Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 617

Tích Nhi nhìn Lăng Tiêu, nụ cười trên khóe miệng từ từ biến mất, miệng mếu máo, nước mắt rơi xuống từng giọt.

Lăng lão thái thái lập tức đau lòng hỏng rồi: “Xảy ra chuyện gì, bảo bối, đừng khóc, đừng khóc…”

Càng an ủi nước mắt của Tích Nhi càng như vỡ đê, muốn ngăn cũng ngăn không được, cô bất lực lại tủi thân mà nói: “Bà nội, anh hai không thích con.”

Trong thế giới của Tích Nhi luôn chỉ có dì Hà, hiện giờ có thêm anh hai và bà nội, trong lòng vui vẻ biết chừng nào, đặc biệt cô phát hiện anh hai trông đẹp như vậy, cô thật quá vui mừng.

Trước kia chỉ xem ảnh chụp, trong ảnh không đẹp bằng người thật!

Nhưng anh hai hung dữ quá, có phải anh không thích Tích Nhi hay không?

Lăng Tiêu tự động mang uy nghiêm, khi không cười không giận đã uy, Tích Nhi đâu chịu đựng được, vừa sợ hãi vừa thương tâm mà khóc.

“Không có, không có, sao anh hai lại không thích Tích Nhi chứ, anh hai thích Tích Nhi.” Lăng lão thái thái chân tay luống cuống mà an ủi, cuối cùng trút hết tức giận lên người Lăng Tiêu: “Đều tại con, cả ngày lạnh mặt không cười một cái, xem con làm em gái sợ tới mức nào rồi!”

Lăng Tiêu vô tội nằm cũng trúng đạn: “…”

Mới bắt đầu đã mách lẻo, về sau còn tới mức nào?

Xem ra sau này đứa em gái này sẽ làm hắn rất đau đầu!

Lăng Tiêu nâng tay lên đặt lên đầu Tích Nhi, tóc cô rất mềm mại, một cảm xúc xa lạ nảy lên trong lòng hắn, môi nhạt khẽ mở, giọng nói không lạnh mà có chút ôn hoà: “Đừng khóc, anh không có nói là không thích em.”

Tích Nhi giật mình, đáng thương mà nhìn hắn: “Thật không?”

Lăng Tiêu: “Thật.”

Tích Nhi nghe xong thì nín khóc mỉm cười, híp mắt cọ cọ bàn tay Lăng Tiêu, như con dê con ngoan ngoãn làm người ta trìu mến.

Dì Hà và Lăng lão thái thái nhìn hành động của hai anh em mà vui vẻ đỏ mắt. Đặc biệt là dì Hà, bà luôn lo lắng Lăng Tiêu sẽ không thích Tích Nhi.

Thứ nhất là cái bớt trên mặt Tích Nhi dọa người, thứ hai Tích Nhi không phải do Lăng Tiêu nhìn lớn lên, hơn nữa còn có chuyện của An Lan, dì Hà lo Lăng Tiêu sẽ không có tình anh em với Tích Nhi.

Hiện tại xem ra là bà lo lắng dư thừa.

Đúng lúc này, giọng nói của Tích Nhi lại vang lên: “Anh hai, Tích Nhi nhớ chị dâu.”

Nghe đến câu nói này, vẻ mặt dì Hà từ vui mừng biến thành lo lắng, nhớ tới những lời nói của mình với Thịnh Hoàn Hoàn thì ánh mắt không khỏi nhìn về hướng Lăng Tiêu, tim đập “Thình thịch”, vội tiến lên kéo Tích Nhi qua: “Tích Nhi, dì dẫn con đi ăn bánh kem.”

Tích Nhi nghĩ đến cái bánh kem xinh đẹp lại ngon miệng hồi sáng thì lập tức quên Thịnh Hoàn Hoàn ra sau đầu.

Dì Hà và Tích Nhi đi rồi, Lăng lão thái thái xoa xoa nước mắt trên khóe mắt, dặn dò Lăng Tiêu: “Tình trạng của Tích Nhi đặc thù, bà không dẫn nó về nhà cũ, mấy ngày nay bà sẽ ở đây, chuẩn bị quần áo và phòng giúp con bé, dạy nó một số đạo lý đơn giản, con cũng tìm cho nó hai người thầy tốt đi.”

Nói tới đây, Lăng lão thái thái lại nhịn không được nghẹn ngào: “Con bé này vẫn luôn ở tầng hầm bí mật kia, không có thơ ấu, chưa từng đi học, bà…”

Lăng lão thái thái nói không được, che miệng đau lòng rơi lệ, tay còn lại nắm chặt tay Lăng Tiêu: “Tiêu Nhi, hứa với bà nội, nhất định phải chiếu cố Tích Nhi, đừng để nó chịu chút tủi nhục nào nữa.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK