Mục lục
Phúc Nữ Nhà Nông
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thất Lí thôn của bọn họ có tổng cộng 68 hộ, độc chiếm một núi đá lớn... Ừm, gọi là triền núi đi, ở trên triền núi này, có thể tùy ý khai hoang.

Mà đất bằng trên núi hoang rất ít, có cũng là đất đá chiếm đa số, rất cằn cỗi, còn không bằng khai phá trên sườn núi kia, cho nên Chu tứ lang vác cái cuốc và lưỡi liềm đi lên sườn núi, hắn tính lên chỗ cao, nhìn được xa, đến lúc đó thấy chỗ nào thuận mắt thì khai phá.

Chu tứ lang nghĩ rất tùy hứng, nhưng Mãn Bảo sẽ đồng ý sao?

Tất nhiên không!!!

Mãn Bảo được cõng lên đỉnh núi, Chu tứ lang nhìn nhìn, liền chỉ một mảnh đất trên sườn núi có ít cây cỏ nhất, nói: "Chúng ta đi khai phá mảnh đó."

"Không được!" Mãn Bảo không chút suy nghĩ đã từ chối, chỉ một mảnh khác bên sườn núi: "Ta muốn đào mảnh kia."

Chu tứ lang nhìn thử, phát hiện nơi đó không chỉ có cỏ xanh um tùm, cao gần bằng Mãn Bảo, còn có rất nhiều bụi cây thấp bé. Nghĩ đến những cái cây kia khó đào biết bao, liền lập tức cự tuyệt, "Không được, mảnh đất đấy không dễ đào."

Nhưng nơi đó có rất nhiều cỏ, còn có cây nhỏ, nói không chừng sẽ có cây Khoa Khoa thích, người vẫn muốn đổi kẹo với Khoa Khoa là Mãn Bảo liền kiên trì: "Phải đào mảnh đất kia."

Bé tìm lí do rất chính đáng, "Huynh xem cỏ nơi đó mọc lên rất tốt, còn có cây nha, về sau trồng mấy loại dưa đậu cũng có thể lớn lên được. Còn nhìn chỗ huynh chọn xem, chỉ có tí cỏ như vậy, còn không mọc cao bằng chỗ ta chọn đâu, ai nha, còn có nhiều cục đá nữa, cỏ không thích cục đá đâu, đậu và dưa chắc chắn cũng không thích."

Chu tứ lang không vui, "Thế rốt cuộc là muội khai hoang là hay là ta?"

Mãn Bảo chống eo nói: "Là huynh, nhưng huynh phải nghe lời ta, không thì ta sẽ trở về nói với cha, nói huynh cố ý chọn một mảnh đất xấu để lười biếng, để cha đánh huynh."

Chu tứ lang tức không chịu được, nhưng hắn không thể không nghe bé, bởi vì cha bọn hắn chắc chắn sẽ nghe theo Mãn Bảo.

Sờ sờ vết thương trên người, Chu tứ lang chỉ có thể hầm hừ nói: "Được, liền đào mảnh kia, đi thôi."

Chu ngũ lang lại định cõng bé, Mãn Bảo nghĩ nghĩ, phất tay nói: "Không cần cõng, ta muốn tự mình đi xuống dưới, tứ ca, huynh đi khai hoang trước đi."

Chu tứ lang hết sức tức giận, "Cái bí đạo lùn như muội đi xuống kiểu gì được? Còn không phải lại để cho ngũ lang phải trông coi muội?"

"Thế thì có sao, để lục ca ở đây cũng được."

"Không được, bọn họ còn phải đi khai hoang giúp ta."

Chu ngũ lang và Chu lục lang không muốn làm việc, liên tục lắc đầu: "Trước khi đến đây mẹ đã dặn, nhất định phải đặc biệt chú ý muội muội, tứ ca, huynh đi xuống trước cắt cỏ đi, giờ chỉ có một cái lưỡi liềm huynh đang cầm, chúng ta đi xuống cũng không làm gì được."

Chu tứ lang ngơ ra: "Các ngươi không mang theo liềm?"

Chu ngũ lang cười, "Chúng ta phải cõng Mãn Bảo, nào còn tay cầm lưỡi liềm?"

Chu tứ lang liền nhìn về phía bọn Đại Đầu và Đại Nha, Đại Đầu cũng nhạy bén nói: "Chúng cháu tưởng mấy thúc thúc mang theo, nên chúng cháu không mang nữa."

Chu tứ lang liền sai Đại Đầu về: "Thế bây giờ ngươi liền về lấy lưỡi liềm đi, nhanh lên."

Đại Đầu liền nói: "Lát nữa phải về ăn sáng rồi, ăn cơm xong lại lấy cũng được mà, bây giờ trở về, cũng không làm được bao nhiêu, tứ thúc, không bằng chúng cháu giúp cô nhỏ đi chậm xuống, người đi cắt cỏ trước đi."

Mọi người: "Đúng vậy, tứ thúc (tứ ca) mau đi đi."

Chu tứ lang cảm thấy như mình bị chúng bạn xa lánh, mà đầu sỏ gây ra chính là Mãn Bảo.

Mãn Bảo còn dữ hơn cả hắn: "Mau đi nha, bằng không tí trở về ăn cơm ta sẽ méc cha, méc là huynh chỉ toàn lười biếng."

Chu tứ lang liền xoay người vác cuốc và lưỡi hái rời đi.

Mãn Bảo cảm thấy hài lòng, bước đôi chân ngắn nhỏ đi xuống núi, chốc chốc lại nhổ một ít cỏ, hái vài bông hoa, ngũ lang lục lang và bọn Đại Đầu Đại Nha đều ở trong núi chơi, thấy muội út (tiểu cô) bước rất vững vàng, còn chạy lung tung khắp nơi, nhìn thấy hoa đẹp liền hái một đóa, thấy quả dại ăn được càng muốn hái hơn, thấy con kiến nhỏ cũng có thể ngồi xem nửa ngày, vô cùng vui vẻ.

Mãn Bảo cố gắng đào ra một ngọn cỏ, lau mặt một cái, ở trong lòng hỏi Khoa Khoa, "Cái này ngươi có muốn không?"

Khoa Khoa lộ ra âm thanh bất đắc dĩ, "Ký chủ, loại cỏ gân bò này trước kia ngươi từng ghi vào rồi."

Mãn Bảo hoài nghi: "Thế à, sao ta lại không nhớ?"

Hệ thống liền chuyển bản ghi cỏ gân bò Mãn Bảo từng thu vào ra, mặt trên có ghi sinh trưởng đặc thù của nó, nơi sinh sản, phương thức sinh sôi và giá trị chủ yếu, từng cái đều được liệt kê vô cùng rành mạch.

Mãn Bảo thích đọc sách nhất, nhìn đến con chữ liền vui vẻ, bé hưng phấn hỏi: "Những chữ này là từ đâu ra?"

Hệ thống nói: "Cỏ gân bò còn tồn tại trong thế giới phát minh ra ta, đây là tri thức ghi trong Bách Khoa Quán, sau khi ngươi thu vào, chỉ cần là tri thức có ghi trong Bách Khoa Quan, đều sẽ hiển thị ra sau khi thực vật được thu vào."

Hệ thống ngừng lại một chút mới nói: "Ký chủ, ta cảm thấy dù ngươi không thể tìm được mấy giống loài quý hiếm hoặc giống đã bị diệt sạch trước thời đại phát minh ra ta, ít nhất cũng phải tìm được một ít loại thực vật trân quý hoặc giá trị cao để ghi vào, như vậy người click download mới nhiều, chúng ta mới có thể được càng nhiều tích phân, ta mới có thể đổi nhiều kẹo hơn cho ngươi."

Nói thật, nó đi theo Mãn Bảo đã hơn một năm, ngoại trừ ba loại thực vật có người click download, mấy loại còn lại đều không có ai hỏi thăm, mà tỉ lệ click ba loại thực vật kia cũng không cao, nên trên cơ bản nó đều dùng tích phân của chính mình đổi kẹo cho Mãn Bảo. . ngôn tình ngược

Mãn Bảo lại không hề thất vọng, bé đang say sưa đọc phân tích về cỏ gân bò, bé đã sớm đọc hết <Thiên tự văn> rồi, mà từ ngày có hệ thống, cũng chính là ngày có bản viết <Thiên tự văn> đó, bé đều ngâm nga đọc chữ mỗi ngày, hiện tại rất nhiều chữ còn không biết viết nhưng đã có thể nhận ra được.

Cho nên mấy cái phân tích này, Mãn Bảo đã có thể nhận dạng được bảy tám phần, còn mấy chữ bé chưa biết bé cũng không khách khí, trực tiếp hỏi Khoa Khoa.

Hệ thống trước nay đều là hỏi gì đáp nấy, quan trọng là Mãn Bảo cũng rất đáng yêu, ai có thể nhẫn tâm từ chối một đứa bé đáng yêu mới hơn 4 tuổi chứ?

Không, Mãn Bảo vẫn luôn kiên trì cho là mình năm nay 6 tuổi, ừm, là tuổi mụ.

Mãn Bảo đọc xong, nhưng vẫn không hiểu lắm, cơ mà bé cũng không phải cái gì cũng hỏi, bé chỉ hỏi đề tài mình hứng thú, "Trên đó viết cỏ gân bò có thể trừ gió cấp ẩm, thanh nhiệt giải độc và tán ứ cầm máu là có ý gì?

Khoa Khoa: "Chính là ý trên mặt chữ, Trung y cho rằng, người ăn ngũ cốc hoa màu, lại chịu ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh, trong cơ thể sẽ có độc lạnh và nóng, ví dụ thời tiết quá nóng có thể dùng cỏ gân bò nấu canh, có thể trừ gió cấp ẩm, thanh nhiệt giải độc. Tán ứ cầm máu càng dễ hiểu, là nếu có người té ngã chảy máu, giã nát nó đắp ở miệng vết thương có thể cầm máu, nhanh chóng hồi phục."

Mãn Bảo "Oa" một tiếng, "Sao có thể qua quýt với bảo bối như vậy nha, không được, ta phải đào một ít mang về nhà."

Mãn Bảo liền dùng sức chộp lấy ngọn cỏ kéo lên trên, phí bao nhiêu sức lực mới có thể nhổ được cỏ ra ngoài.

Hệ thống cũng cảm thấy cỏ này không tồi, cho nên còn âm thầm cổ vũ Mãn Bảo, còn nghĩ cách giúp bé, "Người dùng dây leo bên cạnh bó chúng lại là có thể ôm về nhà."

Mãn Bảo cảm thấy rất có lý, lại nhổ không ít cỏ gân bò, chờ đến lúc ngũ lang và lục lang hái ít quả dại đến đây, đã thấy trên mặt bé toàn là bùn, nhổ cỏ đến mức mồ hôi đầm đìa. Hai thiếu niên sợ ngây người, chạy đến gần hỏi: "Muội út, muội làm gì vậy?"

Mãn Bảo hai mắt lấp lánh nói: "Ngũ ca, lục ca mau tới giúp ta, ta tìm được một loại thuốc tốt."

Hai thiếu niên bước lên mới thấy, nhìn cỏ dại trong tay bé, có chút một lời khó nói hết, "Đây không phải cỏ dại sao, ở đâu chả thấy."

"Mới không phải đâu, cái này gọi là cỏ gân bò, có thể giải độc, còn có thể cầm máu." Mãn Bảo sai bảo hai ca ca, "Mau ra nhổ cùng ta."

Ngũ lang lại dứt khoát vứt đám cỏ dại trong tay bé đi, sau đó phủi tay sạch sẽ giúp bé, nói: "Đừng có ngốc, lại đây, chúng ta tìm được quả bào ngọt lắm, ăn một quả thử xem."

Nói xong liền đút một quả trái cây đo đỏ vào miệng Mãn Bảo, thơm thơm ngọt ngọt, Mãn Bảo mở to đôi mắt, quên mất đám cỏ ngân bò trên đất, "Ta muốn nữa!"

Hệ thống cũng rất kích động, "Đây là loại thực vật chưa từng ghi lại, Mãn Bảo, ngươi nhất định phải thu nó vào, ta vừa tra xét thử, bên trong hệ thống không có hình của loại trái cây này."

Nếu không có hình ảnh, cho dù quả này đã có tên khoa học được ghi lại, bọn họ bổ sung hình ảnh cũng vẫn có thể được thưởng một khoản tích phân phong phú, đó là do Bách Khoa Quán phát xuống, mà nếu có người xem hình ảnh kia, tích phân lại càng nhiều.

Quả nhiên, để ký chủ đi ra ngoài nhiều hơn là cách làm chính xác.

Hệ thống nói: "Mãn Bảo, mau ghi quả này vào đi, tốt nhất là cả cây cũng ghi lại."

Mãn Bảo liền vừa đút trái cây vào miệng vừa hỏi ca ca, "Đây là quả gì vậy, sao ta chưa bao giờ ăn qua, hai huynh hái ở đâu?"

Ngũ lang và lục lang nói: "Muội chưa từng ăn sao, trên núi có rất nhiều, lúc thanh minh còn nhiều hơn, bây giờ đã ít đi rồi. Nếu muội thích, sang năm ta lại đưa muội lên núi ăn."

Mãn Bảo cảm thấy các ca ca không bắt được trọng điểm, hỏi: "Các huynh hái ở chỗ nào?"

"Bọn ta đã hái hết rồi, không còn nữa, chúng ta mau xuống núi đi, không lát nữa tứ ca lại tức giận."

Mãn Bảo tực giận đến mức bóp eo, "Ta muốn xem nó trông thế nào, để lần sau biết mà đi hái."

Ngũ lang nghe xong cười, "Này có gì khó đâu, đi dọc theo đường núi, hai bên đường có không ít, chỉ là không có quả mà thôi, lát nữa chúng ta chỉ cho muội."

Mãn Bảo thế mới biết, các ca ca nói khắp núi đều có đúng là không phải lừa bé, thật sự rất nhiều.

Lục lang cõng bé đi xuống một đoạn, ngũ lang liền chỉ một bụi cây có rất nhiều dây leo màu xanh lục: "Kia, đó là quả bào, đầu xuân tiết trời ấm áp sẽ nở hoa, nở hoa xong liền kết quả, sau khi quả thành màu đỏ sẽ ăn rất ngon, thanh minh năm sau chúng ta mang muội lên núi hái."

Lục lang lại nói: "Ta cảm thấy quả màu vàng ăn ngon hơn, vừa giòn vừa chua, có hương vị hơn quả đỏ nhiều."

Ngũ lang khinh bỉ hắn, "Đỏ ăn mới ngon, bọn ta đều nói quả đỏ ăn ngon hơn."

Lục lang: "Rõ ràng là vàng."

Ngũ lang: "Là quả đỏ."

Lục lang: "Vàng!"

Ngũ lang: "Đỏ!"

Mãn Bảo thấy hai ca ca bắt đầu cãi nhau, bé chưa từng ăn quả vàng, không thể phát biểu ý kiến, liền từ lưng lục ca tụt xuống, ngồi xổm xem mấy dây leo này.

Ngũ lang và lục lang chỉ liếc mắt nhìn muội muội một cái, thấy bé tò mò nhìn chăm chú, liền quay đầu chuyên tâm cãi nhau, không, lý luận.

Mãn Bảo ở trong lòng hỏi Khoa Khoa, "Ngươi muốn đào cả cây hoàn chỉnh, hay chỉ cần bẻ một đoạn thôi?"

Hệ thống cân nhắc một chút rồi nói: "Nếu có thể đào cả cây cho vào là tốt nhất, nếu không tiện thì bẻ một đoạn cũng được."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK