại thấy rồi chưa, vừa lòng? Hả giận?”

Lúc trước Diệp Sâm đau khổ theo đuổi, cô lại lựa chọn Cố Nam Thành, nhẫn tâm từ chối anh, Nam Tầm có thể lý giải trong lòng anh có oán.

Diệp Sâm vốn là người cố chấp, không ai biết trong lòng anh đang nghĩ cái gì.

Diệp Sâm không trả lời, anh đứng lên bỏ đi, để lại Nam Tầm một mình đối mặt với căn phòng trống rỗng, cuối cùng cô cũng nhịn không được đau đớn mà khóc thành tiếng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK