Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 756

“Cứ giết anh đi!”

“Anh không muốn sống nữa!”

Tần Thiên thật sự không nói nên lời, hắn nhìn Cung Lệ.

Hồi đó, lần đầu tiên gặp Cung Lệ tại một cuộc họp đầu tư, đó cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất của cô ấy.

Bán hết tài sản, người chồng suốt ngày chìm đắm trong cờ bạc. Cô ấy, một người phụ nữ đã một mình nuôi đứa con trai bị bệnh nặng và cố gắng hết sức để gom tiền chữa trị cho con trai.

Vì thế cả người trông già hẳn đi, giống như một người phụ nữ nông thôn 40 tuổi.

Nhưng cuối cùng mọi thứ đã ổn hơn.

Sau khi trở về Long Giang, Tô Tô đã cho cô ấy một cuộc sống cực tốt. Chỉ trong vài tháng, cô ấy đã rũ bỏ dáng vẻ long đong vất vả và trở thành một mỹ nhân thành thị thực sự.

Trải qua nhiều chuyện, sau khi tốt nghiệp cô ấy đã kết hôn và hiện tại quả thực cô ấy vẫn còn rất trẻ.

Những phụ nữ trẻ đã từng kết hôn sẽ có một sức hấp dẫn khác. Chẳng trách Trịnh Cát lại phát điên sau khi gặp lại cô ấy.

Người vợ từng bị anh ta bỏ rơi giờ đã trở thành một mỹ nhân quyến rũ, trong đó còn có tâm lý trả thù.

Cung Lệ nghiến răng nghiến lợi, rơi nước mắt nói: “Nếu biết có ngày hôm nay thì sao ban đầu phải làm vậy!”

“Trịnh Cát, từ nay trở đi chúng ta sòng phẳng.”

“Nếu như anh còn có một chút lương tâm thì đừng đến làm phiền tôi và Tiểu Cường nữa.”

“Bởi vì anh căn bản không xứng làm cha của Tiểu Cường.”

“Còn nữa, tôi hy vọng ngươi có thể có lương tâm, đón cha mẹ anh từ viện dưỡng lão về, để họ an hưởng tuổi già!”

“Tần Thiên, chúng ta đi thôi!” Cô ấy khóc và chạy ra ngoài.

Lúc này, điện thoại của Tần Thiên vang lên, là Tô Tô nóng lòng nên đã gọi điện thoại tới.

“Không sao đâu vợ, anh sẽ quay lại ngay.” Hắn nói rồi cảnh cáo Trịnh Cát.

“Đừng để tao gặp lại mày nữa.”

“Nếu không tao sẽ phế mày!”

Sau đó hắn ra ngoài.

Xuống đến tầng dưới, Cung Lệ cúi gằm mặt vội vàng đi về phía trước.

Tần Thiên đi theo phía sau, nghĩ tới chuyện vừa xảy ra, hắn cũng không biết nên nói gì.

Khi ra đến cổng khu chung cư, người gác cửa vội vàng bước ra.

Nhìn thấy vẻ mặt của Cung Lệ, ông ta kích động nói với Tần Thiên: “Anh bạn trẻ, hóa ra thứ cậu đòi không phải nợ cờ bạc, mà là nợ tình à!”

“Người phụ này thật không dễ dàng gì, hy vọng sau này cậu có thể đối xử tốt với cô ấy.”

Tần Thiên nhất thời không nói nên lời.

Hắn vội vã đến siêu thị nhỏ bên cạnh thanh toán tiền thuốc lá mà hắn hứa sẽ mua cho ông lão.

“Mẹ!” Bên trong Wallace, nhìn thấy Cung Lệ tới gần, Tiểu Cường vui mừng chạy tới.

“Tiểu Cường!” Cung Lệ ôm con trai vào lòng, nước mắt vui buồn chảy dài trên má.

“Mẹ, mẹ sao vậy?”

“Ông bà nội đã mắng mẹ sao?”

“Bọn họ lại mắng mẹ, sau này Tiểu Cường không muốn đến gặp họ nữa!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK